Ngu Đi, Gia Biết Vẽ Tranh - Chương 165: Gà Con Công Cụ Và Lửa Thiêu Trời Đất

Cập nhật lúc: 2025-12-07 05:01:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phượng Lam của Văn minh Phượng Hoàng là một phượng hoàng trẻ tuổi hiếm trong tộc, thích lướt Tinh Võng, bắt kịp xu hướng của thời đại vũ trụ, ru rú ở nhà cũng chẳng hề kiêu ngạo.

Nguyên nhân chính là vì điểm tuổi còn trẻ làm “quan liên lạc” đối ngoại của tộc, mỗi ngày truyền đạt những tin tức trọng đại mà đám phượng hoàng cao ngạo, chỉ thích ru rú ở nhà trong tộc cần .

Khi Trò chơi Dũng Giả mở ở Địa Cầu, Phượng Lam cũng thực sự để tâm. Rốt cuộc, Trò chơi Dũng Giả cứ vài thập kỷ hoặc vài trăm năm mở một , nếu trong thời gian ngắn phát hiện nhiều văn minh cấp thấp thì khi vài năm mở một .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cho nên, chẳng qua cũng chỉ là phát hiện thêm một văn minh hành tinh trong biển vũ trụ mà thôi. Thật đáng để một đại phượng hoàng bậc tám của Văn minh Phượng Hoàng bậc tám như chú ý.

mà, hôm nay réo tên.

Hắn liên tiếp các quan ngoại giao của văn minh máy móc, động vật, thực vật, thậm chí cả văn minh zombie và Trùng Tộc réo tên. Ý trong lời ngoài lời của đám đều là bảo vì sự phát triển hài hòa của tộc đàn, mau chóng xem livestream của dũng giả Địa Cầu .

Phượng Lam cảm thấy buồn , cái tộc đàn mới đạt tới văn minh bậc ba ở Địa Cầu thì làm thể ảnh hưởng đến sự phát triển hài hòa của tộc Phượng Hoàng bọn họ ? năm văn minh bậc chín liên tục réo gọi, Phượng Lam nghĩ ngợi cũng mò xem.

Vừa thì thấy Mã Lễ Ngạo vẽ gà.

Phượng Lam trừng lớn mắt.

Sau đó thấy con gà rừng đuôi dài màu đỏ mà Mã Lễ Ngạo vẽ phun một ngụm lửa nhỏ còn bằng cái hắt xì thường ngày của .

Tâm trạng Phượng Lam chút vi diệu, chớp chớp mắt.

đến lúc Phượng Lam vẫn còn bình tĩnh, chẳng chỉ là một con vẽ một con gà rừng thôi ? Tuy sức mạnh tạo vật tinh thần của tên nhóc loài trông vẻ , thiên phú cao, nhưng chuyện thì liên quan gì đến tộc Phượng Hoàng của họ chứ?

Không thể nào là vì con gà rừng trông giống phượng hoàng nhỉ, ha ha ha ha!

Rồi Phượng Lam thấy đốm lửa nhỏ vốn nên tắt ngóm khi rơi xuống đất những tắt, mà ngược … càng cháy càng hăng.

Phượng Lam: Chà, sức cháy của ngọn lửa cũng dai đấy. Thông thường lửa thể cháy lâu như là lửa bậc năm trở lên chứ nhỉ?

Phượng Lam: …Hình như gì đó đúng?

Phượng Lam: Đệt! Cái cây mà đám đang dẫm chân cây bình thường, mà là Thiên Thủ Phượng Hoàng Mộc, cội nguồn của Văn minh Thực Vật! Ngọn lửa thể đốt cháy Thiên Thủ Phượng Hoàng Mộc trong vũ trụ chỉ đúng một loại, là Lửa Niết Bàn của hoàng tộc Phượng Hoàng chúng a a a a a!!

Cho nên cái con nhóc bốc lửa, trông như một con gà rừng đuôi dài , nó, nó, là Phượng Hoàng Niết Bàn ?!

Phượng Lam cất tiếng hỏi từ tận đáy lòng, cả con phượng hoàng như nứt .

Hắn dùng linh hồn thề rằng trong tộc Phượng Hoàng Niết Bàn tuyệt đối quả trứng mới nào chim non nào mới nở, thậm chí tộc trưởng và đại trưởng lão vẫn luôn đau đầu vì đám phượng hoàng chỉ thích ở nhà chịu xem mắt đẻ trứng. Cho nên con non trông như gà rừng , rốt cuộc là do tên vô trách nhiệm nào trong tộc gây họa ở Văn minh Động Vật ?! Chuyện lớn như mà để tộc trưởng thì khi đ.á.n.h nát đầu con chim phượng hoàng mất!

