Ngày An Nghỉ - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-05-05 16:26:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là thẻ nhận hàng của hai vị, xin hãy bảo quản cẩn thận. Rất đáng để ngài cất giữ đấy." Giám đốc cửa hàng tủm tỉm, hai tay cầm hai mép thẻ đưa qua.

Không thể thừa nhận, nhan sắc của cư dân thành Tây Tây La thật sự tồi chút nào. Vị giám đốc cửa hàng cũng là một ông chú cực kỳ trai!

Vinh Quý ngây ngốc đàn ông mặt, còn Tiểu Mai chẳng màng để tâm nhiều đến thế, vươn một tay nhận lấy tấm thẻ.

"Chẳng qua, thật giữ gìn cẩn thận cũng . Dữ liệu tương ứng nhập giấy thông hành của hai vị . Dựa hồ sơ , hai vị thể an tâm cư trú tại đây suốt tám tháng." Thu tay về, chắp lưng, giám đốc cửa hàng tiếp tục giữ nụ tươi rói.

"Thành Tây Tây La của chúng vốn là thủ phủ của các d.ư.ợ.c sư với bề dày lịch sử lâu đời. Chúng chủ trương dùng d.ư.ợ.c vật để phục hồi chức năng cơ thể, chứ mù quáng lạm dụng máy móc thế. Hai vị... tuy hiện tại đang dùng cơ thể kim loại, nhưng nếu đến đây tìm mua dịch dinh dưỡng cường lực, ắt hẳn thể nguyên bản vẫn đang trong quá trình hồi phục nhỉ?" Đối phương dùng lời lẽ khá uyển chuyển: "Nếu thể, nhất vẫn nên dùng chính cơ thể m.á.u thịt của ."

"Cơ thể con mới là tuyệt tác tinh diệu nhất thế gian ! Là thần tích mà một cỗ máy nào thể sánh bì!" Giám đốc cửa hàng dang rộng đôi tay, đầy vẻ cảm khái.

Tiểu Mai: "..."

Thấy Tiểu Mai từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên nét mặt vô cảm, giám đốc cửa hàng bèn lùi một bước: "Thành Tây Tây La vô cùng rộng lớn, bốn mùa rõ rệt. Tháp trồng trọt ở đây ươm trồng gần như chủng loại thảo d.ư.ợ.c hiện . Hai vị thể xem nơi như một khu vườn thực vật khổng lồ mà dạo chơi tham quan. Ở khu trung tâm thư viện lớn nhất thành Tây Tây La, cũng là thư viện xếp thứ năm tháp. Hiện tại, thư viện mở cửa cho cư dân trong thành . Nếu thích, hai vị thể đến đó dạo thử."

" , thể hai vị sẽ bắt gặp những... ' bất tử' giống như nãy ở thư viện. Rất nhiều trong họ thích đến đó. Ồ! Xin đừng sợ hãi, những vị khách vô cùng yên tĩnh. Trừ việc ngoan cố , tính tình họ hiền hòa, tuyệt đối tấn công con gây bất kỳ sự bất tiện nào. Xin hai vị cứ yên tâm."

Dứt lời, giám đốc cửa hàng khẽ mỉm , cúi chào xoay bước tiếp đón những vị khách khác.

Vinh Quý: =-=

Tiểu Mai: "..."

Chằm chằm theo bóng lưng của giám đốc cửa hàng một lúc, Tiểu Mai mới thu hồi tầm mắt. Cậu cất gọn thẻ nhận hàng, nhạt giọng : "Chúng sang cửa hàng thứ ba xem ."

Vinh Quý chút dị nghị, lật đật bước theo.

Ngay khi hai bước khỏi cửa hàng, đón chờ họ là những giọt mưa lất phất rơi xuống từ bầu trời.

Chìa tay hứng lấy vài giọt nước, Vinh Quý giật thốt lên: "Trời mưa ?"

Thành phố ngầm mà cũng mưa ?

Đó là điều đang thầm nghĩ.

Bắt hàm ý của , Tiểu Mai đáp: "Khắp thành đều là thảo dược, chỉ dựa sức tưới tiêu chắc chắn xuể. Thế nên..."

