Nghe Nói Ngươi Đang Mắng Lão Bà Của Ta? - Chương 106: Sát Khí Dậy Sóng Trên Sàn Tập

Cập nhật lúc: 2025-11-23 13:00:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân Tầm Lam tiếng , thấy Ngu Trầm đang ngay bên bể cá.

Ánh ráng chiều ấm áp mờ ảo từ cửa sổ tràn phòng ngủ, phủ lên Alpha. Bên ngoài là hoàng hôn và biển cả của bán đảo Trản Nguyệt, còn trong phòng cũng một buổi chiều tà và một vùng biển khác — vùng biển trong đôi mắt Ngu Trầm, sâu thẳm xanh biếc, lặng lẽ khóa chặt lấy Vân Tầm Lam.

“Bảo bảo, tan làm ?” Vân Tầm Lam chút ngạc nhiên vui mừng.

“Chưa.” Ngu Trầm nhướng mày, dang hai tay về phía Vân Tầm Lam, đòi một cái ôm.

Vân Tầm Lam dựa lòng , đặt cằm lên vai Ngu Trầm thì thấy giọng trầm thấp của đàn ông cất lên: “Anh đặc biệt về đây để mắng em.”

Vân Tầm Lam: “... Hả?”

Hệ thống cũng mừng rỡ: “Còn chuyện thế ?”

Vân Tầm Lam cũng tò mò: “Thật ?”

Ngu Trầm nhếch môi với , cúi đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy hai má của thanh niên: “Làm em vui lắm đúng ?”

Giọng điệu của đàn ông khi bên tai Vân Tầm Lam càng thêm dịu dàng, nhưng động tác kìm lấy gương mặt mang đến một cảm giác nguy hiểm. Tư thế cũng khiến Vân Tầm Lam thể lắc đầu, đành dùng lời để phủ nhận: “Không, vui bằng lúc thấy bảo bảo.”

Giọng dứt, Ngu Trầm im lặng vài giây, đó liền buông tay , đổi thành tư thế nép lòng Vân Tầm Lam.

Ngu Trầm thật sự quá cao, hình cũng vạm vỡ hơn Vân Tầm Lam một vòng, nên chỉ thể vùi mặt bên gáy thanh niên, giọng rầu rĩ: “... Anh nhớ em, nên trốn về lười biếng một lát.”

Vân Tầm Lam nghiêng mặt, ánh mắt lướt qua vành tai đến cổ Ngu Trầm đều đỏ ửng một mảng lớn.

Ráng chiều hồng đến thế ?

Tưởng Ngu Trầm lười biếng là trốn huấn luyện, Vân Tầm Lam lo lắng hỏi: “Anh làm sẽ Dick mắng ?”

“Mắng thì cứ mắng thôi, mắng vài câu cũng mất miếng thịt nào, mắng còn vui chịu chứ.” Ngu Trầm ngẩng đầu, liếc Vân Tầm Lam một cái vùi mặt về, mà lời chút kỳ quặc, “Tôi cũng nhân cơ hội làm phong phú thêm kho từ vựng của .”

Vân Tầm Lam: “…”

Luôn cảm thấy lời Ngu Trầm ẩn ý, Vân Tầm Lam mặt , giật khi liếc thấy con cá betta lam trong bể.

“Mỹ nhân?” Vân Tầm Lam đẩy Ngu Trầm , cúi gần bể cá, “Mỹ nhân thế ?”

Con cá betta lam hôm qua tay cứu chữa” cho khỏe , giờ mắc bệnh gì mới, ủ rũ lơ lửng trong nước, chẳng buồn bơi lội, tất cả vây cá đều rũ xuống bơ phờ, trông như sắp lật bụng ngửa lên mặt nước đến nơi.

“Chắc là ở một lâu quá nên buồn bực.” Ngu Trầm chậm rãi đến gần, cúi mắt liếc con cá betta lam , “Lúc nhà thấy nó như sắp c.h.ế.t .”

Cá betta ở một lâu… sẽ buồn bực?

Vân Tầm Lam từng qua cách .

