Ngục Quỷ - Ngoại truyện 3 – Đấu pháp (7)

Cập nhật lúc: 2025-07-20 05:16:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 Cùng một tiếng nổ vang, ảo ảnh biến mất.

      Hai vị cao nhân hàng yêu trừ ma nổ bay  ngoài. Bộ xương của thần điểu thượng cổ hoá thành một con chim lớn rực rỡ. Cùng một tiếng kêu thảm thiết đ.â.m thủng màng nhĩ, nó lao thẳng về phía vầng trăng tròn yêu dị bầu trời, và cuối cùng rơi lả tả thành từng mảnh xương khô, nổ tung khắp núi rừng bạt ngàn, tan thành tro bụi…

      Thuỷ Căn chờ trong đường hầm suốt bấy lâu, thấy tiếng nổ , tim cũng run theo, còn kịp phản ứng thì hai kẻ xui xẻo mặt mũi lấm lem rơi ngay chóc mặt .

      “Thiệu! Ngươi thế nào ? Không chứ?” Vương gia úp sấp Vạn Nhân, mãi mà tỉnh .

      “Cuối cùng cũng giải quyết xong… Không ngờ súc sinh oán niệm khủng khiếp chừng , đến mức thể mê hoặc những sinh hồn mạnh mẽ tới để nuôi dưỡng quả trứng quỷ của nó. Nếu kịp thời phát hiện, thì e rằng Tiểu Thủy Căn Nhi nhà ngươi trở thành món ăn vặt cho quỷ sắp nở của nó .”

      Tiến sĩ Vạn tỉnh , một phát đá văng vương gia , dậy. Ngay lập tức y lấy cái vẻ tiêu sái phong độ khi, bắt đầu ca tụng công đức của .

      Có điều Thuỷ Căn chả thèm để ý mấy lời lảm nhảm của y, đang ngây chằm chằm hố đất sụt xuống đằng , bên trong hình như thứ gì đang động đậy thì .

      Thần kinh của Vương gia và Vạn mỹ nhân như căng , hai xoay nhảy lên, hố đất đầy cảnh giác…

      Trước mắt , một chú gà con với cái mỏ ngắn chũn đang đội một mảnh vỏ trứng mà nhô đầu lên, vỗ phành phạch đôi cánh nhỏ mũm mĩm, và bò từ đống đất.

      Có lẽ vì chân đủ khỏe nên khi con chim ngốc ngoẹo cổ ngó ba bọn họ một hồi, cái đầu bự của nó chúi xuống, đặt m.ô.n.g phịch luôn xuống đất.

      Đệt! Chút nguyên thần còn sót khi chim ế dốc hết sức lực nổ tung chính , cộng với một ít dương khí hút từ vương gia và Vạn Nhân, mà ấp cái trứng quỷ thành hình !

      Có điều, tiểu yêu tinh chả là cái đinh gì cả, nó dễ đối phó hơn nó nhiều.

      Ngài Vương gia của chúng bước lên mấy bước, giơ chân lên, toan giẫm bẹt con gà con .

      Con gà ngốc mỏ ngắn ngẩng cái cổ nhỏ xíu lên bàn chân nọ giáng xuống, đập phành phạch đôi cánh mập, nhoáng cái bay lên cái đầu tổ quạ của Ngô Thuỷ Căn. Giỏi thật! Đùn một cái ổ đầu Thủy Căn xong, cái con nghiễm nhiên chúi cái mỏ ngắn cánh, lăn ngủ như đúng .

      Thiệu nhướn mày, định kéo thằng nhãi con xuống.

      “Đừng… nó… nó hình như đang từ từ hút hàn khí …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nguc-quy/ngoai-truyen-3-dau-phap-7.html.]

      Thuỷ Căn cảm thấy hàn khí quấn quanh đang cuồn cuộn thoát từ đỉnh đầu, quả là một cảm giác khoan khoái hiếm .