Thế nên, lắp đặt một cái bình tưới khổng lồ lơ lửng giữa trung ?

Hình dung cảnh tượng một chiếc bình vĩ đại đang nghiêng tưới nước, lòng Vinh Quý chợt thả lỏng. Ngay đó, lột chiếc áo choàng xuống, trùm kín đầu cả lẫn Tiểu Mai. Hai máy nhỏ bé đạp lên những vũng nước đọng kêu lép bép, lao thẳng từ cửa hàng về phía Đại Hoàng.

Băng qua dải phố, âm thanh tí tách của hạt mưa rào rạt vang vọng khắp gian. Những đường vốn đang chậm rãi tản bộ nay thi tạt các mái hiên để trú tạm... Khung cảnh tránh mưa bình dị vốn chỉ tồn tại trong ký ức về thế giới kiếp , giờ phút hiện khiến Vinh Quý cảm thấy thương đến lạ.

Rõ ràng chỉ là một cảnh tượng hết sức đời thường, nhưng ở thế giới , đây đầu tiên chứng kiến. Lặng lẽ tựa đầu cửa kính, cõi lòng vốn đang hoảng loạn vì sự xuất hiện đột ngột của đám tang thi bỗng chốc vuốt ve, êm đềm đến kỳ lạ.

Thế nên, khi bắt gặp vài bóng dáng tang thi lầm lũi trong màn mưa, cảm xúc dâng lên trong chẳng còn là sợ hãi, mà là sự tò mò.

Lớp bùn đất chúng dần nước mưa xối rửa. Dưới làn nước nhạt nhòa, những vết cáu bẩn quần áo cũng còn quá chướng mắt. Mưa trượt qua gương mặt tái nhợt, xanh xao và cứng đờ của chúng...

Bước chân chúng tuy chậm chạp, nhưng mưa cũng lớn?

Nhìn chúng lúc chẳng khác nào những lữ khách đang nhàn nhã rảo bước trong mưa, gột rửa dấu vết phong trần mệt mỏi, chậm rãi, một lòng một hướng về mái nhà thuộc...

Bám chặt lấy khung cửa sổ, ánh mắt đăm đăm dõi theo bầy tang thi bên ngoài, sắc mặt Vinh Quý biến ảo khôn lường. Chẳng ai đoán trong đầu lướt qua bao nhiêu huyễn hoặc. Tiểu Mai liếc một cái, vươn tay khóa chặt cửa kính. Sau khi xác nhận Vinh Quý thể tùy tiện hạ cửa sổ xuống nữa, mới tiếp tục điều khiển Đại Hoàng tiến về phía .

Xuyên qua mấy con hẻm nhỏ quanh co khúc khuỷu, lượng tang thi xung quanh họ chỉ còn một.

Đó là một tên tang thi râu ria xồm xoàm, sống mũi còn vắt vẻo một cặp kính. Gương mặt gã gầy gò, hốc hác, toát lên vẻ nghiêm nghị, ít .

Trông hệt như một gã công chức cứng nhắc — Vinh Quý thầm nghĩ.

Chắc hẳn ở nhà gã một cô vợ xinh khéo tay. Ừm... xinh thì rõ, nhưng khéo tay thì chắc chắn là thật. Vinh Quý tinh ý nhận bộ quần áo gã rõ ràng khâu vá thủ công. Đường kim mũi chỉ tinh tế, đều đặn và vô cùng chắc chắn. Những chỗ dễ sờn rách còn đắp thêm vài miếng vá, trông như những họa tiết trang trí, mắt thực dụng.

Vinh Quý gã chậm chạp lê bước về phía , hòa giữa một bầy tang thi...

Khoan ! Tang thi?!

Lúc Vinh Quý mới bàng hoàng nhận , bọn họ vô tình lái xe đến tận cuối hẻm. Và ở đó, chẳng tụ tập một bầy tang thi đông đúc! Ước chừng đến mười hai tên tang thi đang bất động tại chỗ, đen kịt một góc, cảnh tượng thoạt quỷ dị đến rợn !

Hiệu ứng lãng mạn mờ ảo do cơn mưa mang ban nãy lập tức vỡ vụn. Vinh Quý "xoạch" một tiếng dán chặt lấy Tiểu Mai.

