Lại là mơ.
Lần Norcross mơ thấy thời đại học của , thời gian đó liều mạng che giấu xu hướng tính d.ụ.c của bản , thành công trở thành bạn với nhiều đàn chị đàn em, đời gọi là 'Bạn của chị em phụ nữ'.
Nghĩ đến đây Norcross liền đắc ý, kiếp tuy rằng dung mạo bình thường, gan ăn cắp mà gan chịu đòn, thể tán tỉnh trai nhỏ nào, nhưng cũng nhờ kỹ thuật diễn phong phú mà bảo vệ cái đầu ch.ó của , để phát hiện.
Tiếng ve sầu mùa hạ vang lên, nóng xuyên qua cửa sổ vén lên tấm rèm trắng ập , nam sinh bên cửa sổ hàng ghế vây quanh bởi một đám tiểu tỷ tỷ đáng yêu.
Không đang trò chuyện gì, cả đám vô cùng vui vẻ, đầu chụm lầm bầm lầu bầu, loại đãi ngộ 'trái ôm ấp' khiến đám cẩu độc cùng lớp đại học hâm mộ c.h.ế.t.
Trong mộng Norcross hì hì ngây ngô.
Hâm mộ ~ thời đại học nhiều tiểu tỷ tỷ thích đấy!
Bỗng nhiên nam sinh giáo viên gọi , ý thức của Norcross theo cơ thể kiếp của , mà kéo đám con gái đang biểu tình tiếc nuối .
Norcross thấy một tiểu tỷ tỷ mà kiếp thích : "Tiểu Tinh thật đáng yêu nha ~ kiều thể nhuyễn dễ đẩy ngã, đàn ông nào may mắn như thể làm tới tay!"
Norcross: "..." Làm, làm tới tay?! Thằng nào?!
Không , khẳng định lộ, nhất định là cô đang đùa!
"Suỵt! Đừng lung tung" một đàn chị khác kiếp chiếu cố nghiêm túc trừng mắt cô gái .
! Mình ngay là lộ mà! Norcross định thở phào nhẹ nhõm, liền đàn chị tiếp: "Tiểu Tinh ngụy trang vất vả, chúng giả vờ !"
Norcross: "..."
Tiểu tỷ tỷ thở dài: "Biết ~ bất quá sự ngụy trang của Tiểu Tinh chỉ kẻ ngốc mới thôi, hình nền điện thoại nữ tính mà là 'Mối tình đầu nhất thế giới', nhạc chuông điện thoại vẫn là bài hát chủ đề của 'Thế Sơ', quan trọng nhất là tớ và Nana hôm đó còn thấy xem tiểu thuyết đam mỹ lưng..."
"Cái đồ ngốc nghếch nhỏ bé đó..." Mấy đàn chị che miệng trộm.
Đàn chị : "Các cái gì, chính là loại ngốc manh ngốc manh, sơ hở chồng chất còn cố giả bộ trai thẳng thụ mềm mại như Tiểu Tinh mới là điểm manh nha!"
"Manh tức là chính nghĩa!"
"Lần tớ cho xem ảnh bìa nam thần còn đỏ mặt đấy!"
"Lại còn thích uống sữa bò ngọt!"
"Trên mùi sữa ~~~"
"Hơn nữa mỗi ngày đều đưa cơm cho họ , họ là luật sư đấy! Cái loại siêu cấp cao lãnh !"
"Chẳng lẽ là văn! Cao lãnh ca ca công x Nhuyễn manh nhân thê thụ?!"
"Oa ——! Chịu nổi, m.á.u mũi chảy !"
Một đám nữ sinh vây một chỗ phát tiếng 'ai hắc hắc hắc' đáng khinh, mà Norcross mặt vô biểu tình bọn họ, cảm giác chính từng tự cho là ngụy trang mỹ chính là một thằng ngốc!
Hơn nữa con gái xung quanh thế mà là một đám hủ nữ! Vãi chưởng hủ nữ a! Còn cái gì ? Anh họ cái loại độc miệng hận thể mỗi ngày bóp c.h.ế.t mà các còn thể gian tình?!
Norcross đỏ mặt còn kịp xông lên chuyện với các cô , cảnh tượng tiếp theo đổi, là hồ sen bên cạnh trường đại học, lá sen to lớn mạo mấy cái nụ hoa sen nho nhỏ chút màu đỏ.
Mỗi năm bọn họ nghỉ hè, những bông sen mới thể nở rộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngoai-tinh-nhan-cong-duc-vong-khong-che/chuong-82-cam-do-cua-kiep-truoc.html.]
