Ngày An Nghỉ - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-05-05 11:09:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngồi xe Đại Hoàng, Tiểu Mai bình thản ngoài cửa sổ.
Lớp kính chắn gió phía dán thêm một lớp màng dày, từ bên ngoài thể thấu tình hình bên trong. Những tấm kính khác tuy chức năng , nhưng các nữ lùn cẩn thận may thêm rèm che cho từng ô cửa sổ nhỏ — rèm viền ren hoa màu hồng phấn.
Vinh Quý xuyên qua kính chắn gió phía ngoài một chút, đó rời khỏi ghế phụ, vén rèm cửa lên một khe hở nhỏ để quan sát từ hướng khác.
Xung quanh đậu xe dày đặc, chẳng theo một trật tự nào cả, cứ tùy tiện đỗ . Có đang gọi điện thoại, khỏi xe để tán gẫu, nhưng phần lớn đều giống như bọn họ, lỳ xe chịu xuống.
Vinh Quý ngẫm nghĩ một lát, liền chạy vội phía lục lọi túi đồ mà các nữ lùn đưa cho, lôi hai bộ quần áo. Anh ôm đống đồ ghế phụ.
"Chúng mặc quần áo ?" Vừa , Vinh Quý đưa một bộ cho Tiểu Mai.
Liếc cơ thể kim loại mới toanh của , Tiểu Mai hề phản đối.
Cơ thể mới quá , sợ thèm khát nhan sắc của ~ ← Trong lòng thầm nghĩ như , Vinh Quý ngoan ngoãn mặc quần lót, đó tròng quần dài .
Chất liệu của cơ thể mới ở thành phố ngầm cũng coi là hàng , dễ kẻ nhắm đến để tháo dỡ ← Tiểu Mai mang suy nghĩ như thế. Cậu cẩn thận mặc áo, cài chặt từng chiếc cúc.
"Tuyệt lắm! Hiện tại trông chúng chắc chắn là hai nam lùn các nữ lùn hoan nghênh nhất thành phố lùn ." Đợi đến khi cả hai đồ xong, Vinh Quý ngắm nghía Tiểu Mai cạnh, vui vẻ thốt lên.
Trang phục của lùn mang đậm bản sắc riêng biệt. Bất luận là màu sắc, kiểu dáng, thậm chí là những họa tiết thêu thùa trang trí phức tạp viền áo, thoạt ngay đây là trang phục truyền thống của một vùng đất nào đó.
Tóm một câu: Phong cách dân tộc!
Lili♡Chan
Thế nhưng, để tiện cho việc lao động và rèn đúc, quần áo của lùn phần hở hang, bộ cánh tay máy móc đều phơi bày ngoài. Ngẫm nghĩ một chốc, Vinh Quý lục lọi trong túi quần áo, lôi hai chiếc áo choàng lớn khoác lên cả hai.
Hai chiếc áo choàng cũng mang đậm phong cách dân tộc, đều là những gam màu trơn tươi tắn kết hợp với những họa tiết thêu thùa phức tạp. Hoa văn thêu hai áo giống hệt , chỉ khác mỗi màu nền và màu chỉ thêu. Chằm chằm Tiểu Mai một lát, Vinh Quý đưa chiếc áo màu xanh biển cho , còn bản thì mặc chiếc màu vàng.
"Mắt của Tiểu Mai màu xanh lam, khí chất tĩnh lặng, mặc màu xanh là hợp nhất. Còn tính tình cởi mở, dĩ nhiên là hợp với màu vàng ~" Vừa lẩm bẩm, Vinh Quý giúp Tiểu Mai buộc áo choàng.
Nói cũng lạ, Vinh Quý vốn nổi tiếng là kẻ vụng về, thế mà cứ đụng đến chuyện ăn mặc, tay chân linh hoạt đến bất ngờ.
Giống như lúc đây, bọn họ đang mặc áo choàng. Người lùn mặc áo choàng chủ yếu để chắn gió. Mặc suốt hàng trăm năm, kiểu dáng áo choàng cũng chẳng mấy biến hóa, cách buộc thì nghìn bài một điệu. Nói trắng , áo choàng của lùn ngoại trừ tính thực dụng thì chẳng đẽ gì cho cam. vấn đề là, Vinh Quý cực kỳ sành ăn mặc nha ~
Đầu tiên, thử mặc áo choàng cho Tiểu Mai theo phương pháp truyền thống. Mặc xong : Một mỹ thiếu niên máy xinh xắn, lanh lợi sống sờ sờ biến thành một củ khoai tây lùn tịt!