"Tiểu Mai! Sao chúng chạy đến chỗ ? Nơi ... tự dưng nhiều tang thi thế ?!" Vinh Quý dáo dác quanh, lúc mới phát hiện các cửa hàng xung quanh gần như đều trống hoác, đến cả một cái hộp đèn biển hiệu cũng chẳng . Nhà cửa thì rách nát tơi tả, qua là bỏ hoang từ lâu!

"Nơi chính là cửa hàng thứ ba." Mặc cho Vinh Quý bám lấy lắc lư điên cuồng, Tiểu Mai vẫn bình tĩnh đáp.

Lili♡Chan

Vinh Quý cạn lời: 囧!

Những ảo tưởng lãng mạn kiểu như "mặc bộ quần áo do chính tay vợ khâu", "gột rửa mệt nhọc để trở về mái ấm"... bay sạch sành sanh. Trong lòng Vinh Quý giờ phút chỉ còn nỗi kinh hoàng tột độ khi bầy tang thi vây hãm.

Phong cách của cửa hàng thứ ba , thoáng qua thấy khác xa một trời một vực so với hai cửa hàng !

Tuy cửa hàng cũng bề thế, thậm chí còn rộng lớn hơn, khu vực nghỉ ngơi ngoài trời cũng xa hoa hơn hẳn, thế nhưng...

Khu nghỉ ngơi càng xa hoa thì càng nhiều " đài" tang thi chễm chệ ở đó!

Đây giống khu nghỉ ngơi của cửa hàng , nơi chỉ độc một tên tang thi vô tình lạc. Ở đây là nguyên một bàn đầy ắp tang thi đấy, hiểu hả?!

Miệng Vinh Quý há hốc đến mức thể nhét một quả trứng!

"Nơi... nơi rốt cuộc làm ? Sao nhiều tang thi đến thế?" Xung quanh chẳng lấy một bóng đường. Đại Hoàng cứ thế đỗ xịch bên lề đường, khiến Vinh Quý chợt cảm thấy và Tiểu Mai chói mắt đến lạ!

Cứ cảm giác sớm muộn gì cũng mấy vị đài tang thi chú ý tới, làm bây giờ?!

Trong lúc Vinh Quý đang run lẩy bẩy như cầy sấy, Tiểu Mai mặc kệ cơ thể cũng rung bần bật theo cùng một tần , ánh mắt vẫn ghim chặt tên tang thi đeo kính ban nãy.

Cậu thấy gã chậm chạp gạt những đồng loại bên ngoài , thẳng đến cửa, lề mề móc từ trong túi quần một chiếc chìa khóa, đó lóng ngóng tra ổ.

"Răng rắc" một tiếng, cửa mở.

Hệt như một bình thường tan làm về nhà, gã mở cửa, bước trong, khép cửa .

Âm thanh đóng cửa khá lớn, lớn đến mức Vinh Quý - kẻ vẫn luôn vùi đầu giữa hai chân Tiểu Mai - cũng giật thấy. Nhanh nhẹn dùng một cánh tay chống đỡ để ngẩng đầu lên, vặn thấy cánh cửa gỗ khép kín.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-85.html.]

Ngay đó, những ngọn đèn bên trong phòng lượt bật sáng. Có thể thấy, tên tang thi vẫn còn giữ ý thức bật đèn.

"Chúng xem thử ." Giữa lúc Vinh Quý còn đang ngây ngốc chẳng làm , Tiểu Mai cất tiếng.

Nói đoạn, mở cửa xe, thể trực tiếp bước xuống?!

Hoàn dám ở xe Đại Hoàng một , Vinh Quý c.ắ.n răng, luống cuống tháo dây an lao xuống. Thần hồn nát thần tính bám sát gót Tiểu Mai, trơ mắt cách giữa và bầy tang thi ngày một rút ngắn, càng lúc càng gần...

Gần đến mức thể rõ từng lỗ chân lông mặt bọn chúng!

Khi sự căng thẳng chạm đến đỉnh điểm, đại não Vinh Quý bỗng chốc trống rỗng, nhờ bình tĩnh hẳn.

Trong vô thức, bắt đầu bắt chước tướng của tên tang thi đeo kính ban nãy. Ở khoản , phảng phất như thiên phú bẩm sinh.

