Norcross mặt biểu cảm trong gương.
Ừm, trần truồng.
Ừm, là dấu hôn.
Ừm, má mỗi bên một cái, từ cằm đến mắt cá chân một chỗ nào lành lặn.
Oa, giữa trán còn một cái!
Hì hì…
Norcross đột nhiên nhảy lên đá một cước đầu gối Tạp Lan, gầm lên: “Mẹ nó ngươi xem trán ! Ngươi xem! Ngươi định mở Thiên Nhãn cho đấy !”
Nhị Lang Thần cũng dám chơi trội thế nhé! Ngươi hôn chỗ nào hôn trán!
“Ngươi bảo ngoài thế nào, hả! Ra ngoài thế nào!”
Ngón tay đang mặc quần áo của Tạp Lan khựng , chằm chằm phần eo của Norcross, “Vừa lúc nảy lên, ừm, thật đáng yêu.”
“…”
Norcross nghiến răng nghiến lợi kéo áo choàng tắm giường khoác lên , nhanh chóng thắt .
Đôi môi đầy đặn cong lên, đáy mắt Tạp Lan mang theo ý dịu dàng, tiếp tục cài cúc áo.
Bên ngoài truyền đến một trận ồn ào.
Norcross nhíu mày: “Bận rộn từ sáng sớm, giờ sắp đến bữa tối .”
“Ừm,” Tạp Lan đáp, “Bữa tiệc sắp bắt đầu , chắc là quản gia và hầu đang trang trí địa điểm.”
Vốn dĩ nên tự quản lý việc trang trí, nhưng hôm qua Norcross mệt quá, Tạp Lan sợ Norcross sẽ sốt nên cùng đến bây giờ.
Norcross nữa đến gương, áp mặt xem vết hôn giống như ‘Thiên Nhãn’ trán.
“Mình còn định ngoài chơi, haizz, cái bao lâu mới hết đây.”
Tạp Lan tới, tay đè lên gáy , cúi đầu hôn lên đôi tai báo tròn vo.
“Vậy thì đừng ngoài chơi nữa, bãi cỏ sẽ là nơi tổ chức tiệc, em ở trong phòng lướt Tinh Võng, sẽ nhanh chóng với em, ?”
“Ồ.” Norcross sờ đầu, thế đúng là cách nào ngoài, hôm qua còn hứa với Norcross sẽ dùng hình thú ngoài, để tránh gặp những Herman đó.
Tạp Lan mỉm , “Vậy , bảo Hải Uy lấy cho em chút nước trái cây và đồ ăn, nhớ ăn đấy ?”
“Ừm ừm ừm, .” Norcross đáp qua loa, ngón tay ấn lên trán kiểm tra.
Sao hôn ác thế , chắc hai ba ngày mới mờ , chậc, là xin quản gia chút t.h.u.ố.c mỡ bôi nhỉ? Sao má cũng .
“Hiss—” Đều tím cả !
Norcross thầm oán giận, bỗng nhiên sững sờ.
Khoan … Tạp Lan là cố ý chứ…
Chỉ vì cho ngoài…
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Khóe miệng Norcross giật giật, nắm c.h.ặ.t t.a.y tự nhủ: “Không tức giận, tức giận, đối tượng đều là tự tìm, tức giận tức giận —— Tạp Lan ngươi cái đồ khốn nạn ——!!!”
Tạp Lan đang hành lang thì bước chân khựng , tai giật giật, thấy gì mà bỗng nhiên rộ lên.
Lão quản gia khó hiểu hỏi: “Sao thiếu gia?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngoai-tinh-nhan-cong-duc-vong-khong-che/chuong-55-mo-thien-nhan.html.]
Tạp Lan: “Không gì.”
Hai qua hành lang dài, những cột hành lang màu trắng quấn quanh những dây leo xanh mềm mại, gió thổi qua mang theo hương thơm của hoa tươi và lá cỏ.
Lão quản gia kiểm kê lượng rượu và bộ đồ ăn, khi xác nhận với Tạp Lan thì trời cũng tối, đủ loại phi hành khí lượt đỗ dinh thự riêng của Tạp Lan, quản gia thứ ba và thứ tư mỉm dẫn những vị khách cầm thiệp mời đến địa điểm tổ chức tiệc gần bãi cỏ.
Loại tiệc tùng nay để hưởng lạc, những đàn ông và phụ nữ đến sớm cầm ly rượu tạo thành từng vòng tròn nhỏ, trao đổi thông tin mà , phát triển mối quan hệ.
Tạp Lan giữa một đám nghị viên và quý tộc, thỉnh thoảng gật đầu, lịch sự ôm những đến ‘sinh nhật vui vẻ’.
Một đoàn ăn mặc rườm rà quản gia dẫn đến, hai đàn ông đầu vẻ mặt nghiêm túc, phía còn năm tai thon, tóc dài màu vàng, da trắng nõn.
