9
Kì Việt đã mấy ngày không để ý đến tôi.
Nhưng hôm nay, cậu ta đột nhiên đợi tôi trước cổng nhà.
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Tôi đi qua cậu ta, cậu lại đẩy xe đạp chạy nhanh theo sau tôi.
"A Thiền, mẹ tôi đã nói rồi."
"Việc chiếc ô, là dì Tần nói ra, không phải là cậu nói." Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nụ cười lạnh.
"Vậy thì sao?"
Tôi dừng lại, hỏi: "Tôi nên vì lời trách móc của cậu mà luôn cảm thấy bất an, rồi chờ cậu đến như giờ để tha thứ cho tôi sao?"
"Kì Việt , cậu chán quá à?"
Kì Việt nhíu mày đến mức như thể có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
"Tô Thiền, sao cậu bây giờ lại trở thành thế này?"
"Ích kỷ, không lý do mà vẫn cứ châm chọc người khác, thật không thể lý giải nổi." Tôi không thể lý giải được sao?
Hay là thực sự tôi đã thay đổi?
Nhớ lại năm đầu tiên vào lớp 10, khi tiền sinh hoạt trong lớp bị mất, camera ghi lại chỉ có mình tôi là người quay lại lớp trong giờ nghỉ.
Ngay lập tức, tôi trở thành mục tiêu chỉ trích của cả lớp.
Lúc đó, tôi cũng đã phản ứng lại như vậy.
"Ai buộc tội, người đó phải đưa ra chứng cứ, nếu các cậu nói là tôi lấy, thì cứ đem bằng chứng ra đây, chứ không phải bắt tôi tự chứng minh mình vô tội."
Lúc đó, Kì Việt đã làm gì?
Cậu ấy kiên định đứng trước mặt tôi, bảo vệ tôi, còn nói rằng con gái cũng nên có chút sắc bén, như vậy mới tốt.
Nhưng bây giờ, cậu ta lại nhìn tôi với vẻ chán ghét.
Nói tôi thật không thể lý giải được.
10
Sau cái ngày không vui với Kì Việt ,
Cậu ta không còn đi cùng tôi trên con đường đến trường nữa.
Nhưng tôi lại phát hiện, đi xe buýt cũng không tồi.
Có thể tranh thủ lúc trên xe để học thêm vài từ vựng.
Và mỗi lần tan học, Kì Việt đều là người đi đến cửa trước tiên, rõ ràng là đang đợi ai đó.
"Ôi, Kì Việt , lại đang đợi tiểu thanh mai của cậu à?"
Người qua đường trêu đùa, cậu ấy liếc tôi một cái đầy ý tứ rồi nhanh chóng quay đi.
Không lâu sau, Khương Hoan chạy vội qua.
"Thật tốt quá Kì Việt , may có cậu, nếu không mình sẽ phải một mình buồn bã về nhà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nguoi-dang-yeu-luon-o-phia-truoc/5.html.]
"Ừ, chúng ta đi thôi."
Tôi cứ nghĩ sau này sẽ như thế này.
Nhưng một ngày nọ, khi mọi người trong lớp đều đã đi hết, Kì Việt vẫn đứng ở cửa.
Tôi bước qua như không có ai bên cạnh, nhưng lại bị cậu ta nắm lấy cánh tay.
"A Thiền, cậu định làm ầm ĩ đến khi nào?"
Tôi gạt tay anh ta ra, "Kì Việt , cậu nghĩ mình quan trọng đến mức nào mà tôi phải dành thời gian quý giá chỉ để cãi nhau với cậu?"
Nói xong, tôi tiếp tục bước đi.
Tôi còn phải bắt xe buýt nữa.
Nhưng Kì Việt cứ như keo dán, bám theo tôi, lúc thì nói muốn đi thử món cá nướng giấy đã ăn trước kia, lúc thì bảo là muốn đưa tôi về nhà.
Tôi nhạy bén nhận ra điều gì đó, liền hỏi thẳng, "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"
Kì Việt mắt sáng lên,
"A Thiền , tôi biết cậu không nỡ làm ngơ với tôi."
"Thực ra là thế này, tôi nghe nói lần này trong buổi tiệc đón năm mới, cậu sẽ đóng vai nữ chính. Cậu có thể nhường vai diễn cho Khương Hoan không?"
"...Tại sao?"
Kì Việt tưởng là có cơ hội, giải thích một cách nghiêm túc.
Khương Hoan là học sinh mới, nhân tiện có thể qua việc luyện tập chương trình để làm quen với mọi người và cải thiện quan hệ, còn cậu thì đã quen với mọi người rồi, sao không nhường cho cô ấy?"
Tôi ngẩn người ba giây.
Sau đó nhìn Kì Việt như nhìn một kẻ ngốc.
Tặng cho anh ta bốn chữ:
"Để cô ấy tự làm đi!"
Khuôn mặt Kì Việt ngay lập tức trở nên tối sầm lại.
Cậu ta hét sau lưng tôi: "Cậu đã từng đảm nhận vai chính bao nhiêu lần rồi, nhường một lần có sao đâu? Nghiện diễn quá à, vẫn thích làm trung tâm chú ý à?"
Tôi quay lại.
Giọng của Kì Việt đột ngột im bặt.
Cậu ta nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của tôi, theo phản xạ lùi lại một bước.
Tôi mở miệng.
"Cậu đã xem kịch bản vở kịch chưa?"
" Vở kịch 'Cuốn theo chiều gió' của Margaret Mitchell. "
"40 phút, toàn bộ bằng tiếng Anh."
"Đúng, tôi thích gây chú ý, tôi có nghiện diễn, nhưng tất cả đều có điều kiện—cả lớp chỉ có mình tôi có thể thuộc lòng hơn hai mươi trang kịch bản tiếng Anh."
"Còn cô bạn chuyển trường của anh, hình như tiếng Anh còn không qua nổi môn, phải không?"
Kì Việt im lặng không nói gì.