Ngay lúc Phượng Lam gần như rơi hỗn loạn, mới đột nhiên nhớ hình như thấy con gà rừng non đó là do tên nhân loại vẽ

Phượng Lam: Ồ, là trong tộc con phượng hoàng nào gây họa, nhưng tên nhân loại cũng quá trời quá đất !!!

Sau đó, Phượng Lam dùng tốc độ nhanh nhất quét qua để tìm hiểu về thành tích vượt ải của tên Mã Lễ Ngạo .

Ban đầu Phượng Lam xem tài liệu với một bụng lửa giận và ý định hỏi tội, thầm nghĩ lát nữa xử lý tên nhân loại thế nào.

khi xem xong, một bụng lửa giận của đều biến thành những cảm xúc phức tạp khó tả, thậm chí trong những cảm xúc đó, phần lớn khen tên nhân loại một câu 666.

Rốt cuộc ngay cả bản mô phỏng cấp cao của ba vị vương giả cấp Vương duy nhất trong vũ trụ mà còn vẽ , thêm một con Phượng Hoàng Niết Bàn trông như gà rừng của họ cũng chẳng gì nhiều…

Tuy lúc nhỏ trông , nhưng càng lớn sẽ càng . Quan trọng nhất là mười mươi đây là huyết mạch Phượng Hoàng Niết Bàn thuần khiết! Con gà con , , là phượng hoàng non , lẽ sẽ trở thành sinh mệnh mới đại trưởng lão và tộc trưởng vô cùng chào đón.

Rốt cuộc, tộc Phượng Hoàng gần một trăm năm trứng mới !

Nghĩ như , ánh mắt Phượng Lam Tiểu Mã ca từ rối rắm thêm vài phần thuận mắt. Được , tuy tên nhân loại sỉ nhục vẻ của Phượng Hoàng Niết Bàn nhà họ, nhưng mặt mũi con non, bèn so đo nữa.

Ngay lúc Phượng Lam xem livestream nghĩ khi nào thì tìm quan ngoại giao của Văn minh Thực Vật để bàn về việc đưa con non trở về, liền thấy một cảnh tượng khiến phun một ngụm lửa thiêu rụi cả Địa Cầu ——

Tên nhân loại Mã Lễ Ngạo tóm lấy con non hoàng tộc cao quý của họ, bóp cái cổ nhỏ của nó bắt nó phun lửa?!

Mau dừng tay , tên nhân loại tà ác ! Con non còn nhỏ như ngươi bắt nó phun lửa liên tục!!

Với , phượng hoàng non ngủ trong chiếc ổ quý giá nhất, ăn loại gạo trúc thạch ngon nhất, sống như một tiểu vương t.ử kiêu ngạo, chứ là một con gà rừng vỗ cánh ngẩng cổ a a a a a!!

Thế nhưng, cho dù Phượng Lam gần như một spam kín cả màn hình bình luận, cho dù lửa giận của Phượng Lam làm hỏng ba cái máy chiếu livestream, Tiểu Mã ca cây phượng hoàng gì.

Lúc đang túm lấy Phượng Ngũ, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nó.

“Được , đừng dỗi nữa, mau hút ngọn lửa Thương Mộc của con về !”

“Chíp chíp! Chíp chíp chíp chíp chíp!!”

“Rồi , ba nó coi thường con nên con tức giận, dù con cũng là phượng hoàng con niết bàn cao quý, con ngầu lắm. bây giờ tóc nó sắp thiêu trọc , cánh tay cũng đốt cháy đen mà con còn đang ở địa bàn của đấy, ba cũng cách nào đưa con qua ải tiếp theo, con còn ăn của , uống của thì đừng tự tìm đường c.h.ế.t.”

“Hãy để đám thực vật thấy khí độ của phượng hoàng con nhà ngươi !”

“Chíp chíp pi!!”

“Không ba mang con , mà là con còn quá nhỏ, quá yếu, thật sự thể mang theo , ba vượt ải sẽ nguy hiểm, thật sự thể mang con theo. Đương nhiên ngọn lửa nhỏ của con cũng lợi hại nhưng phòng ngự của con quá kém! Nghe lời ba, khi vượt qua trò chơi ba sẽ đón con về.”

Thế là con gà rừng đuôi dài xù lông mới miễn cưỡng phun phù phù hai tiếng về phía Thương Mộc, ngọn Lửa Niết Bàn mà dù Thương Mộc và các kỵ sĩ thực vật hệ thủy dùng cách gì cũng thể dập tắt liền tự động tắt ngấm, như thể đột nhiên mất năng lượng để cháy.

