Ngoan, quay về bên anh - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-06 04:12:38
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Chu bĩu môi, thu chân về từ bệ cửa sổ.

Thế lực Cố gia và Nhà họ Phó ngang hàng . Nên Cố Chu mới dám ngang ngược với Phó Yến Hà như .

Nếu là thường, sớm Phó Yến Hà ném trang viên cho sư t.ử thú cưng xé xác .

"Ừ, cũng ngờ công t.ử kim chi ngọc diệp nhà họ Cố sở thích trèo cửa sổ phòng khác."

Cố Chu vô tư đến mặt , nắm lấy cổ tay đầy tình tứ: "Thanh Thanh, đợi nhé."

Tôi giật mạnh tay , gượng gạo: "Cậu Cố cẩn thận nhé."

Cố Chu dậy định bước về phía cửa sổ, đưa tay xoa trán: "Cố Chu, cửa đàng hoàng kìa."

Cố Chu chạm tay bệ cửa sổ, bừng tỉnh: "À ồ, quên mất. Thanh Thanh quả nhiên vẫn trong lòng."

Cậu bước về phía cửa, liếc Phó Yến Hà bằng ánh mắt khiêu khích.

 

Như rằng: Hãy lo lắng cho an nguy của bản .

Tiếc , Phó Yến Hà chẳng quan tâm tới trò hề nhảy nhót của Cố Chu.

Vừa thấy Cố Chu bước khỏi cửa, Phó Yến Hà lập tức đóng sập cánh cửa .

Cánh cửa cách âm hảo chặn tiếng gào thét phẫn nộ của đàn ông bên ngoài.

"Kiều Kiều, để em rời khỏi nhà họ Phó quả là điều hối hận nhất."

Phó Yến Hà từng bước tiến gần, vẻ ngoài điềm tĩnh biến mất, đó là vẻ điên cuồng u ám quá đỗi quen thuộc.

"Hay là nên nhốt em như ngày xưa? Chỉ gặp mỗi thôi, như thế em sẽ ngoan ngoãn lời, ?"

Tay nắm chặt tấm chăn, giọng run nhẹ: "Nếu thế em sẽ c.h.ế.t. Lúc đó, cũng chẳng thể gặp em nữa."

Vừa đến chữ "c.h.ế.t", Phó Yến Hà lập tức tỉnh táo . Anh đưa tay vuốt má , giọng dịu dàng: "Đừng những lời như thế. Lúc nãy là kiểm soát bản , xin em."

Tôi gượng : "Không . Khi khỏe , em làm."

Ngón tay lạnh giá của Phó Yến Hà tiếp tục vuốt ve gò má : "Được thôi, em làm công việc gì?"

"Em ở bên cạnh . Một công việc đơn giản, nhẹ nhàng nhưng lương cao ạ. Em ngoài chịu khổ nữa."

Phó Yến Hà khẽ : "Anh , dù rời khỏi nhà họ Phó em vẫn thể làm việc ở công ty. Giờ em hiểu thế giới ngoài tàn khốc thế nào chứ?"

Tôi c.ắ.n chặt hàm răng , nở nụ ngọt ngào: "Sau , em sẽ lời ."

Sự ngoan ngoãn khiến Phó Yến Hà hài lòng gật đầu: "Tốt lắm. Khi khỏe hẳn, em đến làm thư ký cho nhé?"

Tôi hít sâu một , kìm nén cảm xúc lao lòng : "Cảm ơn ."

Phó Yến Hà ngạc nhiên ôm chặt lấy , tiếng vang lên từ n.g.ự.c : "Biết thế, để em rời nhà họ Phó sớm hơn." 

Tôi vùi mặt thật sâu lồng n.g.ự.c , để lộ nụ châm biếm đang hiện rõ khuôn mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngoan-quay-ve-ben-anh/chuong-4.html.]

Sau khi xuất viện, làm việc tại tập đoàn họ Phó.

Tôi việc chỉ định trực tiếp sẽ khiến nhiều bất mãn, nhưng ngờ đầu tiên nhắm là Mục Thanh Doãn - trợ lý tín của Phó Yến Hà.

Đứng cửa phòng , lặng lẽ những lời bên trong:

“Anh Mục, em tên Kiều Thanh chỉ là thứ đĩ đực chui lưng khác. Anh xem chuyện với sếp kìa, cứ gọi sếp bằng ảo não quá!”

“Hay sếp thật sự là ruột ?”

“Không thể nào! Ai chẳng sếp là con một, lấy em trai? Chắc dụ dỗ sếp thôi. Đợi đến lúc sếp chán, tự khắc cuốn gói !”

“Mong là .”

“Đương nhiên ! Anh Mục mới là cánh tay của sếp, tài liệu mật đều qua tay . Kiều Thanh chỉ là thứ đồ chơi, so với địa vị của Mục trong công ty!”

Tôi bỗng bật khanh khách hiểu vì .

Tiếng vang lên khiến cả phòng im bặt.

Cánh cửa bật mở, gã đàn ông đang chuyện với Mục Thanh Doãn vội nở nụ nịnh nọt khi thấy :

“Cậu Kiều! Cậu uống ạ? Vừa cô lao công mới pha ấm mới!”

Tôi liếc nhạt về phía , nhẹ nhàng tránh khỏi vị trí cửa. Gã mừng rỡ cúi chạy mất.

Bước phòng , dửng dưng rót cho một chén ánh mắt giả vờ điềm tĩnh của Mục Thanh Doãn. Khi định rời , chậm rãi ngẩng đầu:

“Anh Mục cũng khát chứ? Muốn uống một chén ?

Mục Thanh Doãn ngẩn , nhanh chóng lấy phong thái:

“Cậu Kiều nghĩ ?”

Tôi đặt chén xuống, từng bước áp sát khiến lùi góc giữa tủ và tường. Lợi dụng lợi thế chiều cao, xuống từ cao nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau khoé miệng - nơi chẳng hề dính bẩn:

“Không gì. Anh Mục nhiều chuyện thừa thãi thế, chẳng lẽ khát ?”

Lời dứt, cửa văn phòng bật mở.

“Hai đang làm gì thế?

Quay đầu , Phó Yến Hà đang đó.

“Chẳng gì ạ. Chỉ là khóe miệng trợ lý Mục dính bụi, em giúp lau thôi.”

Ánh mắt Phó Yến Hà chỉ tập trung :

“Ừ. Trợ lý Mục về vị trí .

Mục Thanh Doãn liếc sếp bằng ánh mắt phức tạp cúi gập rời khỏi phòng . Khi cánh cửa khép hờ, thẳng nở nụ thư thái, khẽ mấp máy môi: Yên tâm.

Mục Thanh Doãn vội cúi mặt, đóng sầm cửa .

Phó Yến Hà giơ tay lên, lòng bàn tay ngửa lên, ngón giữa khẽ cong.

Nhìn thấy cử chỉ , bỗng nhớ những ký ức khi còn ở nhà họ Phó.

Loading...