Ngày An Nghỉ - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-05-05 05:45:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kéo Tiểu Mai phòng làm việc một nữa, Vinh Quý quyết định giúp thu dọn đồ đạc.

Tiểu Mai dường như vẫn còn choáng váng, mặc cho kéo kéo mà chẳng chút phản ứng nào. Cũng khó trách, đứa trẻ đáng thương ...

Trìu mến xoa xoa cái đầu nhỏ của Tiểu Mai, Vinh Quý bế đặt lên ghế, đó sự giúp đỡ của bốn trợ thủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc giúp .

Phàm là những món đồ thoạt vẻ , đặc biệt là công cụ, đều gom hết. Đáng tiếc là kẻ ngoại đạo, nhiều tài liệu trông bắt mắt nhưng thực chất vô cùng giá trị suýt chút nữa bỏ lỡ. Chẳng qua cũng may bốn thủ hạ đắc lực của Tiểu Mai ở đó, bọn họ lập tức giúp Vinh Quý dọn những tài liệu trân quý suýt bỏ sót .

Đây mới chỉ là một phần. Chẳng bao lâu , bọn họ cầm bản thỏa thuận bồi thường mà giám đốc ký với Vinh Quý tiến thẳng đến cổng lớn của kho tài liệu. Vốn dĩ tưởng rằng còn lý luận với đối phương một phen mới thể lấy tài liệu thỏa thuận, ngờ trông coi kho tài liệu thấy bọn họ lập tức chuẩn sẵn sàng bộ vật tư danh sách.

"Vừa cũng cùng các phá cửa đấy nhé!" Giao chiếc xe đẩy chất đầy tài liệu cho Vinh Quý, trông coi nháy mắt với vài cái.

"Hắc hắc, cảm ơn! Cảm ơn!" Còn thể nữa đây? Vinh Quý chỉ đành rối rít lời cảm tạ.

Cứ như , bọn họ thuận lợi lấy tài liệu trân quý gấp mấy chục so với những vật liệu dùng máy sinh học của Tiểu Mai bán .

Trên tài khoản còn thêm hai triệu điểm tích lũy.

Đặt Tiểu Mai lên tít cùng của xe tài liệu, Vinh Quý kéo xe, lên tiếng chào tạm biệt bốn lùn.

"Cảm ơn ! Tạm biệt! Tạm biệt! Hy vọng thể thuận lợi trở thành thợ máy cấp ba! Có một tiền đồ xán lạn!" Không dùng những lời chúc tụng hoa mỹ, Vinh Quý chỉ thể những lời thiết thực nhất mà thể nghĩ tới.

"Cũng cảm ơn đại sư Tiểu Mai! Trong thời gian ngài dạy chúng nhiều điều." Bốn lùn lập tức đáp lời.

Bọn họ dường như còn gì đó với Tiểu Mai đang đỉnh đống tài liệu, nhưng há miệng ngậm, chung quy vẫn chẳng thể thốt nên lời.

Cuối cùng, họ chỉ đành liều mạng vẫy vẫy đôi cánh tay thô ngắn của .

Jack dẫn theo tiểu đội Búa Tạ của tới giúp Vinh Quý bốc hàng. Sức lực của họ lớn hơn đám thợ máy nhiều, vốn dĩ chẳng cần đến cánh tay cơ khí của Đại Hoàng hỗ trợ, họ thoăn thoắt dọn đủ loại đồ đạc lên thùng xe phía .

Duy chỉ Tiểu Mai đang đỉnh đống tài liệu là ai dám động . Cuối cùng vẫn là Vinh Quý tự tay bế xuống, các lùn lúc mới dám dọn nốt bộ tài liệu còn m.ô.n.g Tiểu Mai mang .

Chiếc xe đẩy nhỏ chở tài liệu cũng lãng phí, bọn họ nâng nó lên nóc xe, còn tìm dây thừng buộc vô cùng chắc chắn.

