Ngọc Quý Ở Phía Sau - 8
Cập nhật lúc: 2025-03-24 07:06:04
Lượt xem: 1,685
Đó là đồ án tốt nghiệp của tôi. Một chiếc lá ngô đồng màu bạc, mặt trước khảm đá mặt trăng, mặt sau là đá obsidian.
Tôi chưa từng nói với ai, tên của mặt dây đó là “Tình đơn phương”.
Nhưng khi bảo vệ tốt nghiệp, tôi chỉ nói đó là sự đối lập giữa ánh sáng và bóng tối.
Nó chứa đựng những tình cảm non nớt nhất của tôi, thế nhưng lại bị chính tay tôi chôn vùi trong tập hồ sơ tốt nghiệp.
“Hôm đó, tớ vốn định chạy đi nói với cậu.” Giọng bạn thân dịu lại: “Nhưng khi tớ quay lại khoa thiết kế, thì đã thấy Cố Cảnh Thâm ôm cậu với một bó hoa hồng trong tay rồi.”
Cô ấy ngừng một chút: “Xin lỗi, thật ra buổi tiệc rượu ở Paris lần này là do Tiêu Chỉ Hàn nhờ tớ sắp xếp.”
Ngón tay tôi siết chặt lấy điện thoại, các khớp trắng bệch.
Thì ra tất cả đều không phải là ngẫu nhiên. Nụ hôn trong thang máy hôm đó, sự dịu dàng trong phòng thiết kế, đều là cuộc tái ngộ do anh cẩn thận sắp đặt.
Chỉ là anh không biết, trong cuộc gặp gỡ mà anh đã chuẩn bị kỹ càng ấy, tôi lại từng vô tình làm tổn thương anh như vậy.
“Tần Nguyệt, cậu đã bao giờ nghĩ rằng,” giọng bạn thân nhẹ nhàng vang lên: “có lẽ ngay từ đầu, cậu đã chọn sai người?”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ánh đèn đêm ngoài cửa sổ Paris.
Thành phố này vẫn rực rỡ ánh sáng, giống hệt khung cảnh nhìn từ tầng cao nhất của thư viện sáu năm trước.
Khi ấy, tôi luôn cúi đầu mỗi khi đứng trước Tiêu Chỉ Hàn. Không dám nhìn anh thêm một cái, sợ ánh mắt sẽ làm lộ tâm tư.
Tôi giấu tình cảm thầm kín trong bản thiết kế, nhưng lại không dám nói thành lời.
Sau đó, Cố Cảnh Thâm xuất hiện, như một cơn gió cuốn tôi ra khỏi mối tình đơn phương ngây ngô ấy.
Tôi tưởng đó là sự cứu rỗi, nhưng thực ra là một cuộc trốn chạy.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tôi lầm tưởng cảm động là tình yêu, nhầm lẫn giữa sự phụ thuộc và thói quen.
Trong mối quan hệ đó, tôi dần đánh mất chính mình, ngay cả loại đá mặt trăng mà tôi yêu thích nhất cũng không còn dùng nữa.
Giờ đây, tôi lại đang lặp lại sai lầm.
Trong mối quan hệ đó, người sai chưa bao giờ là tôi. Là do tôi quá nhút nhát, thà nhốt trái tim mình vào chiếc lồng, còn hơn phải một lần nữa tin vào tình yêu.
Nghĩ lại, những năm qua tôi luôn sống rất yếu đuối.
Vì yếu đuối, tôi không dám bày tỏ tình cảm với Tiêu Chỉ Hàn.
Vì yếu đuối, tôi quen sống phụ thuộc vào Cố Cảnh Thâm, cho đến khi đánh mất bản thân.
Giờ đây, tôi lại muốn dùng cùng một cái cớ để nhốt mình lại một lần nữa.
Nhưng thế là đủ rồi.
Tôi không thể tiếp tục như vậy nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ngoc-quy-o-phia-sau/8.html.]
Tôi đã thua trước toan tính của Cố Cảnh Thâm, thua trước sự hèn nhát của chính mình — nhưng tôi không thể tiếp tục thua cả quãng thời gian phía trước.
17
Tôi chộp lấy áo khoác rồi lao ra khỏi phòng.
Giờ này chắc anh vẫn còn ở studio.
Thang máy mãi không đến, tôi quay người bước vào lối thoát hiểm.
Khoảnh khắc đẩy cửa ra, tôi sững người.
Tiêu Chỉ Hàn đang đứng đó, dường như cũng đang định lên lầu.
Chúng tôi đối diện nhau ở đầu cầu thang, ánh đèn đêm dịu dàng chiếu lên khuôn mặt anh.
Anh vẫn dịu dàng như ngọc, giống hệt lần đầu tiên tôi gặp anh trong thư viện năm nào.
Chỉ là trong ánh mắt ấy, đã có thêm những cảm xúc mà tôi không thể hiểu hết.
“Tần Nguyệt.” Anh cất tiếng, giọng rất nhẹ: “Anh muốn nói với em, anh đồng ý.”
“Đồng ý gì?” Tim tôi chợt siết lại.
“Đồng ý duy trì mối quan hệ như hiện tại.” Anh nhìn vào mắt tôi, giọng rất bình tĩnh: “Nếu em cần, anh có thể chỉ là người để em thỉnh thoảng tìm đến.”
Tôi nhìn anh, mắt bỗng đỏ hoe.
“Em không đồng ý.” Tôi bước lên một bước.
Anh khẽ sững lại.
“Chúng ta hãy bắt đầu lại.” Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh: “Bắt đầu lại từ đầu.”
Không còn là học trò và thầy giáo, chỉ là Tần Nguyệt và Tiêu Chỉ Hàn.
Ánh mắt anh khẽ lay động, sau một thoáng trầm mặc, khóe môi anh hiện lên một nụ cười dịu dàng.
“Tần Nguyệt.” Anh chậm rãi tiến lại gần, giọng trầm ấm: “Chúc mừng em tốt nghiệp.”
Tôi sững sờ. Đây chính là câu mà năm năm trước anh chưa kịp nói ra.
“Anh rất thích em,” anh nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Anh có thể theo đuổi em không?”
Ánh đèn ở cầu thang mờ mờ, nhưng lại soi rõ ánh sáng trong đáy mắt anh.
Thì ra, tình đơn phương chưa bao giờ là một vở kịch độc diễn. Chỉ là chúng tôi đã lãng phí những năm tháng đẹp nhất vì do dự mà thôi.
“Được.” Tôi gật đầu.
Anh đưa tay ôm tôi vào lòng, và lần này, tôi không còn lùi bước.
Chúng tôi còn năm năm phải bù đắp cho nhau.