Điều khiến chú ý là quần áo của những lộng lẫy, quần áo mềm mại phối hợp với đủ loại trang sức tinh xảo, bên cạnh gần như đều những con mãnh thú to lớn hung hãn theo.
“Nữ vương điện hạ mấy hôm khỏe, nên hôm nay đến.” Thị vệ cận của nữ vương mỉm đưa quà cho quản gia nhà Tạp Lan đang chờ bên cạnh, “Chúc ngài sinh nhật vui vẻ, chánh án Tạp Lan, những năm qua ngài cống hiến cho Sở Thẩm Phán khiến nữ vương vô cùng cảm động, nữ vương hy vọng ngài thể giữ vững sự công chính trong lòng, tiếp tục cống hiến cho Akunas.”
Tạp Lan cúi , nhàn nhạt : “Ta sẽ, cảm ơn nữ vương bệ hạ.”
Người Akunas nữ vương từ lâu rời khỏi chính trường, vẫn luôn ở một hành tinh nhỏ khác dưỡng bệnh, tuy còn tham chính, nhưng tiếng vẫn còn, là nhân vật trung tâm trong giới quý tộc, cũng là đại biểu của quốc gia.
Mọi xung quanh đều ngừng chuyện và hành lễ để tỏ lòng tôn trọng.
Hai thị vệ cận của nữ vương khi tặng quà và chúc phúc, nhường chỗ cho phía .
“Đây là mấy vị đại sứ của Herman, họ cũng đến tham dự tiệc sinh nhật của ngài. Ngài và mấy vị chắc đầu gặp mặt.”
Người Herman đầu mỉm với Tạp Lan, : “Chúng đương nhiên đầu gặp mặt, Tạp Lan.”
Tạp Lan nhếch khóe môi, đáp: “Quả thật, nhưng ngờ Lạc Nặc Đặc điện hạ cũng sẽ đến.”
Người thừa kế thứ tư của Herman, Lạc Nặc Đặc, gọi tên thì ngạc nhiên ngẩng đầu từ cuối hàng.
“Ngài ?”
Tạp Lan liếc đàn ông Herman đầu: “Ta Bố Lỗ La nhắc đến.”
Bố Lỗ La : “Ta chỉ cho ngươi xem ảnh một , mà còn là bốn năm , mà ngươi cũng nhận .”
Mấy hàn huyên một chút, thị vệ gật đầu: “Nếu chánh án và đại sứ Herman quen , chúng cần giới thiệu nữa, hai chúng phục mệnh nữ vương, một nữa chúc phúc ngài chánh án đại nhân, các vị Herman, hy vọng các ngài chơi vui vẻ. Tạm biệt.”
Tạp Lan và những xung quanh cúi đầu, hai vị thị vệ quản gia đưa nhanh chóng rời khỏi, bữa tiệc một nữa náo nhiệt lên, Tạp Lan từ chối lời mời của những khác, dẫn năm tộc Herman đến góc nghỉ ngơi của bữa tiệc.
Bố Lỗ La phịch xuống ghế sofa, con dã thú màu trắng to lớn bên chân cũng theo xuống ghế, Bố Lỗ La thuận thế dựa con dã thú, thoải mái thở dài.
Ba tộc Herman khác cũng như , chỉ Lạc Nặc Đặc khế ước thú bên cạnh là một dựa ghế sofa.
Mũi Bố Lỗ La bỗng nhiên ngửi ngửi, kinh ngạc về phía Tạp Lan, tùy tiện : “Tạp Lan, mùi trai tân ngươi mà còn!? Trời ơi, là ai thể trèo lên giường ngươi? Người đó còn sống ?!”
Lạc Nặc Đặc uống một ngụm nước liền ‘phụt’ phun , mặt đỏ như cà chua.
Mà ba vẫn quen thói vuốt ve khế ước thú của , mí mắt cũng nhấc lên.
Tạp Lan nhíu mày, giọng điệu chút ghét bỏ: “A, quên mất, chủng tộc các ngươi còn thể ngửi mùi . Chậc.”
Bố Lỗ La trợn trắng mắt: “Là mùi ngươi quá nồng , sắp hun c.h.ế.t , cứ như mới từ giường xuống .”
“Bố Lỗ La… như lắm …” Lạc Nặc Đặc hướng nội sợ Tạp Lan tức giận, kéo kéo quần áo Bố Lỗ La.
“Không .” Bố Lỗ La nhàn nhạt : “Ngươi chơi của ngươi .”
Lạc Nặc Đặc buồn bã thu tay , uống nước từng ngụm nhỏ.
Tạp Lan liếc Lạc Nặc Đặc, “Lần ngươi đến còn mang theo thừa kế của Herman các ngươi ngoài.”