"A Quý, ngày mốt và Jack kết hôn, đến lúc đó nhớ tới tham gia hôn lễ của chúng nhé." Lời là Lily với Vinh Quý. Đám đàn ông đang bận rộn đến khí thế ngất trời, các cô gái thì bên cạnh trò chuyện cùng .

"Được, và Tiểu Mai nhất định sẽ tới!" Vinh Quý lập tức đồng ý.

"Đồ đạc xếp xong !" Phía truyền đến giọng oang oang của Jack.

"À! Cảm ơn nhé!" Vinh Quý vội vàng lên tiếng.

Lily dường như còn gì đó, nhưng cũng giống như những khác, cô há miệng nhưng chẳng thể thốt nên lời.

"Vậy chúng về đây." Nhìn thoáng qua Tiểu Mai đặt ở ghế phụ từ sớm, khuôn mặt vô cảm thẳng về phía , Vinh Quý với đám lùn của Lily.

"Ừm, Đại Hoàng lái xe chậm một chút nhé, chở nhiều đồ lắm đấy." Lời dặn dò tài xế cuối cùng là Lily trực tiếp với Đại Hoàng.

Lái xe chính là Đại Hoàng chứ Vinh Quý, lâu như , đều rõ.

Vinh Quý: "..."

Đại Hoàng nổ máy.

Sau khi bóng dáng các lùn khuất dần trong kính chiếu hậu, gian xung quanh một nữa chìm tĩnh lặng.

"Phù..." Mãi đến lúc , Vinh Quý mới thở hắt một thật dài.

Sau đó, đầu về phía Tiểu Mai bên cạnh: "Thế nào? Tiểu Mai, kỹ năng diễn xuất của tồi chứ?"

Tiểu Mai nãy giờ vẫn luôn bất cứ phản ứng nào rốt cuộc cũng xoay đầu .

Vinh Quý thấy một dấu chấm hỏi mờ nhạt trong mắt .

Anh liền hắc hắc.

"Trước lúc còn làm diễn viên quần chúng, từng diễn qua nhiều nghề nghiệp đấy. Còn chẳng trai quá ? Diễn qua đường Giáp, qua đường Ất thì lãng phí quá, nên vai quần chúng nhận đều xịn hơn khác nhiều nhé!"

Chỉ chính , Vinh Quý gian xảo: "Tôi còn diễn vai luật sư nhiều nữa."

"Vừa chính là lúc kỹ năng diễn xuất phát huy tác dụng đấy."

"Thế nào? Bị dọa sợ hả? Ha ha ha! Nhìn phản ứng của , chắc chắn là dọa sợ !"

Trước như một, Tiểu Mai chẳng lời nào, còn Vinh Quý thì cứ thao thao bất tuyệt bên cạnh.

Đừng thấy Vinh Quý ngày thường não cá vàng, riêng về phương diện diễn xuất thì trí nhớ của đến dị thường.

Anh còn diễn những nhân vật từng đóng, chuyên tâm diễn cho Tiểu Mai xem. Đều là những vai thoại, hoặc nhiều nhất chỉ ba câu thoại, mà thật làm khó khi cách một thời gian dài như thế vẫn nhớ rõ lời thoại năm nào, thậm chí còn nhớ rõ cả biểu cảm và động tác mà nhân vật nên .

Anh diễn sống động y như đúc. Vì thế, ảo giác của Tiểu Mai một nữa xuất hiện, phảng phất như thấy nhiều "Vinh Quý" nhưng chẳng là Vinh Quý.

Thấy Tiểu Mai tập trung bộ sự chú ý lên , Vinh Quý lúc mới yên tâm. Sau đó, rốt cuộc cũng dám nhắc với Tiểu Mai về chuyện .

"Hóa hôm nay qua đó là để đổi cơ thể ?"

Tiểu Mai , gật gật đầu.

Sau đó Vinh Quý tiếp tục : "Người máy bán chỉ một cái, chỉ làm cơ thể cho thôi ?"

Tiểu Mai gật gật đầu.

"Cái tên , vốn dĩ hề làm cơ thể cho ? Chỉ làm cho thôi ?!"

Thấy Tiểu Mai gật đầu, Vinh Quý liền vươn ngón tay, dùng sức chọc trán .