Không thể nhịn !
Thế là bắt đầu chỉnh sửa. Chỉ thấy cởi áo choàng , vì buộc từ vai như cũ, kéo áo lên trùm qua đầu, áp dụng cách khoác áo choàng lớn quấn quanh một vòng. Chớp mắt, một mỹ thiếu niên Tiểu Mai đầy bí ẩn, mang đậm phong cách dị vực xuất hiện.
Đương nhiên, bản Tiểu Mai chẳng thấy cách buộc gì khác biệt so với ban nãy. Nếu bắt đưa nhận xét, thì đại khái là cách buộc của Vinh Quý khá chắc chắn, khó tuột, hơn nhiều so với cách buộc truyền thống của lùn.
Mặt biến sắc, thản nhiên chấp nhận phương pháp của Vinh Quý.
"Không tồi ~ Không tồi ~" Hài lòng ngắm Tiểu Mai ăn diện xinh nhưng lố lăng quá mức, Vinh Quý gật gật đầu, đó bắt đầu tự buộc áo choàng cho theo cách tương tự.
Chẳng bao lâu , một A Quý lộng lẫy cũng xuất hiện!
"He he he, chiếc áo choàng của cùng màu với Đại Hoàng, đúng chuẩn màu tình nhân luôn nhé ~" Vinh Quý đắc ý khoe khoang.
Tiểu Mai: ...
Đại Hoàng: ...
Thôi , sự thật là hoa văn chiếc áo choàng màu xanh biển của Tiểu Mai màu vàng, còn hoa văn chiếc áo choàng màu vàng của Vinh Quý màu xanh biển. Áo choàng hai kẻ mới thực sự là đồ đôi chuẩn chỉnh.
Tâm huyết khổ tâm của các nữ lùn chính chủ lĩnh hội, coi như uổng phí.
Cùng nhận lệnh điều động khẩn cấp, trong khi những khác nôn nóng gọi điện thoại, bàn tán sôi nổi, thì cái kiểu ung dung thong thả quần áo như Vinh Quý và Tiểu Mai quả thực là độc nhất vô nhị.
Ngay khi bọn họ sửa soạn xong, Vinh Quý đang cân nhắc xem nên xuống xe hóng hớt một chút , thì bỗng nhiên, Tiểu Hắc... ! Là DJ radio của thành phố Eni, lên tiếng!
"Tiếp theo là thời gian làm bài kiểm tra. Xin hãy xe, căn cứ năng lực và kinh nghiệm của bản để trả lời trung thực từng câu hỏi giấy thi. Trình độ và nội dung câu trả lời sẽ quyết định trực tiếp đến nhiệm vụ mà nhận trong đợt điều động khẩn cấp ."
"Hả?" Vinh Quý còn kịp phản ứng, khung cảnh bên ngoài đổi.
Những vốn đang tán gẫu bên ngoài lập tức chui tọt xe. Cùng lúc đó, một nhóm bỗng nhiên xuất hiện từ khúc cua. Họ nhét từng tờ giấy mỗi chiếc xe.
Chẳng mấy chốc, cửa kính của Đại Hoàng cũng gõ vang. Vinh Quý hạ cửa sổ xuống. Người bên ngoài khi hỏi xem xe mấy , liền đưa cho bọn họ hai tờ giấy.
Gọi là giấy, nhưng thực chất nó là một sản phẩm làm từ kim loại, trông giống một chiếc máy tính bảng siêu mỏng. Góc bên trái một vết lõm hình tròn. Vinh Quý cảm giác kích thước của vết lõm đó dường như vặn bằng một tấm giấy thông hành...
Anh sang bên cạnh. Quả nhiên, Tiểu Mai áp giấy thông hành của lên đó .
Vừa áp lên rút , tờ giấy thi vốn đen ngòm bỗng chốc chuyển sang màu trắng.
Khởi động máy — Vinh Quý thầm nghĩ.
Thế là cũng vội vàng cầm giấy thông hành của áp lên quét một cái.
Tờ giấy thi của cũng bừng sáng. Cùng với tiếng "Bắt đầu làm bài" phát từ Tiểu Hắc, giấy thi lập tức hiện lên chi chít những câu hỏi.
