NGÀY TÔI SINH CON, CHỒNG BỎ RƠI TÔI ĐI CHĂM SÓC NGƯỜI PHỤ NỮ KHÁC - CHƯƠNG 10 (HẾT)

Cập nhật lúc: 2025-02-22 20:13:35
Lượt xem: 6,167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi chỉ việc ngồi yên xem kịch hay, thậm chí chẳng cần mở miệng.

 

Ba của Giang Hoài Tự tức đến mức n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

 

Lúc này, tin tức từ bên ngoài truyền đến:

 

"Chủ tịch, bên dưới có một người đàn ông tự xưng là cha ruột của Hằng Hằng, yêu cầu Giang tổng bồi thường cho con trai anh ta."

 

Bầu không khí chợt lặng ngắt, Giang Hoài Tự bỗng nhiên bật dậy.

 

"Cái gì?"

 

Anh ta lao nhanh ra ngoài.

 

Tôi lập tức đỡ ba anh ta: "Ba, chúng ta mau ra xem chuyện gì đang xảy ra."

 

Trước cổng công ty, truyền thông lại một lần nữa vây kín.

 

Người đàn ông tự nhận là cha ruột của Hằng Hằng hét lớn, yêu cầu Giang Hoài Tự bồi thường cho con trai mình.

 

Giang Hoài Tự tức giận quát: "Anh là ai?"

 

"Tôi là cha ruột của Hằng Hằng!"

 

À, đúng rồi, nhân vật chính còn lại cũng nên xuất hiện rồi.

 

Tô Nhược Tuyết được tôi cho người dẫn đến.

 

Nhìn thấy cha ruột của Hằng Hằng, cô ta hoảng hốt.

 

"Hàn Hách? Sao anh lại ở đây?"

 

Hàn Hách mắt đỏ hoe, lao tới túm tóc Tô Nhược Tuyết.

 

"Mẹ kiếp, trả con trai lại cho tao!

 

"Hồi đó mày nói lợi dụng Hằng Hằng để moi tiền từ Giang Hoài Tự, có khi cả tập đoàn Giang thị cũng thuộc về nó.

 

"Bây giờ thì sao? Chẳng kiếm được xu nào, Hằng Hằng còn sắp c.h.ế.t rồi. Mày trả con lại cho tao!"

 

Hắn ta đẩy Tô Nhược Tuyết xuống đất, đ.ấ.m đá túi bụi, rồi quay sang Giang Hoài Tự.

 

"Trả con trai lại cho tao!"

 

Hai mắt Giang Hoài Tự đỏ ngầu: "Tô Nhược Tuyết! Cô lừa tôi! Rốt cuộc Hằng Hằng là con của ai?"

 

Tô Nhược Tuyết gào khóc, không nói được lời nào.

 

Hai người đàn ông lao vào đánh nhau.

 

Ba của Giang Hoài Tự chịu kích động quá lớn, ngã xuống đất co giật.

 

Cảnh tượng rối loạn hoàn toàn.

 

Ba của Giang Hoài Tự được đưa vào bệnh viện, bị đột quỵ và liệt nửa người, chỉ có thể ngồi xe lăn, ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng, vừa nói vừa chảy nước dãi.

 

Sự việc càng lúc càng ầm ĩ, cả tập đoàn Giang thị trở thành trò cười trên toàn quốc. Không chỉ giá cổ phiếu sụt giảm nghiêm trọng, mà danh tiếng trong giới kinh doanh cũng bị bôi nhọ.

 

Giang Hoài Tự phát điên, chạy đến tìm Tô Nhược Tuyết và Hàn Hách để chất vấn, cuối cùng cũng hiểu ra rằng Hằng Hằng thực sự không phải con mình.

 

Ngay lúc đó, tôi đứng ra yêu cầu ly hôn. Anh ta là người ngoại tình trước, quyền nuôi dưỡng Chiêu Chiêu đương nhiên thuộc về tôi.

 

Nhưng Giang Hoài Tự không chịu ly hôn, tha thiết cầu xin tôi cho anh ta một cơ hội.

 

Làm sao tôi có thể cho anh ta cơ hội?

 

Toàn bộ cơn giận dữ của anh ta đều trút lên người Tô Nhược Tuyết, hoàn toàn không tự kiểm điểm bản thân. Cuối cùng, anh ta lái xe đ.â.m c.h.ế.t cả Tô Nhược Tuyết lẫn Hàn Hách.

 

Bệnh viện cũng báo tin, Hằng Hằng đã trút hơi thở cuối cùng.

 

Sau khi bị bắt giam, Giang Hoài Tự mới bình tĩnh lại và bắt đầu hối hận. Anh ta nói rằng mình không cố ý g.i.ế.c người, chỉ là quá tức giận, m.á.u nóng dồn lên não nên hành động thiếu suy nghĩ.

 

Nhưng tòa án có xử thế nào cũng không phải do anh ta quyết định.