Thế nên, khi Tiểu Mai đột nhiên cảm thấy cánh tay nhẹ bẫng, mất sức nặng từ cái níu chặt của Vinh Quý, nhịn đầu . Đập mắt là một Vinh Quý đang hành xử hệt như một t.h.i t.h.ể sống.

Biểu cảm, tư thế, tốc độ... rập khuôn lũ tang thi xung quanh. Nếu rõ cơ thể hiện tại của Vinh Quý là máy, vĩnh viễn thể lây nhiễm, lẽ Tiểu Mai thực sự tin rằng biến thành tang thi.

Tiểu Mai: "..."

Vinh Quý: [Gương mặt đờ đẫn.jpg]

Màn hóa của "Tang thi Quý" quả thực quá xuất sắc. Đám quái vật xung quanh coi là đồng loại, nên, bộ sự chú ý của chúng đều đổ dồn Tiểu Mai.

Những cái đầu cứng nhắc đồng loạt sang, những ánh mắt đờ đẫn ghim chặt lấy vị trí của . Thậm chí, chúng còn bắt đầu lảo đảo tiến về phía Tiểu Mai...

Giữ nguyên nét mặt vô cảm, Tiểu Mai tiếp tục bước tới cánh cửa.

Kéo theo một bầy tang thi bám đuôi phía , Tiểu Mai đến cửa.

Đây là kiểu cửa chính điển hình của các cửa hàng, bình thường chỉ cần đẩy nhẹ là mở. hiện tại, cánh cửa đóng im ỉm. Tiểu Mai thử đẩy một cái: Không nhúc nhích.

Bầy tang thi phía đang áp sát ngày một gần. Kẻ bám sát nhất chính là "tang thi giả" Vinh Quý. Vươn tay ôm chặt lấy lưng Tiểu Mai, Vinh Quý dùng chính cơ thể để cản những cánh tay nhớp nháp đang vươn tới từ lũ quái vật phía . , Tiểu Mai vẫn thể cảm nhận sức ép nặng nề đang tầng tầng lớp lớp đè lên lưng ...

Vặn bung một đốt ngón tay, để lộ sợi dây kim loại mỏng bên , Tiểu Mai chậm rãi luồn nó ổ khóa.

Chẳng táy máy thế nào, chỉ một chốc , từ ổ khóa vang lên tiếng "răng rắc" giòn giã. Cửa mở.

Tóm lấy Vinh Quý phía , Tiểu Mai lách trong.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, lập tức sập mạnh cánh cửa . Từ bên ngoài dội những tiếng "thùng", "thùng", "thùng" trầm đục. Đó là âm thanh cơ thể lũ tang thi va đập ván cửa khi đột ngột mất điểm tựa.

Tiểu Mai cẩn thận khóa chặt cửa một nữa. Quay đầu , thấy Vinh Quý vẫn giữ nguyên biểu cảm cứng đờ, khẽ nhíu mày: "Được , cần diễn nữa ."

Phải đến thứ hai, Vinh Quý mới như giải trừ ma chú, cả bỗng chốc mềm nhũn. Cậu máy nhỏ bé vội vã bám chặt lấy cánh tay Tiểu Mai, giọng yếu ớt thều thào: "Sợ... dọa c.h.ế.t ~"

Rõ ràng nãy mới là kẻ dọa hơn đấy - Tiểu Mai thầm nhủ trong lòng, nhưng ngoài miệng hé nửa lời.

Xoay , hai máy nhỏ bắt đầu đ.á.n.h giá gian bên trong.

Giống như hai cửa hàng , phong cách bài trí ở đây cũng mang đậm nét cổ kính và tinh xảo. Sàn nhà lát bằng loại gỗ thượng hạng. Chẳng qua, khác với hai nơi , mặt sàn ở đây rõ ràng lâu đ.á.n.h bóng, thoạt phần cũ kỹ, xỉn màu.

Nơi bậc cửa trải một tấm t.h.ả.m dày, hoa văn lộng lẫy, tinh xảo. Điểm duy nhất phá hỏng sự mỹ chính là những vệt nước đọng bề mặt.