Tiểu Mai bắt đầu làm bài, còn Vinh Quý thì...
Đã "game over".
Ngay câu đầu tiên là một bài toán mà Vinh Quý đề cũng chẳng hiểu mô tê gì. Trong đầu chớp mắt trống rỗng.
Liếc sang bên cạnh, Tiểu Mai bắt đầu giải đề. Từng hàng chữ nhỏ xíu còn dày đặc hơn cả đề bài. Nhìn kỹ , là các loại công thức! Chỉ liệt kê công thức thôi đủ, Tiểu Mai thể vẽ cả hình! Hình tròn, hình tam giác, kèm với các con chỉ định vị trí. Vinh Quý chỉ thôi cũng : Đề chắc chắn siêu khó!
Anh đành chuyển sang xem câu thứ hai, nhưng mà...
Đầu óc Vinh Quý càng thêm choáng váng.
Trong thời gian Vinh Quý đ.á.n.h vật xong ba câu hỏi ở trang đầu tiên, Tiểu Mai thực sự giải quyết gọn gàng cả ba câu đó. Hai cùng lúc lật sang trang mới.
Sau khi lật trang, tình hình vẫn chẳng gì khởi sắc. Vinh Quý tiếp tục bỏ giấy trắng, còn Tiểu Mai thì vẫn múa bút như bay.
Thời gian cứ thế trôi qua từng phút từng giây.
Từ đầu đến cuối, Vinh Quý chỉ trả lời đúng hai câu hỏi ở trang cuối cùng.
Sở trường đặc biệt: Hát .
Ban đầu còn định thêm "Dáng dấp xinh ", nhưng ngẫm bộ dạng hiện tại của , nghĩ đến việc nội dung bài kiểm tra liên quan trực tiếp đến nhiệm vụ giao, nghĩ thế nào cũng thấy "dáng dấp xinh " chẳng thể giúp nhận cái nhiệm vụ nào đáng tin cậy cả!
Thế là, Vinh Quý vội vàng gạch bỏ dòng chữ "dáng dấp xinh " đang dở.
Mang vẻ mặt tuyệt vọng, Vinh Quý cuối cùng cũng nộp bài thi cùng lúc với Tiểu Mai.
Sau đó, ngoài dự đoán, Tiểu Mai giành điểm cao nhất khu vực, còn Vinh Quý ôm trọn điểm thấp nhất.
=-=
Khi phát hiện đạt điểm cao nhất và kẻ đội sổ khu vực thể chung một chiếc xe, biểu cảm của các nhân viên công vụ thành phố Tát Khách Nhĩ trở nên vô cùng vi diệu.
Tiểu Mai mặt cảm xúc đám nhân viên công vụ, còn biểu cảm của Vinh Quý thì chút căng thẳng, hề hước.
Về mối quan hệ giữa hai , chẳng cần họ giải thích, tài khoản gia đình chung giấy thông hành của cả hai quá đủ để lên tất cả.
Hơn nữa, đáp án duy nhất mà Vinh Quý điền bộ bài thi càng củng cố thêm cho vấn đề : Hát và dáng dấp xinh (dù cái vế gạch bỏ).
Một tiểu yêu tinh dùng nhan sắc trẻ trung để mê hoặc đại sư ← Vài vị nhân viên công vụ mặt tại hiện trường tuy hé nửa lời, nhưng trong đầu ai nấy đều đồng loạt nảy chung một suy nghĩ.
Chú thích: Thông tin giấy thông hành của Tiểu Mai bao gồm cả chứng chỉ Thợ máy cấp ba. Thông thường, những đạt chứng chỉ đều sở hữu bề dày kinh nghiệm tương đương. Nói trắng : Chính là mấy ông bà lão tuổi tác cao.
Nhìn chiều cao và cách ăn mặc của hai , các nhân viên công vụ đinh ninh Vinh Quý và Tiểu Mai là lùn.
"Ngài Mai, vốn kiến thức của ngài vô cùng uyên bác. Trong nhiệm vụ , ngài sẽ giao phó một công việc cực kỳ quan trọng."
"Công việc cụ thể thể tiết lộ ở đây. Lát nữa, khi ngài chuyển đến một nơi thích hợp để trao đổi hơn, ngài tự nhiên sẽ rõ."
