Ngục Quỷ - Chương 66

Cập nhật lúc: 2025-07-20 04:59:07
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 Vạn Nhân đang suy nghĩ điều gì, Thuỷ Căn cũng lười chẳng buồn đoán, giờ phút bộ sự chú ý của đều đặt cả mặt sông .

      Một đống xác c.h.ế.t nổi lên, nhưng thấy bóng dáng Thiệu. Nước sông ngừng dâng lên, càng lúc càng xiết, xuồng cao su lắc lư dữ dội mặt nước.

      Quảng Thắng nóng ruột : “Nhanh lên! Để tìm ! Không thì lát nữa nước dâng lên, khéo nhấn chìm cả lũ bây giờ…”

      Chưa dứt lời, xuồng cao su bắt đầu lao vùn vụt về phía , vách núi vĩ đại nước ngập đầy, mặt nước đổ về một hướng, nơi sâu nhất trong hang đá dường như thứ gì đó đang hút nước sông về, xuồng cao su tiến dòng nước xiết đáng sợ, lao xuống nơi sâu nhất trong hang đá cùng với những tiếng la hét kinh hoàng.

      Khi tới nơi tận cùng hang đá, họ mới phát hiện phía là vực sâu muôn trượng, còn mặt là một vách đá mài nhẵn. Chẳng chân vách đá khảm khoáng thạch gì, mà chiếu rọi một vầng sáng rực rỡ lóa mắt nổi bật giữa những gợn sóng nước, sáng bừng cả vách đá, và đó, dường như chạm trổ những hoa văn gì đó.

      Ngay khi bọn họ lao xuống, Thuỷ Căn đang sợ hãi la hét thì tự dưng cảm thấy hoa văn vách đá chuyển động. Thật thì những hoa văn chuyển động, mà là vì tốc độ rơi của họ quá nhanh, trong khi những hoa văn nối liền với , nên chúng mới giống như đang chuyển động .

      Những hoa văn nọ dường như khắc họa hình ảnh một cộng đồng nguyên thủy đang sản xuất sinh hoạt, đan lưới bắt cá, gieo mạ trồng lúa, còn những phụ nữ nuôi tằm dệt vải… Giữa những chuỗi hình ảnh, một luôn xuất hiện từ đầu đến cuối, đó hình cao lớn, sắc mặt như đất, dường như đang cai quản làm việc.

      Ngay đó, hình cảnh bỗng chốc biến đổi, đó cầm trường kiếm trong tay đánh với một con quái vật tám chân, và làm nền cho họ là thiên quân vạn mã đang c.h.é.m giết.

      Sau đó là gì, Thuỷ Căn thấy rõ nữa.

      “Ùm” một tiếng, xuồng cao su rơi xuống đáy vực.

      Cũng may phía tự dưng một tấm lưới, nước lọt qua, mà cũng đến nỗi ngã dẹp lép thành cái bánh thịt, nhưng như thôi cũng đủ sặc.

      May mà Vạn Nhân vẫn luôn nắm tay Thuỷ Căn, nên mới văng quá xa.

      “Ngươi ?” Mũi tên vẫn cắm m.ô.n.g Thuỷ Căn rút , cũng tác dụng cầm máu. Có điều chấn động mạnh đến thế cơ mà, tí thuốc tê thì chịu nổi.

      Nhìn Thuỷ Căn đau đến lời, Vạn Nhân ôm lòng, nhanh chóng quan sát tình hình xung quanh. Cái lưới lớn bên bọn họ dệt bằng gì, vô cùng mềm mại mà vẫn mười phần dẻo dai.

      Quảng Thắng lẩm bẩm: “Mịa nó là tơ do băng tằm gì gì đó nhả đấy chứ?” Nghe gã thế, Thuỷ Căn cũng cảm thấy nó giống, nhưng hình như to hơn một chút.

      Song những điều đều quan trọng, vội vàng ngẩng đầu lên, trong lòng băn khoăn liệu Thiệu lao xuống đây luôn . Nói cũng lạ, ngoại trừ ba bọn họ ở đây , những cái xác đó cũng thấy rớt xuống, chả trở thành đồ ăn của oán chương cả … Thuỷ Căn dám nghĩ tiếp nữa.

      Quảng Thắng đến mặt Vạn Nhân và hỏi: “Chúng cứ rớt tùm tùm xuống thế , tẹo nữa sẽ xuyên thẳng qua tâm trái đất đến tận Mỹ luôn đấy chứ?”

      Câu thật hài hước, nhưng chẳng ai nổi, bởi vì nhờ loại khoáng thạch đặc biệt vách , nơi chiếu rọi sáng bừng.

      Và vì , thể thấy rõ gần tấm lưới tơ nhiều những giàn giáo đổ nát.

      Cẩn thận quan sát, họ phát hiện rằng nơi giống như một toà kiến trúc đang thi công dang dở. Những bức điêu khắc vách đá đến chỗ tấm lưới thì dừng , chỉ còn vài nét vẽ thành hình.

      Hình như khi , một tai họa nào đó bất ngờ xảy . Công cụ đục đẽo tán loạn khắp nơi, những thợ thủ công thậm chí còn kịp thu dọn công cụ hoảng loạn chạy trốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nguc-quy/chuong-66.html.]

