Ngục Quỷ - Ngục quỷ – Ngoại truyện 3: Đấu pháp (3)
Cập nhật lúc: 2025-07-20 05:14:24
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hả?” Tuy Thủy Căn học hành làng nhàng, mới chỉ học hết tiểu học và cấp hai thôi, thế nhưng đương nhiên truyền thuyết Hoà Thị Bích chớ, nó chỉ là một khối đá thôi mà? Sao thể giăng kết giới cơ chứ?
Vạn Nhân tiếp lời: “Ngọc sở hữu tất cả linh tính ẩn sâu trong đá, trong Đạo gia, ngọc thạch khí âm và khí dương thuần khiết, là vật biểu thị cho sự hài hoà.
Tục truyền rằng, thời Xuân Thu, một thợ mài ngọc cừ khôi tên là Biện Hoà, ông thấy một con phượng hoàng đáp xuống ngọn núi . Thời đó cho rằng phượng hoàng chỉ đáp xuống nơi báu vật. Vì thế, Biện Hoà bèn tìm đến nơi phượng hoàng hạ cánh để tìm kiếm và thấy một khối ngọc thô, tức là ngọc đá bao bên ngoài. Biện Hoà bèn cầm khối ngọc thô tới gặp Sở Lệ vương, Lệ vương lệnh cho thợ ngọc kiểm tra, thợ ngọc đây chỉ là một tảng đá mà thôi. Lệ vương giận dữ, xử tội khi quân chặt đứt chân trái của Biện Hoà. Lệ vương chết, Vũ vương lên ngôi, Biện Hoà một nữa cầm khối ngọc tới gặp Vũ vương. Vũ vương lệnh cho thợ ngọc kiểm tra, thợ ngọc vẫn đó chỉ là một tảng đá, và thế là Biện Hoà mất chân . Vũ vương chết, Văn vương lên ngôi, Biện Hoà ôm khối ngọc thô lóc chân Sở Sơn ba ngày ba đêm, cạn nước mắt máu.
Văn vương bèn sai đến hỏi tại , Biện Hoà : Ta vì chặt đứt hai chân, mà vì ngọc quý coi là tảng đá, trung trinh coi là kẻ khi quân, vô tội mà chịu nhục hình. Bởi , Văn vương bèn sai phá tảng đá bọc ngoài khối ngọc thô , và thấy đó quả thực là một viên ngọc hiếm đời, đặt tên là Hoà Thị Bích. Theo truyền thuyết, viên ngọc đông ấm hạ mát, trong vòng trăm bước một con muỗi nào dám bay tới, là báu vật hiếm đời.”
Thuỷ Căn đến mê mẩn, nhưng cứ cảm thấy câu chuyện chỗ hợp lý cho lắm.
“Nếu Biện Hoà là chuyên gia về ngọc, thì cớ ông bổ tảng đá hẵng hiến ngọc, thì hai chân cũng chặt mất, ông cũng trong núi đến nỗi mặt đầm đìa máu?”
“Hỏi lắm!” Thanh Hà vương đáp. Hắn thắt chặt cổ áo khoác cho Thuỷ Căn, áp lòng bàn tay lên khuôn mặt lạnh cóng của nhóc hai lúa. Càng ngày càng cảm thấy cục cưng nhà thiệt là thông minh hơn . Dù còn sự khôn ngoan thâm sâu như biển của kiếp , nhưng thỉnh thoảng thông minh đột xuất, vẫn thể giúp hoá nguy thành an. Đây chính là tình nhân trong mắt hoá Tây Thi, c*t chó cũng thể thành tháp vàng.
“Trước đây khi Yến Phượng đến đoạn , cảm thấy Biện Hoà ngớ ngẩn, nhưng cũng chẳng mấy để ý… Vạn Nhân, ngươi Phong Ngọc nguồn gốc từ Kinh Sơn, thật đấy? Chỉ còn hai ngày nữa là tà tính phát tác , nếu lầm hướng thì Thuỷ Căn nhà nguy mất!”
Vạn Nhân lạnh lùng liếc Thanh Hà vương: “Lúc đầu còn dám chắc, chỉ tìm Ngọc Thạch Trương mà Quảng Thắng nhắc tới thôi. Thế nhưng, khi đến cái chỗ Quảng Thắng bảo, chỉ thấy một bãi tha ma bỏ hoang từ lâu, nào lấy nửa bóng ? Ta ngay Quảng Thắng gặp tà … Chắc chắn thứ gã gặp là mà là Phong Ngọc – thứ mà chỉ ngọc khí thượng cổ tụ oán khí cực lớn mới thể tạo nên? Vì “nó” biến thành Ngọc Thạch Trương thật xuất hiện mặt Quảng Thắng?… Đáp án chỉ một – chính là viên linh châu đưa cho ngươi.”
Thác Bạt Thiệu móc chiếc hộp gỗ đàn từ trong ba lô , lấy viên linh châu Thuỷ Căn từng thấy . Tuy hạt châu đó bọc trong một lớp vải nhung, nhưng những tia sáng vẫn le lói tỏa từ các khe hở.
“Noạ hầu chi châu, Hoà thị chi bích, đắc chi giả phú, thất chi giả bần (ngọc trai của Noạ hầu, ngọc bích của Hoà thị, thì giàu sang, mất thì nghèo khó). Hoà Thị Bích và Tuỳ Châu gộp thành thiên hạ chí bảo. Tuỳ Châu còn gọi là linh xà chi châu.
