Ngôi sao đêm - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:13:13
Lượt xem: 6
Tôi lập tức quay người bỏ đi.
Nhưng đến tối, trước khi ngủ, bà lại đến nói chuyện, bảo ban ngày lỡ hơi nặng lời, kêu tôi đừng để bụng.
Sau đó, bà đưa tôi mấy tờ tiền mỏng, bảo tôi đi tìm giáo viên học thử mấy buổi xem sao.
Tôi cứng đầu không chịu nhận.
Rất nhanh sau đó, anh tôi biết chuyện.
Anh chuyển cho tôi ba nghìn tệ, bảo tôi tự đi tìm thầy dạy kèm môn Vật lý.
Tôi vô cùng ngạc nhiên:
"Anh lấy đâu ra tiền vậy? Ba anh cho à?"
Anh ậm ừ cho qua:
"Con nít hỏi nhiều thế làm gì, đưa em thì cứ cầm lấy mà đi học."
Nhận tiền của anh trai, tôi chưa bao giờ cảm thấy áy náy.
Hai tháng sau, tiền hết, anh tôi lại gửi tiếp.
Đến kỳ nghỉ hè, anh tôi dẫn Du Vãn Tinh về chơi.
Vô tình tôi nghe thấy anh tôi hỏi anh ấy:
"Cậu thực sự không định nói với Chu Chu là phần lớn số tiền đó là do cậu đi làm thêm kiếm được à?"
Dưới ánh trăng tĩnh lặng, Du Vãn Tinh khẽ cười:
"Cậu cũng bỏ ra một nghìn mà? Dù sao Chu Chu cũng là em gái cậu."
"Làm anh ruột mà tôi còn chẳng tận tâm bằng cậu."
Anh tôi dùng khuỷu tay huých anh ấy, trêu đùa:
"Khai thật đi, cậu có ý gì với Chu Chu đúng không?"
Du Vãn Tinh chỉ cười, không nói gì.
Nấp sau bức tường, tôi khẽ rụt đầu lại, nhưng nhịp tim thì không ngừng tăng tốc.
Năm đó, Du Vãn Tinh thi đại học đạt thủ khoa toàn huyện, đáng lẽ có thể lên Bắc Kinh học, nhưng anh ấy lại chọn ở lại trong tỉnh.
Tôi ôm lấy những ảo tưởng viển vông của một thiếu nữ, luôn nghĩ rằng biết đâu trong quyết định đó có một phần là vì không nỡ xa tôi.
Vì thế, sau kỳ thi đại học, Du Vãn Tinh và anh tôi cùng chờ tôi bên ngoài điểm thi.
Tôi tìm đại một cái cớ để đuổi anh tôi đi, rồi hỏi anh ấy:
"Anh quan tâm em như vậy, có phải là thích em không?"
6
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ngoi-sao-dem/chuong-3.html.]
Mười tám tuổi, tôi vẫn chưa biết thế nào là sự rụt rè và e thẹn của một cô gái.
Tôi chỉ chăm chăm nhìn vào mắt Du Vãn Tinh, nóng lòng chờ đợi một câu trả lời.
Nhưng anh ấy lại cười:
"Tất nhiên là không rồi."
"Chúng ta làm hàng xóm nhiều năm như vậy, tôi lại là bạn thân của anh trai em, quan tâm em một chút cũng là chuyện bình thường thôi mà."
Tôi không muốn tin, nhưng đúng lúc đó anh tôi quay lại, ồn ào kéo tôi đi ăn mừng.
Khi có kết quả thi đại học, dù đã học thêm hai năm, điểm môn Lý của tôi vẫn không cao, kéo cả tổng điểm khối Tự nhiên xuống.
Cuối cùng, tôi đỗ vào một trường đại học ngay cạnh trường của Du Vãn Tinh.
Lúc tôi nhập học, anh ấy và anh tôi đều đã là sinh viên năm ba.
Họ bận thực tập hè, nhập học sớm, nói là đã đến trường tôi tìm hiểu trước, nắm rõ từng nơi như chỗ làm thủ tục nhập học, ký túc xá, căng-tin…
Thế nhưng, đến đón tôi ở bến xe chỉ có một mình Du Vãn Tinh.
"Anh trai em có bạn gái rồi, đi đón cô ấy ở sân bay để lấy điểm đấy."
Anh ấy nhận lấy vali từ tay tôi:
"Trước khi đi còn đặc biệt dặn dò, bắt tôi nhất định phải bảo vệ an toàn cho em."
Tôi cúi đầu, nhẹ giọng hỏi:
"Thế còn anh?"
“Tôi thì sao?"
"Hà Tri Hạo có người yêu rồi, anh không định yêu đương à?"
Tôi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt anh ấy—vừa bất đắc dĩ, vừa hiền hòa:
"Đừng thử tôi nữa, Chu Chu, tôi sẽ không ở bên em đâu."
Chỉ có Du Vãn Tinh mới có thể nói lời từ chối vừa dịu dàng, vừa dứt khoát như vậy.
Và cũng chỉ có anh ấy, sau khi mới từ chối tôi vào ngày hôm trước, lại gọi tôi xuống lầu vào hôm sau, đưa cho tôi một chiếc điện thoại đời mới nhất.
"Thưởng cho em vì đã đỗ đại học."
Tôi nhận lấy, nhưng vẫn không chịu từ bỏ mà truy hỏi:
"Anh lấy tư cách gì mà tặng em món quà đắt tiền như vậy?"
Tôi ghé sát mặt lại, chớp mắt nhìn anh ấy chằm chằm.
Du Vãn Tinh không chống đỡ nổi, lùi lại một bước, tay chống vào người tôi để tránh tôi ngã sấp xuống:
"Lấy tư cách bạn của anh trai em, thế đã đủ chưa?"