Ngu Trầm mỉm : “Đưa nó qua chỗ Phó Viêm Hi và Quế Ngôn một thời gian, để Mỹ nhân chơi với mấy con cá của họ vài ngày là khỏe ngay thôi.”

Vân Tầm Lam nửa tin nửa ngờ: “Thật ?”

Ngu Trầm : “Thật mà, mấy con cá họ nuôi chung đều khỏe mạnh lắm, bệnh tật gì cả.”

Vân Tầm Lam bèn để Nghê Xuân thu dọn thức ăn của Mỹ nhân, đưa sang chỗ Phó Viêm Hi gửi nuôi một thời gian.

Sau khi tiễn Mỹ nhân , Ngu Trầm hỏi Vân Tầm Lam về kết quả báo cáo kiểm tra sức khỏe của .

“Vẫn như cũ thôi.” Vân Tầm Lam dùng ba chữ để khái quát.

Suy tàn là một quá trình thể đảo ngược, Vân Tầm Lam quá nhiều làm Ngu Trầm lo lắng, bèn chuyển sang một chủ đề thường ngày nhẹ nhàng hơn: “Bảo bảo, dạo Dick đột nhiên tăng huấn luyện cho ? Nghê Xuân với em là xin lịch trực mới.”

Trong lịch trực mới, ngoài buổi tối cuối tuần , thời gian còn Ngu Trầm sẽ ở bên cạnh Vân Tầm Lam nữa, mà sẽ đến chỗ Dick để nhận huấn luyện bổ sung.

một tuần chỉ chút thời gian ca như , Ngu Trầm còn coi là cận vệ của Vân Tầm Lam ?

Nghê Xuân dám tự ý đồng ý, bèn trình đơn xin của Ngu Trầm lên cho cả ba Dick, Vân Tầm Quang và Vân Tầm Lam.

bề ngoài Ngu Trầm và những khác là quân cận vệ của Vân Tầm Lam, nhưng tổng quyền trong tay Vân Tầm Quang, lịch trực mới dù Vân Tầm Lam đồng ý mà Vân Tầm Quang đồng ý thì cũng thể đổi.

Vậy mà Vân Tầm Quang đồng ý.

Dick trực thuộc Vân Tầm Quang, cũng thể nào phản đối quyết định của Thái tử.

Cho nên hiện tại chỉ còn Vân Tầm Lam bày tỏ thái độ.

Ngu Trầm liền : “Không ông tăng huấn luyện cho , mà là tự tăng huấn luyện cho .”

Vân Tầm Lam ngẩn , khó hiểu hỏi: “Tại ?”

Như thời gian họ ở bên chẳng sẽ ít ?

Cậu còn đang nghĩ khi kết thúc công việc ở căn cứ quân sự 7, thể chuyên tâm mô phỏng đổ bộ hơn, còn thể “lấy quyền mưu tư” để thêm thời gian ở bên bạn trai Alpha của nữa chứ.

Kết quả là Ngu Trầm : “Dáng tệ quá, tự ti.”

Vân Tầm Lam: “…”

Vân Tầm Lam bờ vai tấm lưng của Alpha lớp đồng phục rộng hơn quá nửa, cúi xuống bàn tay Ngu Trầm thể dễ dàng khống chế cơ thể, ghì chặt thở của , cuối cùng là vòng eo và hông rắn chắc cho đường phản kháng của đàn ông, nghẹn lời.

Hệ thống cuộc đối thoại của họ một cách thích thú: “Ngu Trầm càng ngày càng mắng đấy.”

Vân Tầm Lam: “…………”

Trớ trêu , lúc đôi đồng t.ử xanh thẳm của Ngu Trầm về phía Vân Tầm Lam, với giọng buồn bã: “Điện hạ, ngài cũng cảm thấy dáng của tệ ?”

“Không .” Vân Tầm Lam thật, “Dáng của bảo bảo lắm mà.”

Ngu Trầm khen cũng mấy hứng thú, dáng vẻ cúi mắt ủ rũ khiến Vân Tầm Lam thấy quen quen một cách khó tả, nghĩ thì đây chẳng là bộ dạng ủ rũ héo hon của Mỹ nhân mới gửi ?