Sau đó, Thương Mộc cánh tay đốt thành than củi, ít nhất một tháng mới thể hồi phục của , cùng với kiểu tóc từ ngang tai biến thành đầu đinh, nhịn nhịn, cuối cùng vẫn nén một bụng lời chửi. cuối cùng, cũng hề che giấu mà sa sầm mặt mày.

Con non cử động gì đó, phiền c.h.ế.t !!

Quả nhiên vẫn là cây non thực vật yên tĩnh đáng yêu!!

Lúc , đốm lửa nhỏ mà Phượng Ngũ phun rơi xuống cây phượng hoàng lan khắp quảng trường Thánh Điện, quả đúng là đốm lửa nhỏ thể thiêu rụi cánh đồng. mà, xem tốc độ lan của ngọn lửa , đốt hết một trăm cây đại thụ che trời, to như ngọn núi lớn, ước tính dè dặt cũng mất mấy trăm ngày?

các cây đại thụ chỉ thể cầm cự thêm nhiều nhất là bảy ngày.

Mã Lễ Ngạo lúc liền nở một nụ của bậc trí giả, vươn tay vỗ vỗ cái đầu gà nhỏ của Phượng Ngũ, với Langdon Dahl và các kỵ sĩ Thánh Điện khác: “Thật ban đầu định vẽ một khẩu s.ú.n.g phun Lửa Niết Bàn. Đốt cây thì chỉ cần phun Lửa Niết Bàn là đúng ? đó nghĩ chỉ một khẩu s.ú.n.g phun lửa mà đốt một trăm cây thì thật sự quá chậm, chừng còn hết năng lượng giữa chừng tịt ngòi.”

“Cho nên, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là một sinh vật sống thì hơn.”

Gà núi lửa Phượng Ngũ: “Pi?”

Phượng Lam: [Cho nên ngươi vẽ con non hoàng tộc của chúng chỉ để làm một khẩu s.ú.n.g phun lửa sống thể phun lửa ngừng thôi ?! Hả?!]

Mọi : “…”

Đột nhiên cảm thấy con phượng hoàng non chút đáng thương?

Văn minh Thực Vật: [Gào cái gì mà gào? Năm đó Tiểu Lan nhà chúng cũng vì tiền mà đời .]

Văn minh Động Vật: [Nói cứ như Huyền Nhị nhà chúng là một con hổ công cụ .]

Đế quốc Thần Long: […Ha hả.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngu-di-gia-biet-ve-tranh/chuong-165-ga-con-cong-cu-va-lua-thieu-troi-dat.html.]

Làm con của Mã cha, đứa nào mà chẳng là công cụ!! là tên nhân loại cặn bã!

Khán giả Địa Cầu: […]

Không dám hó hé, dám hó hé.

thì, một con gà phun lửa sống? Quá trình đốt cây thể nhanh hơn một chút ——

Lửa Niết Bàn cực kỳ bá đạo, một khi cháy thì gần như thể dập tắt, hơn nữa tốc độ cháy sẽ nhanh. Ngoài Thiên Thủ Phượng Hoàng Mộc , bất kỳ loại gỗ nào khác cũng sẽ thiêu rụi trong thời gian cực ngắn. Lại vì đây là ngọn lửa độc quyền của Phượng Hoàng Niết Bàn, cho nên lửa phun trực tiếp từ miệng Phượng Hoàng Niết Bàn vẫn là cháy nhất.

Cho nên.

Khoảng 99 vị kỵ sĩ Thánh Điện cầm một cành cây đại thụ thành hàng, Mã Lễ Ngạo một tay cầm quả năng lượng, một tay cầm con gà, , phượng hoàng non, bảo nó phun lửa những cành cây tay các kỵ sĩ.

Ăn một quả, phun một ngụm lửa.

Con gà non trông vẻ uể oải!

Phượng Lam: […] Hắn nên phẫn nộ tột cùng như thế nào cho .

Đợi đến khi Phượng Ngũ ăn no căng cái bụng tròn xoe, ợ một cái liệt chiếc ghế lười của Mã Lễ Ngạo, 99 vị kỵ sĩ Thánh Điện cũng tay cầm cành phượng hoàng mộc đang cháy, tiến về phía 99 cây đại thụ còn .

Bên cạnh mỗi kỵ sĩ cầm Lửa Niết Bàn còn bốn vị kỵ sĩ Thánh Điện khác cùng.