 

Tập đoàn Giang thị rơi vào hỗn loạn, tôi đứng ra tiếp quản tình hình.

 

Mẹ của Giang Hoài Tự khóc lóc cầu xin tôi:

 

"Con đừng ly hôn với Hoài Tự. Bây giờ chỉ còn con có thể giúp nó thôi, nếu không, các cổ đông sẽ không tha cho chúng ta đâu."

 

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta:

 

"Ngày tôi sinh non, có phải bà đã giở trò trên cầu thang không?"

 

Sắc mặt bà ta lập tức trắng bệch: "Cô… cô…"

 

"Bà có thừa nhận hay không cũng không quan trọng nữa.

 

"Bây giờ bà chẳng còn gì cả, tôi sẽ không để Chiêu Chiêu nhận bà là bà nội.

 

"Bà cứ lo nghĩ cho tương lai của mình đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ngay-toi-sinh-con-chong-bo-roi-toi-di-cham-soc-nguoi-phu-nu-khac/chuong-10-het.html.]

 

"Còn về con trai bà…" Tôi nhếch môi cười khinh miệt.

 

"Chắc nó không thể nuôi dưỡng bà đến già được rồi."

 

Bà ta lao đến định đánh tôi, nhưng bị tôi đẩy ra.

 

Bà ta chỉ có thể ngồi bệt dưới đất mà khóc.

 

Trên đường rời khỏi, tôi nhận được cuộc gọi từ đồn cảnh sát.

 

Họ nói rằng Giang Hoài Tự muốn gặp tôi.

 

Tôi đến đó.

 

Giang Hoài Tự cũng bị thương, đầu quấn đầy băng gạc, đang bị giam giữ trong phòng y tế.

 

Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức lao đến, nhưng bị cảnh sát ngăn lại.

 

Anh ta không còn vẻ ngoài phong độ như trước, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, trông thật ghê tởm.

 

"Chiếu Nguyệt, anh đã biết tất cả rồi.

 

"Em đối xử với anh như thế này… có phải vì kiếp trước anh đã không cứu Chiêu Chiêu không?"

 

Tim tôi thót lại.

 

Giang Hoài Tự… nhớ lại kiếp trước rồi!

 

Nhưng thì sao chứ?

 

Tôi cười lạnh: "Nếu anh đã biết rồi, vậy hãy chuẩn bị sẵn sàng mà c.h.ế.t đi."

 

Tôi quay người bỏ đi.

 

Sau lưng, tiếng gào thét của Giang Hoài Tự vang lên:

 

"Chiếu Nguyệt, anh sai rồi, anh sai rồi!

 

"Anh yêu em, Chiếu Nguyệt!

 

"Anh đồng ý liên hôn với em là vì anh yêu em, anh cũng yêu Chiêu Chiêu!

 

"Em yên tâm, anh cũng sẽ tái sinh.

 

"Lần tới, anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em và con gái của chúng ta…"

 

Giang Hoài Tự bị kết án tử hình.

 

Ba anh ta vẫn nằm trong bệnh viện, miệng đầy nước dãi.

 

Còn mẹ anh ta, tôi có vô số cách để trả thù.

 

Nhưng thôi.

 

Cứ tích chút phúc đức đi. Tôi chỉ đơn giản đày bà ta về quê mà thôi.

 

Tôi hoàn toàn tiếp quản tập đoàn Giang thị, và tôi sẽ đưa nó vượt qua khủng hoảng, bởi vì… tất cả những thứ này đều là của Chiêu Chiêu.

 

Sau một ngày làm việc vất vả, tôi trở về nhà.

 

"Mẹ ơi!"

 

Chiêu Chiêu lao đến ôm tôi, uất ức nói:

 

"Mẹ ơi, ông ngoại gian lận!"

 

Tôi nhìn bàn cờ tỷ phú trên bàn trà, lại nhìn sang ba tôi, bất lực bĩu môi.

 

Hồi nhỏ, ba dạy tôi chơi mạt chược, nhưng sau khi tôi biết chơi, ông ấy bắt đầu gian lận.

 

Giờ đến lượt Chiêu Chiêu, vẫn là cái thói quen ấy.

 

Nhưng may mà ông ấy chưa dạy con bé chơi mạt chược.

 

Mẹ tôi và dì Lý từ bếp đi ra.

 

"Đừng chơi nữa, rửa tay rồi ăn cơm đi."

 

Ba tôi dang tay muốn ôm Chiêu Chiêu.

 

Con bé mở rộng vòng tay: "Thôi được rồi, con tha thứ cho ông ngoại!"

 

Nhìn ba tôi bế Chiêu Chiêu đi rửa tay, lòng tôi ấm áp vô cùng.

 

Thật tốt.

 

Mọi thứ nên như thế này.

 

Mọi thứ vốn dĩ phải như thế này.

 

HẾT.

Loading...