Phó Yến Hà gì, chỉ nắm tay dẫn lên phòng ở góc tầng hai.
Căn phòng khiến nhớ mãi quên, bởi đó là món quà trưởng thành tặng .
"Đồ đạc trong phòng dọn sạch hết ?"
Bàn tay Phó Yến Hà siết chặt đột ngột: "Kiều Kiều, đây chính là chuyện ."
Tôi hoa văn cánh cửa, cảm thấy đầu óc cuồng.
Ngày hôm cũng giống hôm nay.
Lễ trưởng thành của Phó Yến Hà tổ chức cực kỳ hoành tráng.
Tôi ăn món ngon, còn mặc lên bộ quần áo mới.
Xưa nay chỉ mặc đồ cũ của Phó Yến Hà.
Hôm đó là đầu tiên trang phục thuộc về riêng .
Người giúp việc họ Phó từng đan cho chiếc áo len xanh .
Tôi nâng niu nó lắm.
Phó Yến Hà phát hiện .
Anh ném chiếc áo lò sưởi ngay mặt , thẳng tay đuổi việc bà giúp việc.
Đến giờ vẫn nhớ như in ánh mắt oán hận của phụ nữ từng đối xử t.ử tế với .
Từ đó, ai trong nhà họ Phó dám đối với , sợ mất việc.
Bởi thế, ngày trưởng thành bộ đồ riêng, vui mừng khôn xiết.
Phó Yến Hà nắm tay dắt lên căn phòng góc tầng hai.
Suốt đường , quên hết nỗi sợ , quên luôn những quy củ đ.á.n.h bằng thước tre in hằn trong tâm trí.
Tôi chỉ cảm thấy chìm trong men say, như đang bồng bềnh mây.
niềm vui tan biến khi cánh cửa mở .
Căn phòng rộng thênh thang chỉ mỗi chiếc giường lớn.
Ngoài là những bức ảnh phủ kín tường, cùng màn hình lớn đặt chính giữa.
Tất cả đều là ảnh của .
Nằm , , đủ góc độ.
Ngay cả màn hình lớn cũng chiếu đoạn phim dậy thì đầu buổi sáng năm mười bốn tuổi.
Tiếng thở dồn dập của vang vọng khắp căn phòng trống trải.
Lọt tai, khiến trốn chạy.
Tôi định bỏ chạy, nhưng Phó Yến Hà ấn chặt lên giường.
Anh sờ soạng đôi chân với vẻ điên loạn, sẽ xăm tên lên , đ.á.n.h dấu sở hữu.
Trong tuyệt vọng, rút chiếc nĩa bánh trong túi, chĩa thẳng n.g.ự.c trái Phó Yến Hà.
Kết cục, nhận ngay trải nghiệm hai tuần trong gác xép.
Sau khi ngoài, lấy cái c.h.ế.t ép buộc, cuối cùng rời khỏi nhà họ Phó.
Cánh cửa nữa mở .
Môi tái nhợt khi căn phòng - cơn ác mộng khiến tỉnh giấc nửa đêm.
kỳ lạ , những bức ảnh và màn hình đều biến mất.
Thay đó là nội thất tông ấm áp y hệt gác xép ngày nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngoan-quay-ve-ben-anh/chuong-7.html.]
"Kiều Kiều, đây là đúng, gặp bác sĩ tâm lý , thề những chuyện đó sẽ xảy nữa."
Phó Yến Hà kéo xuống giường, ánh mắt dịu dàng: "Anh làm em tổn thương nhiều, nhưng hy vọng em thể tha thứ cho ."
Tôi xuống sàn nhà, giọng nhẹ nhàng: "Lúc đó đồng ý để em rời khỏi Nhà họ Phó? Em cái c.h.ế.t của em thể đe dọa ."
Phó Yến Hà dường như ngờ hỏi điều , dừng một giây : "Anh thích cảm xúc khác thao túng."
Tôi hiểu: "Ý là ?"
Phó Yến Hà giải thích: "Bởi vì thích em, từng cử chỉ của em đều khiến quan tâm đến phát điên. Anh tìm một chiếc lồng sắt nhốt em , để em chỉ mỗi thôi."
"Anh thể làm thế, nhưng em hận . Anh chỉ em yêu ."
"Vì đồng ý để em . Anh em nỗ lực học đại học, cũng em hẹn hò với Cố Chu."
"Anh tưởng chỉ cần em xuất hiện trong cuộc đời , sẽ quên em. sai, dù làm gì hình bóng em vẫn hiện lên."
Phó Yến Hà đầy tình cảm: "Kiều Kiều, nguyện dùng cả đời để đổi lấy sự tha thứ của em. Hãy cho cơ hội ."
Thật chua chát làm .
Nạn nhân giờ đây hóa thành kẻ bạo hành.
Tôi rõ, Phó Yến Hà đang xin phép .
Bằng khóa trái cửa ngay khi bước .
Nếu thực sự tha thứ, chọn căn phòng .
Căn phòng với là kỷ niệm, nhưng với chỉ đau khổ.
Nhìn khuôn mặt đầy tình tứ của Phó Yến Hà, nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng mặt vẫn giả vờ do dự.
"Anh ơi, cho em thêm chút thời gian ? Chuyện quá quan trọng, em suy nghĩ kỹ."
Câu trả lời khiến Phó Yến Hà hài lòng, gật đầu đồng ý.
"Kiều Kiều, đừng để đợi lâu nhé?"
Tôi mỉm : "Sẽ ."
Đến lúc đó, sẽ cho câu trả lời khi t.h.ả.m bại nhất.
Hôm , bước công ty cùng Phó Yến Hà, Cố Chu xông tới.
“Kiều Thanh, điều tra ! Người bắt cóc em nhà chúng !”
Phó Yến Hà sầm mặt định gọi bảo vệ, ngăn .
“Anh trả thù cho em ?”
Tôi Phó Yến Hà qua vai Cố Chu, nở nụ chua chát.
Cố Chu nhanh miệng tiếp lời: “Kiều Thanh, đừng gọi là trai nữa! Chính lệnh bắt cóc em đấy!”
Cả đại sảnh chợt yên ắng.
Lòng nhẹ bẫng.
Đoán trúng !
Tôi ngẩng mặt Phó Yến Hà: “Đây sự thật ?”
Phó Yến Hà vẫn điềm nhiên: “Kiều Kiều, em tin thằng khốn lừa dối em hơn là tin ?”
“Khốn nạn chính là ! Tôi điều tra rõ chuyện Kiều Thanh nhà họ Phó. là đồ điên! Có bệnh chịu chữa, chỉ hành hạ khác!”
Cố Chu càng càng phẫn nộ, mặt đỏ bừng.
Phó Yến Hà lạnh giọng: “Cậu Cố, phỉ báng là phạm pháp đấy.”
Lời dứt, một đội cảnh sát ập .
“Ai là Phó Yến Hà?”