      “Chẳng lẽ… tiểu súc sinh dựa Phong Ngọc để bổ sung hồn phách cho ?” Vạn Nhân nhướn mày lẩm bẩm.

      Và Tiến sĩ Vạn đoán đúng .

      Mùng năm tháng giêng, biệt thự của vương gia náo nhiệt lạ lùng, trong phòng khách đặt một bàn mạt chược, Quảng Thắng đang toe toét, phấn khích dãy bài mặt .

      “Mợ nó, đúng là vận may tới tấp luôn! Tự mò ‘tam can thương’ cơ đấy nhá! Há há há!” Nếu đỉnh đầu một bé chim đang ngủ khì, Quảng Thắng ca thật là khí thế của thần bài.

      “Ta bảo nè, đến bao giờ độc tính của Phong Ngọc mới hút sạch thế hở? Một ngày ba bữa, oắt chim cứ chình ình đầu ông, cổ ông sắp gãy đây nè!”

      Câu của Quảng Thắng lập tức nhận lòng thông cảm từ Thủy Căn. Không chỉ thế ! Mái tóc xoăn của mới gọi là thảm, nó ngủ ở trển giờ thành ba soáy đây !

      Thiệu đẩy một quân bài , hừ lạnh một tiếng liếc cái tên Vạn Nhân lúc nào cũng trắng trợn tuồn bài cho cánh , mặn nhạt mà rằng: “Đến lúc hai tên cẩu nam nam các ngươi thắng hết tiền nhà thì mới xong .”

      Nhờ phúc của bé chim, mấy oan gia kiếp thể cùng một mái nhà, nhàn nhã chơi mạt chược g.i.ế.c thời gian. Nếu những sự kiện khó tin xảy đó, thì giờ phút là khung cảnh mừng năm mới vui vẻ ấm áp của bọn họ .

      Nhóc chim nọ cũng nhận thích cho lắm. Tuy lúc đầu nó suốt ngày nhắm mắt nhắm mũi theo đ.í.t Thuỷ Căn, thế nhưng một làm nũng bất thành, vương gia một phát đá bay veo, thì ngoài lúc giải độc nó ngoan ngoãn đầu hai , những lúc còn nó chỉ hờn hờn tủi tủi chồm hỗm trong cái lồng chim Thuỷ Căn xin của nhà bên, chốc chốc mổ mổ hạt kê còn đáy lồng, vẫy vẫy cái đầu nhỏ chơi vui đến quên cả trời đất.

      Có điều Thuỷ Căn cảm thấy nhóc dễ thương, lén bàn với vương gia, khi giải hết Phong Ngọc thì để nuôi chơi. Thác Bạt Thiệu nghĩ tới nhóc chim , nghĩ tới lão cha phân nhánh của nó, thế là lắc đầu quầy quậy.

      “Không ! Cái thứ quái lạ lắm! Ta oánh với nó một trận ác liệt lòng đất, đang cần bồi bổ, cho nên xong việc sẽ tống nó nồi, cho thêm dược liệu nấu thành canh, tẩm bổ cho khỏe eo, để đến tối còn thương ngươi…”

      Thuỷ Căn xong trợn trắng hai mắt, còn khỏe eo nữa ? Mịa nó! Đến lúc đấy bổ cái gì bây giờ?

      Tiếc tính bằng trời tính… Một sáng tinh mơ, khi Ngô Thuỷ Căn dụi đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, đang định lôi “canh đại bổ” từ trong lồng chim , thì một đứa bé mũm mĩm trắng trẻo đang cuộn trong lồng chim, ôm ngón chân mập mạp mà mút mút, toét miệng với Thuỷ Căn…

      Đệt, cái làm ấn nồi bây giờ? Cuộc sống bốn ở chung sẽ tiếp diễn thế nào đây? Nên làm gì với nghiệt chủng nghìn năm đây? Đó là một câu chuyện khác… Muốn chi tiết xin đón “Tiểu yêu điểu cũng mùa xuân”. . .

TOÀN VĂN HOÀN

Loading...