Người đang chuyện với Tiểu Mai là một nam nhân viên công vụ đôi tai thú. Vóc dáng vô cùng cao lớn, khuôn mặt kiên nghị. Chỉ diện mạo thôi cũng đủ khiến cảm thấy đặc biệt đáng tin cậy.
Gật gật đầu, Tiểu Mai vặn vẹo hỏi thêm về nội dung công việc của .
Gật đầu cảm tạ Tiểu Mai, gã nhân viên công vụ lập tức sang Vinh Quý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-72.html.]
Theo lý mà , nhiệm vụ của kẻ đạt điểm thấp nhất khu vực vốn dĩ chẳng cần đến lượt đích phân bổ. thấy đang lù lù ngay mặt, tiện tay sắp xếp luôn cũng chỉ là cái nhấc tay nhấc chân.
Nhiệm vụ dành cho kẻ đội sổ chắc chắn chẳng việc gì quan trọng, nhân viên công vụ bèn dứt khoát hỏi thẳng mặt :
"Tổ hậu cần vẫn còn trống vài vị trí, rành nấu nướng ? Nhà bếp đang cần thêm vài mới để hỗ trợ chuẩn thức ăn cho lượng nhân sự tăng lên..."
Vinh Quý há hốc miệng.
Anh còn kịp trả lời, Tiểu Mai nhanh miệng đáp một bước: "Không hợp . Anh nấu nướng, đến cả việc sơ chế nguyên liệu cơ bản nhất cũng mù tịt."
"..." Vinh Quý gãi gãi đầu. Lời là sự thật. Hồi , lúc làm dịch dinh dưỡng cho cơ thể cũ của hai , luôn lóng ngóng làm hỏng nguyên liệu, còn thường xuyên vứt bỏ phần bổ dưỡng nhất. Về , Tiểu Mai cấm tiệt cho động tay nữa.
"Cơm nước nhà chúng đều do Tiểu Mai nấu cả." Vinh Quý thật thà thú nhận.
"Vậy phụ lái xe vận chuyển vật tư thì ?" Nam nhân viên tai thú ngẫm nghĩ một lát, đề xuất thêm một công việc phi kỹ thuật khác.
"Anh lái xe." Tiểu Mai một nữa từ chối.
" đó ~ Đại Hoàng nhà chúng là do Tiểu Mai đích cải tạo. Mỗi ngoài, là Đại Hoàng tự lái thôi..." Nói đoạn, Vinh Quý chỉ tay xuống chiếc xe màu vàng bên , ngầm ý giới thiệu đây chính là Đại Hoàng nhà .
Nhân viên công vụ: ...
Vài tên nhân viên công vụ đưa mắt , cuối cùng đành thở dài: "Vậy giặt giũ và may vá quần áo thì..."
Lần , Tiểu Mai trực tiếp lôi chiếc găng tay của : "Đây là tác phẩm may vá của ."
"Cái đó... Công việc may vá trong nhà cơ bản đều do Tiểu Mai thầu hết..." Vinh Quý rụt rè lên tiếng bổ sung.
Nói xong, còn vội vàng giật lấy chiếc găng tay từ tay Tiểu Mai, giấu nhẹm .
"..." Vài tên nhân viên công vụ cạn lời.
Đáng đời ngài rước một cô vợ phế vật như ! Toàn là do ngài nuông chiều mà cả!
↑
Giờ phút , đám nhân viên công vụ chẳng còn chút đồng tình nào dành cho Tiểu Mai nữa.
Cuối cùng, vẫn là nam nhân viên tai thú tìm cho Vinh Quý một công việc mà thể làm, Tiểu Mai cũng lý do để từ chối.
"Đến trạm phát thanh làm phát thanh viên . Lần chúng mới tuyển một phụ trách thông báo điều động khẩn cấp. Sắp tới khi nhiệm vụ chính thức bắt đầu, các loại thông báo sẽ còn nhiều hơn nữa. Chúng quả thực đang cần thêm một phát thanh viên."
Hả?! DJ?!
Trở thành đồng nghiệp với DJ thành phố Eni?!
Nghe đến đây, đôi mắt Vinh Quý sáng rực lên.
Sau đó...
"Có thể sắp xếp cho làm việc cùng chỗ với ? Anh thường xuyên gặp những chữ ." Tiểu Mai ở bên cạnh lạnh lùng lên tiếng.