"Đồ ngốc! Đã làm thì làm hai cái, nếu chỉ làm một cái, mới thèm đổi."

"Nếu chỉ một cơ thể, thà bán còn hơn, đó mua hai cái cơ thể máy kém hơn một chút, chúng mỗi một cái."

"Chẳng qua, cơ thể thực sự đến ? Cái đó... Tiểu Mai, tò mò, ảnh chụp ? Có thể cho xem một chút ?"

Vinh Quý đúng là Vinh Quý, luôn lo lắng cho cảm xúc của Tiểu Mai, nãy giờ vẫn luôn cẩn thận dám nhắc đến cơ thể máy . khi phát hiện tâm trạng vẻ định, mới hé mở hỏi câu đầu tiên, đó càng hỏi càng sâu.

Tiểu Mai: "..."

Cậu từ từ nâng cổ tay lên, Vinh Quý lập tức hiểu ý, tháo cổ tay của , để lộ cổng truyền dữ liệu bên . "Biu" một tiếng, cắm cổng kết nối của Tiểu Mai .

Ngay đó, liền thấy một cơ thể máy đặc biệt, đặc biệt xinh .

Vinh Quý mất một thời gian lâu chẳng thể thốt nên lời.

Một lúc , khi rốt cuộc cũng hồn, thở một thật dài.

"Có vài phần giống năm đó, chẳng qua vẫn còn kém một chút."

"Hắc hắc hắc, Tiểu Mai, xem lén lút lưng, trộm quan sát đấy nhé."

Vinh Quý vô cùng đắc ý.

Liếc mắt một cái, Tiểu Mai quyết đoán rút cổng kết nối , đó một nữa thu hồi cổ tay .

Cậu kẹp chặt hai tay giữa hai đầu gối.

Sau đó...

Cậu liền cảm giác ôm lấy.

Nhoài từ ghế bên cạnh sang, Vinh Quý ôm chầm lấy Tiểu Mai.

"Cảm ơn , Tiểu Mai. Tuy rằng nhận quà, nhưng tâm ý của nhận ."

"Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn..."

Không gì mới , Vinh Quý chỉ thể gục cái đầu to bự của bên vai Tiểu Mai, hết đến khác lặp lời cảm tạ.

Sau đó, Vinh Quý liền im bặt.

Rõ ràng hề phát âm thanh, nhưng giờ khắc , cảm xúc bao phủ Vinh Quý mềm mại và dịu dàng đến thế. Dù là một mấy nhạy cảm với cảm xúc như Tiểu Mai, cũng chợt nhận trạng thái hiện tại của Vinh Quý hẳn là...

"Anh ." Tiểu Mai nghiêng đầu.

Đây là một câu khẳng định.

Lời khỏi miệng, chính cũng cảm thấy câu hỏi của chút khó tin. Rõ ràng là máy cơ mà? Người máy thể thút thít chứ?

mà...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-67.html.]

Vinh Quý gật gật đầu.

"Vừa vui vẻ, buồn bã..."

"Cơ thể máy mà Tiểu Mai cực khổ chuẩn lâu như trộm mang bán mất, đau lòng quá..."

Vinh Quý thẳng thắn bộc bạch cảm xúc thật của .

Tiểu Mai liền lặng yên tại chỗ.

Mặc cho Vinh Quý ngừng "nức nở", mặc cho trong tiếng "nức nở", cái đầu của cứ ngừng nhẹ nhàng gõ lên vai , Tiểu Mai vẫn lẳng lặng đó, tựa như ngây ngốc.

Vinh Quý "" lâu.

Vừa "", thỉnh thoảng còn hỏi Tiểu Mai vài câu. Những câu hỏi vô cùng đơn giản, đại loại như: "Tiểu Mai, buồn ?", "Tiểu Mai, đau lòng ?", "Tiểu Mai, tức giận ?"...

Tiểu Mai... Tiểu Mai...