Gần hồ sen còn một con đường nhỏ rải đá cuội, một hàng cây liễu cao lớn, mấy chiếc ghế dài màu vàng cho nghỉ ngơi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Norcross bao giờ thấy họ từng cổng trường bọn họ, thế mà thấy họ đang ghế dài, bên cạnh còn nam thần đội trưởng đội bóng rổ của bọn họ đó!
Vãi! Tình huống gì đây?
Norcross ngơ ngác sườn mặt họ Hàn Thanh, cùng nam thần bóng rổ mà luôn bắt chuyện cũng bắt chuyện .
"Tôi là họ của Tiểu Tinh, tên Hàn Thanh." Anh họ âu phục phẳng phiu, khí thế bức , mà nam thần của rõ ràng nếm trải áp lực khi đại luật sư bật bộ khí tràng, mím môi gật gật đầu đáp lời.
Điều làm cho trong lòng Norcross trào dâng sự đồng cảm vô hạn.
Bất quá họ tới trường học làm gì? Còn tìm nam thần bóng rổ?
Kính mắt gọng của họ càng làm tăng thêm sự lạnh lùng trong ánh mắt, Norcross thấy họ : "Thư tình trong ba lô Tiểu Tinh là nhét ."
"..."
"..."
Norcross: ... Ha hả ha hả ba lô thư tình khi nào , cái khoan hãy , tại họ vì chuyện tới tìm , huống hồ chính là nam thần thể d.ụ.c thể thích loại đại chúng như ...
"Phải!"
Nam thần bóng rổ cao lớn tuấn mím môi, "Là nhét đấy! Tôi là phụ của , đ.á.n.h cũng mách giáo viên cũng , nhưng đùa giỡn, xác thật thích !"
"..."
Đây là mơ, đây nhất định là mơ! Norcross che mặt , khuyên bảo chính giấc mơ luôn hướng tới những điều , nếu gọi là mơ mộng hão huyền chứ!
sâu trong óc một giọng đang vang lên: Không , đây là kiếp của mày.
Norcross đờ đẫn họ làm một bộ dạng 'Tiểu tiện nhân cút ngay khỏi con trai ', đối với nam thần của đ.ấ.m xoa uy h.i.ế.p một phen, cuối cùng còn dùng thủ đoạn bá đạo tổng tài 'Tôi quen viện trưởng học viện các , một giây đuổi học ' khiến nam thần của hốc mắt đỏ bừng xoay lệ rơi đầy mặt bỏ chạy!
Cái họ nay chướng mắt bóng dáng nam thần hừ , câu: "Loại như xử lý một hai đứa !"
Norcross: Lời thoại , ngữ khí , chẳng lẽ... Đây đầu tiên?
Ha hả, khả năng, bình thường như , huống hồ sự ngụy trang của còn... lắm.
Nội tâm Norcross còn gợn sóng, thậm chí chút .
Thảo nào năm phát hiện nam thần bỗng nhiên xa lánh , hóa là như thế ...
Cảnh tượng đổi, mùa hạ nóng đến mức đường cái sắp nướng chảy, Norcross đội mũ nhỏ, trong tay xách theo một cái cặp lồng cơm hấp tấp xuyên qua dòng tiến một tòa nhà văn phòng, quen thuộc chào hỏi với tiểu tỷ tỷ lễ tân.
Đi thẳng tới văn phòng họ .
"Anh họ ăn cơm nè!" Chàng trai thấm mồ hôi lau khuôn mặt phơi nắng đỏ bừng, đặt cặp lồng cơm bên cạnh đàn ông đang dựa bàn làm việc, cẩn thận vặn nắp thùng , lót một tờ giấy bàn, mới lấy thức ăn và đũa .
Norcross lơ lửng giữa trung một màn , đại biểu ca quan hệ lắm với gia đình, hơn nữa cha đều ở nước ngoài, một năm họ vì bệnh dày viện, ba là hiền lành, liền bao cơm cho họ, mỗi ngày bắt Norcross đưa.
Trong lòng Norcross cũng từng oán giận, cao lãnh độc miệng như họ , còn tiền như , thể coi trọng chút đồ ăn ?
Bất quá đưa nhiều năm, họ cũng ăn nhiều năm, nhưng thật từng ghét bỏ, trừ bỏ việc luôn xụ mặt với ...
Trong mộng khi làm xong liền một bên chờ họ ăn xong, lúc học thường xuyên chờ như , học thì đổi hai cái cặp lồng cơm để đưa, buổi sáng đưa xong, giữa trưa đưa thì thể lấy cặp lồng buổi sáng về.