Nhân viên công vụ: ...
Được ! Ngài là nhất! Một kẻ tài cán nhường , phỏng chừng mấy nhiệm vụ bình thường cũng chẳng làm khó ngài. Đáng đời ngài gánh luôn phần việc của hai !
"Có thể." Chẳng phí lời thêm với hai kẻ nữa, nhân viên công vụ vội vàng đồng ý với yêu cầu của Tiểu Mai.
Cứ như , niềm ao ước tha thiết " làm DJ radio" và " cộng tác cùng DJ thành phố Eni" của Vinh Quý đành đổ sông đổ biển. Được phân phát một bộ thiết DJ, cuối cùng nhét một góc nhỏ nơi Tiểu Mai làm việc.
Xem như miễn cưỡng một công việc.
Còn Tiểu Mai thì ?
Bởi vì giành điểm tuyệt đối trong bài kiểm tra kiến thức, đồng thời trong giấy thông hành chứng chỉ Thợ máy cấp ba, thể , chính là nhân tài giá trị nhất trong những điều động đợt !
Một mang giá trị to lớn như , còn là nhân viên kỹ thuật văn nhược, đám nhân viên của bộ phận điều động khẩn cấp thành phố Tát Khách Nhĩ vắt óc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định phân về tổ hậu cần.
Phụ trách quản lý kho hàng.
=-=
Nghe thì vẻ bèo bọt, Vinh Quý thậm chí còn lập tức liên tưởng đến hình ảnh một ông lão gác kho lụ khụ. Nào ngờ, đối với những qua đường cuốn lệnh điều động khẩn cấp mà , vị trí về cơ bản là một công việc béo bở, an nhất nắm giữ quyền hành lớn nhất!
Điểm tích lũy nhận mỗi ngày gấp mấy khác, và gấp mười Vinh Quý.
Nhiệm vụ bao gồm xét duyệt danh sách từng món đồ xuất nhập kho, điều động nhân lực kiểm kê hàng tồn kho định kỳ, bảo dưỡng bộ thiết bên trong kho hàng. Nếu vật phẩm đưa hư hỏng, còn phụ trách sửa chữa...
Công việc đúng là vắt kiệt năng lực của Tiểu Mai mà — Vinh Quý tắc lưỡi cảm thán.
Nếu khoác lên trang phục của lùn, thì dứt khoát mặc cho trọn bộ. Thế nên, khi xuống xe, Vinh Quý giúp Tiểu Mai giắt chiếc rìu và búa thu bao da bên hông. Bắt chước y hệt, cũng tự trang cho một bộ. Nhờ , khi bước xuống xe, xuất hiện mắt chính là hai tên lùn hàng thật giá thật!
Lại còn là hai lùn cực kỳ lộng lẫy nữa chứ ~
Trong mắt ngoài, ấn tượng về những kẻ lùn tính tình nóng nảy, dễ nổi cáu và hiếu chiến ăn sâu bén rễ. Bởi , khi phát hiện cấp mới của là một lùn, đám nhân viên cấp đều tỏ khá ngoan ngoãn. Dù cũng chỉ là lính đ.á.n.h thuê gọi đến theo lệnh điều động khẩn cấp, chẳng việc gì tự chuốc lấy rắc rối vì một nhiệm vụ tạm thời cả.
Trong tình thế một ai dám gây sự, Tiểu Mai nhanh chóng nắm bắt tình hình công việc, thuận lợi bắt tay việc quản lý kho hàng.
Khối lượng công việc cần xử lý nhiều, mà vẫn dành thời gian đóng cho Vinh Quý một buồng cách âm nhỏ xíu ngay góc kho hàng, cách bàn làm việc của xa.
Buồng làm bằng kính trong suốt, hiệu quả cách âm khá . Vinh Quý ở bên trong làm gì, từ bên ngoài đều thể thấy rõ mồn một, nhưng âm thanh thì tuyệt đối lọt . Còn nếu Vinh Quý chuyện với ư...
Đừng quên, hai tên máy sở hữu hệ thống liên lạc nội bộ định hướng. Có thể bật suốt cả ngày, còn miễn phí nữa chứ ~
Thế là, đợi đến khi Tiểu Mai bớt chút thời gian dựng xong buồng cách âm cho , Vinh Quý ôm bộ thiết phát thanh viên cấp phát, hớn hở chiếc bàn nhỏ để chuẩn làm việc.