Vẻ mặt ai nấy đều trang nghiêm.

Họ cho rằng đang kết liễu sinh mệnh của các thụ tổ, họ vô cùng thành kính tin rằng, đây là một cuộc luân hồi.

Khi họ rời , dường như cả mảnh đất đều cảm ứng điều gì, mây đen trời bắt đầu tụ , và giữa đất trời, cuồng phong chợt nổi.

Trăng thế nắng gắt, lúc mảnh đất đáng lẽ chìm đêm tối.

Thế nhưng ngọn lửa hừng hực bốc lên từ những cây đại thụ, giữa tiếng cuồng phong gào thét, giữa làn khói đặc cuồn cuộn, nhuộm đỏ cả bầu trời.

Giống như là, cả bầu trời đang thiêu rụi.

Mã Lễ Ngạo và Langdon trong Thánh Điện lơ lửng, ngọn lửa hừng hực lan tràn khắp trời đất mà chấn động nên lời.

Mã Lễ Ngạo từng tưởng tượng trong đầu cảnh tượng trăm cây đại thụ che trời thiêu đốt, nghĩ, đó tất nhiên sẽ là một cảnh tượng đáng sợ thể so với ngày tận thế.

sự thật còn hùng vĩ và đáng sợ hơn nhiều so với những gì tưởng tượng ——

Bất kể trời đất, nơi mắt thấy đều là lửa cháy ngút trời, đêm tối ánh lửa chiếu sáng như hoàng hôn đẫm máu.

Khói đặc tràn ngập đất trời như nuốt chửng tất cả, nhiệt độ cực cao biến đất trời thành một lò lửa.

Nếu sự bảo vệ của Thánh Điện Rừng Rậm, lẽ họ hóa thành tro bụi ngay lập tức.

Và, ở một nơi giống như địa ngục lửa , bất kể là sinh mệnh dạng gì, e rằng cũng thể thoát khỏi cái c.h.ế.t.

Trong mắt Mã Lễ Ngạo phản chiếu ngọn lửa ngút trời , khẽ cụp mắt xuống.

Ai thể ngờ rằng nơi đây từng là một nơi như thiên đường chứ?

Bỗng nhiên ánh mắt dừng .

Cậu thấy “Khu rừng Kỳ Ảo” giống như một bãi cỏ chân những cây đại thụ khi họ mới đến.

Tuy khói đặc và lửa cháy che khuất phần lớn tầm của , nhưng vẫn thể thấy rõ ràng, khu rừng đó vẫn bình yên vô sự giữa biển lửa.

Mã Lễ Ngạo khẽ mở to mắt, nghĩ đến mảnh đất đen biến thành vùng đất c.h.ế.t chân những cây đại thụ.

Cậu khẽ bật .

Những cây đại thụ cùng đất trời trải qua bao năm tháng…

Ngay cả khi c.h.ế.t , cũng vẫn đang bảo vệ.

Khi ngẩng đầu lên mấy trăm cột lửa dường như nối liền trời đất, Mã Lễ Ngạo cảm thấy ngọn lửa rực rỡ và xinh .

Và ngay lúc ngẩng đầu, trăm cây Thiên Thủ Phượng Hoàng Mộc thiêu đến chỉ còn chính bỗng nhiên đồng loạt nứt từ giữa!

Từ trong khe nứt của trăm “ngọn núi gỗ đang cháy” , cả trăm con phượng hoàng gỗ màu xanh biếc bay !

Những con phượng hoàng gỗ tiếng kêu, lông vũ, nhưng chúng đồng loạt ngẩng đầu, vỗ cánh bay vút lên trời!

Ầm ——

Khi những con phượng hoàng gỗ tiếng động đó va , giữa biển lửa dường như thể nuốt chửng tất cả, một cây non mới sinh giữa đất trời.

Sau đó, gió ngừng, mây tụ, mưa lành rơi xuống.

Mưa rơi tiếng động.

Lại là một khung trời đất mới.

---

*Tác giả lời :*

Mã Lễ Ngạo: Đó là Thương Mộc của con.

Trọng điểm là chữ , (đầu chó).

Và, đếm thử những đứa con công cụ của Mã tra cha:

Tiểu Lan: Tiền tài.

Huyền Nhị: Đánh quái.

Long Tam: Đánh quái.

Kiến Tứ: Đánh quái.

Phượng Ngũ: Nhóm lửa.

Chậc. Đứa nào mà chẳng là con công cụ !!

=-= Tôi cảm thấy đoạn miêu tả hình ảnh cuối cùng của quá!! Gào gào gào!

--------------------

Loading...