Người Chú Bất Nhân - 2

Cập nhật lúc: 2025-02-25 03:30:22
Lượt xem: 815

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là chỗ đỗ xe nhà tôi mua, xe tôi lúc nào cũng đỗ ở đây. Tôi định tạm thời đỗ xe ở trung tâm thương mại bên cạnh. Dù phải trả thêm tiền gửi xe, còn hơn là để xe bị thằng nhóc kia phá hoại.

 

Tôi vừa nổ máy xe, một chiếc Porsche Cayenne mới coóng chạy qua trước mặt.

 

Đây là lần thứ hai chiếc Cayenne này chạy qua chỗ tôi rồi. Hình như anh ta đang tìm chỗ đỗ xe, nhưng các chỗ trên mặt đất đều kín mít.

 

Tôi chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo. Tuy tôi thấy chiếc Toyota cũ của mình và chiếc Porsche Cayenne khác nhau một trời một vực. Nhưng cả hai đều màu đen, bốn bánh, chắc thằng em họ không phân biệt được đâu. Nó chỉ biết mỗi chỗ đỗ xe của tôi.

 

Dù lần này tôi có thể né được, thì sau này cũng còn vô số lần khác. Chi bằng lần này cho nó một bài học nhớ đời.

 

Tôi hạ cửa sổ xe, gọi chủ xe Cayenne lại, bảo tôi chuẩn bị ra ngoài, tiện thể nhường luôn chỗ đỗ xe cho anh ấy.

 

Chủ xe Cayenne mừng rỡ nhận lấy chỗ đỗ xe, đỗ gọn gàng. Lúc lái xe ra khỏi khu chung cư, tôi thầm mong chủ xe Cayenne đã mua bảo hiểm xe.

 

Tôi cứ tưởng thằng em họ cùng lắm cũng chỉ phá hỏng lốp hay trầy xước sơn xe. Ai ngờ lại xảy ra chuyện nghiêm trọng đến thế.

 

Lòng tôi cũng có chút bất an, tay chân luống cuống ngồi bên bàn ăn. Nghĩ đi nghĩ lại, vụ tai nạn này kiểu gì cũng không thể đổ lên đầu tôi được, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Bố mẹ tôi loay hoay cả buổi sáng, bày một mâm cơm đầy ắp. Mẹ tôi bưng ra đĩa cá hoàng ngừ hấp, tươi cười bảo sắp được ăn cơm rồi. Nói đoạn lại vào bếp chuẩn bị đĩa hoa quả tráng miệng.

 

Chú tôi đặt điện thoại xuống, gắp ngay một miếng bụng cá, nhồm nhoàm ăn ngon lành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nguoi-chu-bat-nhan/2.html.]

Tôi hơi nhíu mày. Dù hai nhà tôi thân thiết, nhưng họ cũng quá tự nhiên rồi đấy. Chú là em ruột của bố tôi, theo phép tắc, anh cả chưa ngồi xuống, không ai được phép động đũa trước.

 

Chú thím tôi đều là người địa phương, thừa biết phép tắc, vậy mà vẫn hồn nhiên ăn uống. Đến khi bố mẹ tôi cởi tạp dề ra ngồi vào bàn, tất cả các món ăn đã bị họ xới tung lên hết cả.

 

Rõ ràng, chú thím tôi chẳng coi chúng tôi ra gì.

 

"Thằng Đại Bảo nhà ta thích ăn tôm, đến ăn nhiều vào con."

 

Thím tôi gắp hết đĩa tôm rang tỏi, mười hai con gắp sạch vào bát thằng em họ.

 

Thằng nhóc ăn ngồm ngoàm, mồm miệng bóng nhẫy, vứt ngay cái vụ gây họa vừa rồi ra khỏi đầu.

 

Nó gào lên: "Con còn muốn ăn mực nữa! Mực là của con hết!"

 

Nó lại bốc cả đĩa mực, đổ hết vào bát mình. Bố tôi chỉ biết cười trừ bất lực, nói: "Ôi dào, con ăn sao hết được nhiều thế. Anh con cũng thích ăn mực mà, để phần anh ấy một ít đi."

 

Thằng nhóc hừ một tiếng: "Con ăn không hết thì đổ đi! Con không cho anh ấy ăn!"

 

Sắc mặt bố mẹ tôi thoáng biến đổi. Chú tôi vội vàng xoa dịu: "Trẻ con nó nói năng không kiêng kỵ, không kiêng kỵ mà! Thằng Đại Bảo nhà ta ngoan ngoãn hiểu chuyện lắm, nó đang trêu anh nó thôi! Đúng không Đại Bảo? Đến cười với anh một cái nào~"

 

Thằng nhóc kéo khóe mắt làm mặt quỷ với tôi, lè lưỡi trêu tức. Bàn tay tôi dưới gầm bàn nghiến chặt thành nắm đấm.

 

Loading...