Các loại lệnh điều động khẩn cấp phát bên ngoài vẫn do DJ thành phố Eni phụ trách. Vinh Quý chỉ đảm nhận việc thông báo nội bộ cho những nhân viên phân công vị trí. Tuy và DJ thành phố Eni nay là đồng nghiệp, nhưng hai làm việc cùng một chỗ, cũng chẳng phương thức liên lạc nội bộ nào. Kế hoạch nhận quen đành gác .
Lúc bước buồng làm việc, tay Vinh Quý cầm sẵn một tờ giấy kim loại. Trên đó ghi chép hàng loạt những thông báo nhỏ đang chờ phát sóng. Trước khi lên sóng, Tiểu Mai còn cẩn thận chú thích những chữ mà . Nhờ , Vinh Quý càng thêm tự tin.
Ngồi ngay ngắn ghế, điều chỉnh micro, ưỡn thẳng lưng, lướt mắt qua thông báo đầu tiên cần một lượt, bắt đầu diễn cảm:
"Đội trưởng tiểu đội A nhanh chóng đến địa điểm chỉ định để vận chuyển vật phẩm về kho hàng. Nội dung công việc cụ thể gửi đến giấy thông hành của ngài. Xin hãy lập tức kiểm tra và xác nhận."
Chất giọng kim loại êm ái, du dương biến một mệnh lệnh khô khan trở nên ôn hòa hơn hẳn.
Thì công việc hiện tại của là thông báo tin tức theo kiểu điểm đối điểm ~ Giống y hệt cái lúc và Tiểu Mai nhận giấy phạt đường quốc lộ . Chán ghê ~
Nhiệm vụ mà phân công quả nhiên chẳng oai phong như DJ thành phố Eni — kẻ thể phát sóng cho vô vàn thính giả, làm khéo khi còn thu về cả đống fan hâm mộ!
Công việc chút giống nhân viên tiếp thị qua điện thoại.
ngẫm thì thế cũng chẳng gì . Vừa thể dùng nó để rèn luyện bộ phận phát âm mới của . Loa đài mua về còn chạy rà để vỡ tiếng, thì bộ phận phát âm chắc chắn cũng chẳng ngoại lệ. lúc thể dùng đống thông báo để rèn giọng một chút ~
Khi "burn-in" loa thường dùng những bản nhạc âm vực cực kỳ rộng: Nốt cao vút tận trời xanh, còn nốt trầm thì sâu tựa đáy biển. "Burn-in" bộ phận phát âm chắc hẳn cũng dùng phương pháp tương tự nhỉ?
Bởi , trong thời gian tiếp theo, mỗi thông báo, Vinh Quý đều đổi chất giọng.
Âm thanh khi thì trầm bổng vút cao, khi thì hùng hồn mạnh mẽ, khi thì linh hoạt kỳ ảo, lúc khàn khàn ma mị, lúc trong trẻo lanh lảnh...
Đến nỗi...
Đám nhân viên công tác làm việc phụ trách lén hai tên phát thanh viên mới đều ngẩn tò te:
"Nhân lực đang khan hiếm như , rốt cuộc các tuyển bao nhiêu để thông báo thế hả?"
Hoàn đám nhân viên công tác của thành phố Tát Khách Nhĩ sinh hiểu lầm tai hại, Vinh Quý vẫn hăng say làm việc trong niềm vui sướng tột độ. Công việc bên phía Tiểu Mai dường như cũng suôn sẻ. Chỉ trong vỏn vẹn một ngày, tất việc xây dựng và cải tạo kho hàng. Cuối cùng, hai cùng trở về xe Đại Hoàng để nghỉ ngơi.
Tác giả lời :
Tiểu Mai, đáng đời.
Ngoài :
"Burn-in" (nấu cơ) là quá trình làm lão hóa nhanh hệ thống phát âm của loa. Rất nhiều khi mua loa mới sẽ bật liên tục 24 giờ hoặc thậm chí lâu hơn. Họ gọi quá trình là "burn-in", khi "burn-in", âm thanh của loa sẽ hơn.
Tôi cũng từng thử , nhưng cảm giác khác biệt quá rõ rệt, đại khái là do tai trâu chăng?