Ngôi sao đêm - Chương 11
Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:20:07
Lượt xem: 4
"Con bé đó trung thành với mày như thế, bán nó đi chẳng phải có tiền sao? Bố mày có đường dây."
Lâm Đào cười hề hề sau lưng cậu: "Hoặc là đi theo bố, anh em tao đang làm ăn, cần nhân tài như mày đấy."
Du Vãn Tinh hiểu rất rõ.
Cái gọi là "làm ăn" chẳng qua cũng chỉ là những việc phạm pháp kiểu lừa đảo đa cấp mà thôi.
Nhưng anh vẫn đi theo.
Không muốn để Lâm Đào nhắm vào Hà Tri Chu.
Cũng muốn… thử xem có cơ hội nào để cắt đứt hoàn toàn với gã hay không.
Nửa năm sau đó, cuộc sống của Du Vãn Tinh chẳng khác nào địa ngục.
Ban ngày đi làm, ban đêm theo chân Lâm Đào lang bạt khắp nơi.
Trong những góc tối mà ánh đèn neon rực rỡ của thành phố không thể chiếu tới, có vô số sòng bạc, ổ nhóm lừa đảo, những nơi giam cầm các cô gái—địa ngục trần gian…
Anh âm thầm thu thập chứng cứ, sau đó báo cảnh sát, đưa Lâm Đào vào tù.
Trước khi bị áp giải đi, gã cố nghiêng đầu, thấp giọng gọi: "Con trai."
Cơn buồn nôn dâng lên, nhưng Du Vãn Tinh cho rằng cuối cùng mình cũng được giải thoát.
Anh muốn quay về gặp Hà Tri Chu.
Nhưng khi vừa mở điện thoại, anh lập tức thấy bài đăng mới của cô trên mạng xã hội.
Hai tấm vé xem phim, bên góc ảnh thấp thoáng một bàn tay con trai còn rất trẻ.
Khoảnh khắc đó, Du Vãn Tinh như mất hết sức lực toàn thân.
Cô vốn là một cô gái thông minh và xinh đẹp, người thích cô chắc chắn không ít.
Làm sao có thể hy vọng cô sẽ mãi mãi đứng nguyên tại chỗ, đợi mình đây?
Du Vãn Tinh chuyển đến Bắc Kinh làm việc.
Mãi đến khi nghe tin mẹ của Hà Tri Chu qua đời, anh mới vội vã quay về.
Dường như khoảng trống vĩnh viễn trong linh hồn anh, chỉ có thể được lấp đầy bằng cái ôm của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ngoi-sao-dem/chuong-11.html.]
Tối hôm đó, anh cùng cô ăn mừng bài luận văn được đăng.
Cả hai đều uống chút rượu.
Trong khoảnh khắc không kìm được cảm xúc, anh đã hôn cô.
Một nụ hôn bất ngờ, chưa xác nhận mối quan hệ đã vội vàng như thế, rõ ràng là rất thất lễ.
Sau khi đưa Hà Tri Chu về, anh lấy điện thoại ra, soạn tin nhắn.
Vừa gõ xong năm chữ "Tôi cũng thích em", bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói khàn khàn vô cùng quen thuộc.
"Con trai, mày tống bố vào tù, sống cũng sung sướng nhỉ?"
Lâm Đào chỉ là một tên tép riu trong nhóm tội phạm, chưa từng nhúng tay vào các phi vụ trọng yếu nên bị xử phạt không nặng, bây giờ đã được thả ra.
Việc đầu tiên gã làm sau khi ra tù, chính là tìm đến người đã đích thân giao nộp gã cho cảnh sát—Du Vãn Tinh.
"Mày có biết tao đã sống thế nào trong đó không? Còn mày thì sung sướng quá ha, ở bên ngoài ngọt ngào với con bé kia, bán đứng bố ruột của mình chứ gì?"
"Con bé đó tao quen, hàng xóm bao nhiêu năm rồi mà, tên gì nhỉ? Hà Tri Chu hả? Còn là sinh viên đại học nữa chứ, ghê gớm đấy. Gọi nó là Chu Chu đi, rồi đưa sang chỗ dì Hồng của mày, đảm bảo bán được giá tốt, đúng không?"
Bị ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc của gã chằm chằm nhìn vào, Du Vãn Tinh bỗng nhiên cảm thấy tuyệt vọng.
Cuộc đời anh chính là như vậy.
Vì trong người chảy cùng dòng m.á.u với Lâm Đào, nên cả đời này cũng không thể thoát khỏi gã.
Bất cứ ai đến gần anh, nhất định sẽ bị liên lụy.
Du Vãn Tinh đột nhiên gầm lên một tiếng, lao tới, hung hăng vật ngã Lâm Đào xuống đất, giáng cho gã hai cú đ.ấ.m nặng nề.
Đánh xong, anh ghì chặt vai gã, gằn từng chữ: "Tôi đi với ông. Ông muốn kiếm tiền thế nào, tôi giúp ông."
"Đừng động đến cô ấy, nếu không, chúng ta cùng c.h.ế.t chung."
Lâm Đào phun ra một ngụm máu, nhếch mép cười: "Được, chiều mai đi theo tao. Đừng mang điện thoại, cũng đừng giở trò."
Du Vãn Tinh trở về quê, cất điện thoại vào ngăn kéo của căn nhà cũ.
Anh không mang theo thứ gì, chỉ lấy đi sợi dây buộc tóc mà năm lớp mười một Hà Tri Chu đã buộc vào cổ tay anh.