Rồng ẩn trong trời đất, nhờ mãng xà để sinh con. Linh xà dị mãng tất long châu trong bụng! Mà Hoà Thị Bích mối liên hệ với phượng hoàng muôn sắc muôn màu, ngao du bốn phương, cho nên hai báu vật hẳn là mối liên hệ nào đó mà đời . Bởi , nghĩ tới Hoà Thị Bích. Hơn nữa, dường như cả hai đều năng lực thấu lòng , thể hóa bí mật ở tận sâu trong trái tim con . Ta tình cờ viên linh châu , và vẫn luôn giấu kín ở nơi ở đến nay. Có lẽ vì sống cùng nên Quảng Thắng nhiễm linh lực, bởi mới kích thích tà khí. Sau khi lấy một ít Phong Ngọc, cảm ứng thấy linh lực của nó hẳn là bắt nguồn từ Kinh Sơn ở Hồ Bắc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nguc-quy/nguc-quy-ngoai-truyen-3-dau-phap-3.html.]
Thật , trong vấn đề còn một vài điều bí ẩn khó mà Vạn Nhân vẫn giấu trong lòng. Có vài như vầy… Vạn Nhân đang đùa bỡn chi là cao hứng, bỗng dưng nhớ tới công dụng kỳ diệu của hạt châu nọ, y bèn nhét linh châu cúc hoa của Quảng Thắng đại ca, dùng làm đèn pin để lén phần bên trong dâm mỹ, thuận tiện gã đang nghĩ gì, đúng là một công đôi việc. Mỗi khi thấy gã đàn ông da ngăm chìm trong ý loạn tình mê, trong đầu gã vẫn chỉ y, cái cảm giác thoả mãn làm Vạn Nhân sung sướng vô cùng.
Bây giờ nghĩ mới thấy, lẽ nhét vật linh khí như cơ thể Quảng Thắng khả năng là mầm mống của tai hoạ .
Thuỷ Căn chợt nhớ tới con bướm đuôi phượng xinh và những hạt châu tròn xoe từng thấy, đó là bí mật tận đáy lòng Thiệu ? Tiếc là còn ký ức kiếp , nếu sẽ , đó là hồi ức tươi nhất tuổi ấu thơ của Thanh Hà vương, bươm bướm vờn mái hiên cung điện, và những viên bi màu giành từ trưởng, đó là những mẩu chuyện nho nhỏ mà chính cũng lãng quên, một hạt châu gợi nhớ.
Như chứng minh cho lời Vạn Nhân , ánh sáng lớp vải càng lúc càng rực sáng. Bấy giờ, một đất trời mênh m.ô.n.g bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Trên mảnh đất trống tuyết che phủ mặt bỗng hiện một nghĩa địa.
Trên tấm bia đá đen sì khắc hình một con chim kỳ lạ. Thuỷ Căn thấy lập tức la lên: “Phượng hoàng kìa!”
Thiệu kỹ lắc đầu : “Nhầm , đây phượng hoàng, mà là chim ế.”
Vạn Nhân lấy kính lúp quan sát cẩn thận một hồi, và cũng khẳng định: “, nó chính xác là chim ế. Trong 《 Sơn hải kinh 》 từng : ‘ở vùng biển Bắc, xà sơn, xà thuỷ xuất yên, đông nhập biển. Có chim ngũ sắc, bay che một làng, tên là chim ế’. Bởi vì trông giống phượng hoàng, cho nên nhiều tưởng nhầm nó chính là một loại phượng hoàng.”
Y giơ kính lúp kỹ bia mộ, ngờ phát hiện lạc khoản , dựng bia là Kinh Sơn tương ngọc chi nhân – Biện Hoà.
lúc , nấm mồ thình lình nứt toác , và hạt châu trong tay Thiệu cũng bất ngờ vùng khỏi tay , bay trong mộ.
Vạn Nhân và Thác Bạt Thiệu . Chợt, Thiệu móc một bình rượu bằng inox , đưa cho Thuỷ Căn: “Trong là rượu trộn linh huyết của Vạn Nhân, tức là tác dụng chống rét, và thể áp chế tà khí của Phong Ngọc một lúc. Lát nữa với Vạn Nhân , ngươi ở đây. Ngộ nhỡ… chúng … Không ngộ nhỡ, nhất định sẽ về giúp ngươi giải tà khí của Phong Ngọc!”
Thuỷ Căn cái động sâu thấy đáy, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thác Bạt Thiệu mà rằng: “Không! Dù lên trời xuống đất, chúng cũng cùng ! Ta sẽ với ngươi.”
Thiệu nắm bàn tay Thuỷ Căn da diết, bất thần đẩy mạnh, khiến ngã dúi dụi xuống tuyết. Sau đó liếc mắt hiệu cho Vạn Nhân, hai cùng nhảy trong động. Ngay khoảnh khắc hai nhảy , cửa động khép , rầm rầm lún xuống, ở nơi lúc là nấm mồ lùm lùm, giờ thành cái hố sâu chừng một mét.
Thuỷ Căn bỏ một giữa một vùng mờ mịt, chỉ còn túm chặt áo khoác sấp đáy hố, chẳng cách lớp đất dày cả ngàn thước , thể cảm nhận tiếng tim đập dồn của Thác Bạt Thiệu chăng.