Vân Tầm Lam đang kinh ngạc vì sự tương đồng giữa cá và , thì Alpha tiếp tục : “Nếu thì tại em Plato với ?”

Ngu Trầm chỉ thiếu nước thẳng “Cơ thể chẳng chút hấp dẫn nào với em cả”.

Đến lúc , dù Vân Tầm Lam chậm tiêu đến mấy cũng hiểu mấu chốt của sự buồn bã vui của Ngu Trầm — là do chuyện Plato gây .

Cậu mà, Ngu Trầm vốn dĩ Plato.

Còn lý do Ngu Trầm Plato mà vẫn đề nghị Plato, Vân Tầm Lam cho rằng tính từ lúc Ngu Trầm hiểu lầm sở thích nhỏ bệnh hoạn là chơi dirty talk.

Lúc đó vì dỗ dành yêu, thể để lộ sự tồn tại của Hệ thống, nên đành bất đắc dĩ nhận lấy cái nồi đen , thế là đó chuyện giường chiếu giữa và Ngu Trầm thể thiếu trò , đến mức càng chơi càng quá trớn dâm loạn. Mà Ngu Trầm là một Alpha tính cách bẩm sinh hướng nội, trải qua nhiều chuyện bệnh hoạn quá mức cởi mở hướng ngoại , Ngu Trầm mới đề nghị Plato — bản chất là thật sự Plato với , mà chỉ là nhắc nhở từ một phía khác, đừng quên theo đuổi loại tình yêu trong sáng tì vết về mặt tinh thần.

Bây giờ Vân Tầm Lam ngẫm kỹ, phát hiện từ khi và Ngu Trầm bắt đầu Plato, tuy sự kết nối sâu sắc về thể xác ít , nhưng về mặt tinh thần họ vẫn hòa hợp với . Cậu học cách mỗi ngày gửi cho Ngu Trầm một câu “Nhớ ”, còn Ngu Trầm cũng bao giờ bỏ lỡ việc đáp nỗi nhớ của , dù bẩm sinh hướng nội nhưng vẫn bao giờ quên trả lời “Anh cũng nhớ em”.

Vân Tầm Lam đây khi học giáo d.ụ.c giới tính, từng Alpha và Omega khi thành đ.á.n.h dấu trọn đời, cơ thể họ sẽ xảy những đổi kỳ diệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nghe-noi-nguoi-dang-mang-lao-ba-cua-ta/chuong-106-sat-khi-day-song-tren-san-tap.html.]

Omega từ đó sẽ chỉ cộng hưởng với tin tức tố của Alpha , tin tức tố của Alpha sẽ m.á.u của Omega, vĩnh viễn chảy trong cơ thể Omega đó, cho dù tiến hành tẩy rửa đ.á.n.h dấu, vết tích xâm chiếm lưu tuyến thể đến c.h.ế.t cũng sẽ biến mất.

Khi đó Vân Tầm Lam cảm thấy hành vi đ.á.n.h dấu giữa Alpha và Omega chút tương tự như sự ăn mòn của trùng độc, chỉ là một cái thì chảy về vực sâu của cái c.h.ế.t, còn cái thì chìm đắm trong sự lãng mạn nguy hiểm.

và Ngu Trầm đều là Alpha, họ thể đ.á.n.h dấu lẫn .

đ.á.n.h dấu tạm thời Ngu Trầm, cũng thể cảm nhận sự kết nối với Ngu Trầm thông qua tin tức tố.

một câu trao đổi đáp vô cùng đơn giản “Nhớ ” và “Anh cũng nhớ em”, cho Vân Tầm Lam một ảo giác thành đ.á.n.h dấu.

Tin tức tố giữa và Ngu Trầm là một cây cầu gãy, nhưng những dòng chữ Ngu Trầm , những âm thanh thốt đều thể thế tin tức tố, truyền tải thông tin và tình yêu.

Cho nên câu “Chúng Plato ” của Ngu Trầm, dịch thật là “Anh em yêu nhiều hơn”.