Nghĩ đến "" bước ban nãy, lòng Vinh Quý khẽ run lên.

ngay đó, chú ý tới đôi chân ướt sũng của và Tiểu Mai. Thế nên, dù trong lòng vẫn thấy gờn gợn, vẫn kéo Tiểu Mai một góc thảm, chùi sạch sẽ chân cho cả hai mới tiếp tục trong.

Họ men theo ánh đèn trần nhà để tiến sâu nội khu.

Tuy từ bên ngoài, nơi trông vẻ đèn đuốc sáng trưng, nhưng thực tế khi bước mới phát hiện: Rất nhiều bóng đèn hỏng. Cứ vài bước, đỉnh đầu một bóng tối om.

Đối với một cửa hàng đang trong trạng thái kinh doanh, tình huống rõ ràng là bất thường.

Nếu là một cửa hàng hoạt động bình thường, sàn nhà ắt sạch bóng, cây xanh trang trí tươi tràn đầy sức sống, và hệ thống đèn đóm kiểm tra bảo dưỡng mỗi ngày, tuyệt đối thể chuyện bóng cháy bóng hỏng.

nếu cửa hàng ngừng kinh doanh... dường như cũng đúng. Vinh Quý mải lo ngụy trang thành tang thi nên lẽ chú ý, nhưng Tiểu Mai thấy rõ: Hộp đèn ghi danh mục hàng hóa bên ngoài vẫn đang phát sáng.

bầy tang thi che khuất gần hết, nhưng nó chắc chắn vẫn đang sáng, hơn nữa bên còn dán cả thông báo tuyển dụng.

Đi ở phía , Tiểu Mai trông vẻ điềm nhiên, nhưng thực chất, sự cảnh giác của đẩy lên mức cao nhất.

Bên tay trái là một đại sảnh, rẽ bước .

Giống như hai cửa hàng , đây là sảnh tiếp khách. Bên trong quầy tiếp tân, các bàn tròn. Trong tình huống bình thường, nơi đủ sức chứa hàng trăm vị khách cùng lúc. hiện tại...

Đại sảnh vắng lặng như tờ. Trên trần nhà chỉ duy nhất ngọn đèn chùm ở chính giữa là đang tỏa sáng, bộ hệ thống đèn còn đều tắt ngúm.

Dàn máy tính trong quầy cũng đen ngòm. Không khách hàng, chẳng nhân viên phục vụ.

Đưa mắt quét một vòng quanh phòng, Tiểu Mai lập tức trở , tiếp tục tiến về phía .

Cậu bước lên cầu thang.

Ở hai cửa hàng , tầng hai là khu vực làm việc, chỉ những khách hàng VIP mới phép bước , lối lên đều treo biển "Khách vui lòng dừng bước".

tầng hai ở nơi để mở.

Đeo một Vinh Quý đang run rẩy lẩy bẩy, Tiểu Mai chậm rãi leo lên lầu.

Ban nãy, ngay khi họ tiến , đèn tầng hai bật sáng. Nếu đoán lầm, tên tang thi hẳn lên đây - Tiểu Mai thầm nghĩ.

Chẳng mấy chốc, đặt chân lên tấm t.h.ả.m của tầng hai.

Ngay lối lên cầu thang là một căn phòng đóng kín cửa. Tiểu Mai vươn tay, nhẹ nhàng vặn tay nắm. Cửa mở...

Bức tường sơn màu hồng phấn, tấm t.h.ả.m trải sàn vàng nhạt, ga giường điểm xuyết những dải ren điệu đà, cùng với con búp bê vải dang tay chân hình chữ X giường... Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là phòng của một bé gái.

Trên chiếc bàn học trắng muốt đặt một bức ảnh. Tiểu Mai lập tức phóng to ống kính, tiêu cự của thiết ghi hình khóa chặt khung ảnh. Trong ảnh là một gia đình ba đang rạng rỡ tươi , trông họ vô cùng hạnh phúc.

Người đàn ông trong ảnh chính là tên tang thi dùng chìa khóa mở cửa ban nãy, còn bé gái là...

"Đây... đây chẳng là cô bé chúng gặp lúc thành ?"

Vinh Quý hạ giọng kinh hô.

Loading...