      Tô Bất Đạt ngẩng đầu nam tử hiên ngang chạm vách đá hồi lâu, thình lình quỳ xuống, thành kính lẩm bẩm: “”Ân Cổ Bao… Ân Cổ Bao…”

      Khi Quảng Thắng theo em dân tộc thiểu đến hầm băng, dọc đường Tô Bất Đạt cũng bái lạy bao nhiêu . Với việc em cứ gặp thần là lạy , đại ca quen lắm , bên cạnh buồn chán hỏi: “Cái ông Ân Cổ Bao là vị thần tiên nào nữa hả?”

      Hơi bực giọng điệu đầy khinh thường của Quảng Thắng, Tô Bất Đạt dữ dằn trừng gã một cái: “Ân Cổ Bao là vị thần vạn năng của dân tộc Ngạc Luân Xuân chúng , ngài điều khiển sấm sét, gió mưa, thần thông quảng đại!”

      Vạn Nhân thích thú hỏi tiếp: “Sao ngươi tường đá là vị thần Ân Cổ Bao của các ngươi?” Vốn tôn kính tiến sĩ Vạn, Tô Bất Đạt đáp ngay: “Trên quyển sách da dê gia truyền của chúng , bức vẽ vị thần mà.”

      Tiến sĩ Vạn những hàng chữ thỉnh thoảng xuất hiện vách đá, và đầu với Thuỷ Căn: “Tự nhi, ngươi vách đá là ai ?”

      Thuỷ Căn mới bớt đau thương, cụp mắt : “Ai mà chứ! Mẹ nó, đừng hỏi !”

      Tiến sĩ Vạn nhoẻn miệng , hình vẽ vách tường : “Nếu lầm, thì ông hẳn là thủ lĩnh của các tộc Trung Hoa cổ đại, đầu Ngũ đế – Hiên Viên Hoàng đế.”

      Tô Bất Đạt lập tức cãi , bất chấp tiếng Hán bập bẹ của : “Không , ngài chắc chắn là Ân Cổ Bao của chúng mà!”

      Tiến sĩ Vạn khoan thai : “Thật thì nhiều con , sự việc trong truyền thuyết của các bộ lạc khác thì cách gọi tên khác , mặc dù , cũng thể họ là cùng một .”

      Vốn thích bình thư, nên Thủy Căn thật khá quen thuộc với câu chuyện Hoàng đế chiến đấu với Xi Vưu, đoạn đại chiến với quái vật tám chân vẫn còn nhớ rõ.

      vẫn nghi ngờ hỏi : “Sao hình vẽ của Hoàng đế vách tường chứ?”

      Vạn Nhân cũng chìm suy tư: “Thật thì cái họ ‘Thác Bạt’ một ý nghĩa sâu xa. Trong ngôn ngữ Tiên Ti, ‘thổ’ phát âm là ‘thác’, mà ‘bạt’ nghĩa là hậu duệ. Xưa cháu trai tên Khổn của Hoàng đế phong ở đất bắc, cũng chính là núi Đại Hưng An ngày nay. Và con cháu của tự coi là hậu duệ của ‘thổ’. Lấy ‘Thác Bạt’ làm họ, đời đời thống trị Tiên Ti…”

      Giờ thì Thuỷ Căn hiểu: “Ý ngươi là, tộc Tiên Ti thật là hậu duệ của Hoàng đế?”

      Vạn Nhân gật đầu: “Lúc đầu, chỉ rằng nơi đây giam cầm Dát Tiên, kẻ nguyền rủa dòng m.á.u Tiên Ti… giờ đây cuối cùng cũng Dát Tiên là ai … Tự nhi, hoá ngươi gọi họ tới là vì nguyên nhân …”

      Nếu cái m.ô.n.g Thuỷ Căn làm , thì nhảy dựng lên banh mồm Vạn Nhân , năng kiểu gì mà cứ như táo bón thế hử, làm sốt hết cả ruột!

      Không Vạn Nhân cố ý thừa nước đục thả câu, dường như y đang sắp xếp mạch suy nghĩa của : “Hoàng đế lấy Luy Tổ, con gái Tây Lăng thị, làm vợ; bà là Chính phi Luy Tổ, phát minh nghề nuôi tằm, thể vai trò thể thiếu trong sự nghiệp mở rộng bộ tộc của Hoàng đế. Bà hai con trai. Trong đó con út Xương Ý lấy Xương Phó, con gái Thục Sơn thị, làm vợ, sinh một con là Chuyên Húc.”

      “Chuyên Húc? Ta đó cũng là một trong Ngũ đế, kế thừa ngôi vị của Hoàng đế…” Thuỷ Căn tiếp.

      Vạn Nhân gật đầu: “Thật , đến con trai của Xương Ý, đời chỉ tới Chuyên Húc, mà quên mất một con khác của ông – Khổn! Người phong vương ở đất bắc, nhưng thật đày, thể cũng chính là hợp thể với oán chương mà chúng thấy lúc nãy – Dát Tiên.”

      Thuỷ Căn mà ngơ ngác, khó hiểu : “Cho dù đày, oán khí cũng lớn đến thế chứ? Làm làm, vì làm bạch tuộc khổng lồ ?”

      “Lúc đầu, Khổn cũng chẳng oán khí ngút trời gì cả, thoạt , dường như vui vẻ tiếp nhận, nếu chẳng hăng hái xây dựng, ca tụng công đức của tổ phụ Hoàng đế, cho lưu đày như thế . đó xảy biến cố gì…”

      Đang dở, ánh mắt y một hàng chữ cổ ở một góc tường hấp dẫn, khi kỹ, vẻ mặt y liền trở nên vô cùng quái dị.

      “Khổn và trưởng , Chuyên Húc, hình như… từng thiết…”

Loading...