Chỉ tiếc là đầu yêu đương nên chính đủ nhạy bén, qua lâu như mới hiểu rõ những khúc mắc bên trong, mới thấu hiểu tâm ý của Ngu Trầm. Đương nhiên, nếu Hệ thống giao nhiệm vụ hằng ngày gây khó dễ, và Ngu Trầm tự dưng sinh những chuyện chứ?

, Vân Tầm Lam hết chỉ trích Hệ thống: “Tiểu Cư, đều là của ngươi.”

Hệ thống: “?”

Sau đó nhận với Ngu Trầm, và nhắm thẳng mấu chốt sự buồn bã của Alpha mà chữa trị: “Bảo bảo, em suy nghĩ , chúng đừng Plato nữa ?”

Ngu Trầm nhanh chóng đồng ý, dứt khoát quyết đoán: “Được.”

Vân Tầm Lam tiếp: “Sau chúng tiết chế một chút, sẽ khó chịu trong lòng nữa.”

Điểm Ngu Trầm lập tức đồng ý, thận trọng hỏi: “... Tiết chế thế nào?”

Vân Tầm Lam sờ mặt : “Những lời đó chúng cần giường, ở nơi khác, một ngày một câu là .”

Ngu Trầm: “…”

Ngu Trầm thôi.

Thế mà là tiết chế ?

Hơn nữa một ngày một câu, dù thế nào nữa, cũng nhất quyết ?

Ngu Trầm chằm chằm Vân Tầm Lam một lúc, đột nhiên hỏi: “Vậy nếu thì ?”

“Vậy thì .” Câu trả lời của Vân Tầm Lam cũng nhanh, như thể cần suy nghĩ, hoặc lẽ nghĩ kỹ từ lâu.

“Anh làm thế nào thì làm thế đó, thế nào thì thế đó, cũng .”

Vân Tầm Lam , đổi từ vỗ thành nâng, ghé sát môi Ngu Trầm và khẽ : “Đây là đầu tiên em yêu đương, làm thế nào là nhất, nhưng em sẽ học cách yêu nhiều hơn.”

Rất hiếm khi, Ngu Trầm hôn mà sắc mặt hề đổi.

Anh chỉ đuổi theo hôn khi thanh niên tách , và hỏi dồn: “... Em yêu đương đầu?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vân Tầm Lam gật đầu: “Ừm.”

Ngu Trầm hỏi: “Em yêu ?”

— Anh lược bỏ câu “Em sẽ học cách yêu nhiều hơn” của Vân Tầm Lam thành “Em yêu ”.

Đây dường như là một cách rút gọn sai lầm.

Vân Tầm Lam : “Em yêu .”

Trước khi tư duy kịp phản ứng, Ngu Trầm theo bản năng ôm chầm lấy Vân Tầm Lam, và đáp : “Anh cũng yêu em.”

Sau khi tỏ tường chuyện, Ngu Trầm mới kịp nghĩ thầm: Thôi kệ, ngày tháng vẫn tiếp tục trôi.

Vân Tầm Lam yêu từ cái đầu tiên, chắc chắn hai họ là định mệnh của , thì việc chỉ thấy hai qua hình chiếu thực tế ảo trong buổi phỏng vấn, ngày hôm thể nhắn tin riêng hẹn làm tình, thực cũng là chuyện bình thường.

tình yêu giữa những cặp đôi định mệnh chính là nhanh chóng, mãnh liệt, khiến trở tay kịp như .

Còn về sở thích nhỏ đặc biệt của hoàng t.ử điện hạ... Ngu Trầm cảm thấy, bản tính tình tệ, phẩm chất kém, mà Vân Tầm Lam vẫn thể yêu đến thể kiềm chế, thế thì cũng nên như nghĩ đây, học cách bao dung sở thích nhỏ đặc biệt của yêu, tận hưởng cuộc sống trụy lạc .

Cả ngày cứ vì mấy chuyện nhỏ nhặt trong quá khứ mà dằn vặt bản thì ích gì ?

Cũng tàm tạm .

Ngu Trầm tự khuyên thứ mấy, và cũng trong đêm đó kết thúc mối tình Plato của với Vân Tầm Lam.