Khi Vinh Quý từng tiếng gọi tên "Tiểu Mai", Tiểu Mai... rốt cuộc cũng cảm giác mớ cảm xúc đen tối chiếm cứ trong nội tâm bấy lâu nay đang dần dần tiêu tán.

Cậu ngẩng đầu lên, trầm mặc thật lâu thật lâu. Một lúc , mới thấp giọng : "Tức giận."

"?" Từ đến nay quen với việc ai trả lời những câu hỏi của , hiện giờ Tiểu Mai bỗng nhiên đáp lời ngược khiến Vinh Quý nhất thời phản ứng kịp.

Tiểu Mai tiếp tục : "Vừa tức giận."

"Vừa những đó phẫn nộ hẳn là vì , sự phẫn nộ đó của khả năng cũng là vì ."

"?" Tiểu Mai kỳ lạ quá, Vinh Quý tỏ vẻ bản theo kịp luồng suy nghĩ của .

Đỡ lấy bả vai Tiểu Mai ngẩng đầu lên, Vinh Quý mang vẻ mặt ngây thơ .

"Cậu thế là ý gì? Mọi là đang tức giận , cho nên mới đập phá xưởng, còn tẩn cho tên giám đốc khốn kiếp một trận đấy." Vinh Quý nghiêng nghiêng đầu.

Tiểu Mai liền tiếp tục: "Bọn họ đập xưởng là vì phá hủy nơi đó. Bọn họ đ.á.n.h , là bởi vì lúc g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương."

Vinh Quý càng dùng khuôn mặt mờ mịt .

"Chuyện ... Chẳng đều cùng một ý ?"

Tiểu Mai lắc lắc đầu.

Nhìn Tiểu Mai thần bí như , Vinh Quý suy nghĩ thật lâu thật lâu. Rốt cuộc, cũng miễn cưỡng xâu chuỗi ý nghĩ của : "Chẳng lẽ... Ý của là... Vốn dĩ bọn họ ý đó, mà là do chịu ảnh hưởng từ ý chí của nên mới làm những hành vi như ?"

Lúc Tiểu Mai mới gật đầu.

"Anh sợ ?" Cậu còn hỏi như .

Vinh Quý...

Vinh Quý liền dùng vẻ mặt như đang bệnh nhân tâm thần mà .

Giống hệt mấy tên trạch nam ốm yếu thường mộng tưởng dùng tinh thần lực để cứu vớt thế giới ... Anh chợt nhớ đến mấy cuốn tiểu thuyết huyền huyễn từng từ lâu .

Nhìn Tiểu Mai nhỏ bé ốm yếu, Vinh Quý đồng tình xoa xoa đầu .

"Không sợ."

"Hơn nữa, suy nghĩ nhiều quá . Mọi làm như là bởi vì ai cũng cho rằng đối phương sai. Mọi thích , tôn kính , suy nghĩ cho , cho nên mới phẫn nộ. Mọi đ.á.n.h , là bởi vì kẻ đó đáng ăn đòn."

Thấy Tiểu Mai vẫn giữ vẻ mặt đau khổ thù hằn như , Vinh Quý : "Nếu tin, chúng làm thử nghiệm ."

"Bắt đầu từ bây giờ, hãy lệnh cho ở trong lòng rằng: Tôi ghét ."

Miệng , Vinh Quý thẳng Tiểu Mai.

Lần đầu tiên, Tiểu Mai Vinh Quý chằm chằm đến mức đầu né tránh.

Lili♡Chan

Vinh Quý cho phản kháng. Hai cái móng vuốt phân biệt sờ lên hai má Tiểu Mai, Vinh Quý gắt gao giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u , cưỡng bách hai bốn mắt .

"Mau, mau lệnh cho ở trong lòng rằng: Tôi ghét ."

Vinh Quý lặp hai . Sau đó, xác nhận Tiểu Mai rốt cuộc thật sự run rẩy về phía , đủ một thời gian.

Anh dùng sức cảm nhận một chút trong đầu , xác nhận thật sự chẳng gì cả. Sau đó, vô cùng kiên định, gằn từng chữ một: "Tôi, thích, ."