Anh làm theo “phương pháp tiết chế” mà Vân Tầm Lam , làm gì thì làm nấy, cũng ỷ lời hứa của thanh niên, dùng nụ hôn để giữ im lặng, những lời mà Vân Tầm Lam thích , cuối cùng đợi thanh niên ngủ say, trong căn phòng ngập tràn thở giao hòa của thủy triều và hoa hồng vải, chia sẻ bài đăng [ Người khôn vướng bể tình. ] đây của , kèm theo dòng chữ mới —

[ Lam Lam: Tiếc là là cá [trái tim hồng]. ]

Khu bình luận là ảnh chụp màn hình câu trả lời “ là đồ ngốc” của Ngu Trầm, bình luận cho : [ Anh cá, là đồ ngốc. ]

Hôm Vân Tầm Lam tỉnh , thấy Ngu Trầm dậy sớm huấn luyện ở bên cạnh, mà thấy bài đăng .

Không rõ vì , Vân Tầm Lam chẳng hề để tâm khi khác mắng , nhưng khi những bình luận gửi cho Ngu Trầm trong khu bình luận, dù đa chỉ đang đùa, cũng thấy, chỉ cảm thấy trong lòng rối bời một cách khó tả, đột nhiên dùng tài khoản chính của chia sẻ bài đăng của Ngu Trầm, công khai tình yêu của với .

Vân Tầm Lam thậm chí đặt ngón tay lơ lửng nút [ Gửi ], chỉ thiếu chút nữa là nhấn xuống, thì tiếng hét chói tai của Hệ thống đột nhiên vang lên: “Vân Tầm Lam, ngươi điên thật !”

Như một tiếng sét đ.á.n.h nổ tung ngay bên tai, đầu Vân Tầm Lam ong ong, động tác dừng , khó hiểu hỏi: “Tôi điên chỗ nào?”

“Ngươi quá nuông chiều Ngu Trầm, thể để thì , thì thôi ?” Hệ thống cũng chỉ trích , “Ngu Trầm mấy ngày , tối qua cũng , lỡ bao giờ nữa thì nhiệm vụ làm ?!”

Vân Tầm Lam để tâm: “Cũng như đây thôi, tiếp tục dùng 《Sách truyện ru ngủ giờ ngủ》 để làm.”

Hệ thống hừ lạnh: “Một ngày 10000 tin, bây giờ ngươi thấy việc sẽ lãng phí thời gian quý báu của ngươi ?”

“Nếu xem chúng đơn thuần là để thành nhiệm vụ, thì đúng là lãng phí thời gian.” Vân Tầm Lam thẳng thắn lời trong lòng, “ nếu làm , Ngu Trầm sẽ vui, thì tính là lãng phí thời gian.”

Hệ thống xong kinh ngạc một lúc lâu: “... Ta ở trong thức hải của ngươi hơn hai ngàn năm, nhận ngươi là một kẻ lụy tình thế ?”

Vân Tầm Lam cong cong mắt, dịu dàng hỏi: “Tiểu Cư, ngươi mắt ? Sao mà thấy .”

Lời dứt, trong phòng đột nhiên im bặt.

thực tế, dù Hệ thống Vân Tầm Lam tiếp tục chuyện, trong phòng ngủ cũng nên yên tĩnh, vì cuộc đối thoại giữa họ xưa nay hiếm khi thứ ba .

Cho nên tiếng điên dại đột ngột phát tiếp theo của Hệ thống, cũng chỉ Vân Tầm Lam .

Chỉ là tiếng còn ồn ào hơn cả hai họ cộng , cả nam lẫn nữ, lượng gần trăm , và động tĩnh ngày càng lớn, toát một vẻ tà khí âm u khó tả, tựa như tiếng gió rít lên khi thổi qua một khe hở hẹp nào đó.

Khi tiếng ngừng , Hệ thống lên tiếng, giọng là một tông giọng máy móc cứng nhắc và bình tĩnh: “Ngươi từng gặp ? Ta mắt, ngươi liền tin ?”

--------------------

Loading...