Nói xong, còn nhích gần Tiểu Mai, vị trí đôi môi nhẹ nhàng chạm giữa hàng lông mày của .

Anh trao cho một nụ hôn phớt nhẹ.

Làm xong những việc , mỉm . Một lúc , bắt đầu cặm cụi moi móc ngực, moi nửa ngày mà . Anh liền tìm một chiếc tua-vít chữ thập từ trong túi xách của Tiểu Mai, dùng sức cạy một cái. Khoang chứa đồ cũ kỹ mấy lời rốt cuộc cũng cạy mở.

Vinh Quý lấy từ bên trong một chiếc hộp gỗ.

Đưa hộp cho Tiểu Mai, Vinh Quý với : "Quà tặng cho đấy, mở xem thử ."

Anh thật lâu, Tiểu Mai vẫn chẳng hề nhúc nhích. Ngẩng đầu lên, phát hiện Tiểu Mai mang dáng vẻ ngốc nghếch đờ đẫn, Vinh Quý thở dài, chỉ đành tự mở chiếc hộp gỗ trong tay .

Hai viên đá quý màu xanh lam u buồn thình lình xuất hiện mí mắt hai .

"Màu sắc giống như bầu trời, mang sắc thái của dòng nước... Là màu mắt của Tiểu Mai!"

"Không cách nào mua tài liệu hơn cho Tiểu Mai, chỉ thể cố gắng hết sức tìm đôi mắt thích hợp nhất với thôi!"

"Tiểu Mai, đây là đôi mắt cho cơ thể mới của , thế nào? Thích ?"

Thao thao bất tuyệt một hồi, đến câu cuối cùng, Vinh Quý mỉm với Tiểu Mai.

Anh vô cùng tự tin, phảng phất như chắc chắn rằng Tiểu Mai sẽ đưa đáp án phủ định.

Tiểu Mai: "..."

Nhìn viên khoáng thạch màu xanh lam trong lòng bàn tay, chằm chằm thật lâu thật lâu.

Cậu cảm thấy n.g.ự.c chút nóng lên...

Vươn một bàn tay , sờ sờ lên ngực. chiếc hộp gỗ trong tay bỗng nhiên trở nên nặng trĩu, lo lắng hộp sẽ rơi mất, vội vàng đặt nó lên đầu gối.

Một tay tiếp tục bao phủ lên chiếc hộp, tay nhẹ nhàng sờ lên ngực.

Rõ ràng trái tim, nhưng giờ khắc , cảm thấy nơi đó phảng phất động tĩnh.

Bắt đầu từ khoảnh khắc đôi mắt Vinh Quý trầm tĩnh chăm chú , với : "Tôi, thích, ."

Trái tim vốn tồn tại bắt đầu đập.

mà... Câu "Tôi thích " ...

Rõ ràng chẳng ý nghĩa gì.

Vừa ... Rõ ràng bản chẳng nghĩ đến điều gì cả.

Vinh Quý "Ghét ", một câu vô cùng tầm thường, nhưng mà...

Trong đầu trống rỗng.

Cậu những lời đó thốt từ miệng Vinh Quý.

Cho nên chẳng suy nghĩ bất cứ điều gì.

Cho nên, câu phản bác của Vinh Quý... Thực chất chỉ là một lời phản bác đơn thuần...

mà...

Trái tim... rung động.

Trái tim vốn tồn tại ... rung động.

Sờ sờ n.g.ự.c , Tiểu Mai buông tay xuống, cùng với bàn tay , nắm chặt lấy chiếc hộp gỗ đầu gối.

Bắt đầu từ giây phút , phảng phất thứ gì đó trở nên khác biệt.

"Thích." Tiểu Mai cúi đầu, chiếc hộp trong tay, cất giọng trầm thấp.

Tác giả lời :

A Quý ( quanh bốn phía một chút): Ây da, hóa chúng về đến nhà ! Vậy mà chúng lầu chuyện lâu đến thế!

Đại Hoàng: →_→ Đã về đến nhà từ sớm , từ lúc hai các còn đang xoắn xuýt chuyện thích ghét . Hừ.

Loading...