Ngày An Nghỉ - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:02:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai máy nhỏ bước khỏi cửa, trợ thủ của giám khảo đợi sẵn ở đó từ lâu, lập tức mỉm chào hỏi họ.

Đây cũng là một lùn. Giống như phần lớn đồng tộc, bờ vai của rộng, vóc dáng cao nhưng vô cùng rắn rỏi. Thế nhưng, điểm khác biệt so với những lùn khác là đeo găng tay, hơn nữa trang phục mặc từng lớp từng lớp, kín mít hơn nhiều.

Nói chung, mang cho cảm giác "ăn mặc cầu kỳ".

"Cậu thật sự lợi hại! Tôi vẽ hơn bốn mươi năm, tự cho là vẽ cũng tồi, thế nhưng so với vẫn còn kém một chút." Trao giấy chứng nhận cho Tiểu Mai, hề tiếc rẻ những lời ngợi khen của .

Tiểu Mai: "..."

Trong suốt quá trình trải qua Con đường Bất tử, ngày nào cũng vẽ tranh. Tính tính , tổng thời gian vẽ tranh đến 300 năm thì cũng 200 năm. Nếu dùng tuổi tác để tính toán, thời gian còn dài đằng đẵng hơn thế. Vẽ lâu như , một mới vẽ hơn bốn mươi năm bình phẩm là chỉ kém hơn một chút, Tiểu Mai cảm nhận cảm giác ca ngợi.

Thế nên chỉ thể bày vẻ mặt vô cảm.

Không thể , nếu mỗi đều một điểm yếu, thì điểm yếu của Bệ hạ chính là tế bào nghệ thuật.

"A~ Cảm ơn, cảm ơn~ Tiểu Mai vẽ vô cùng dụng tâm đấy. Ngày nào về nhà cũng vẽ, đường làm về cũng vẽ, yêu vẽ lắm!" Thấy Tiểu Mai hé răng, Vinh Quý lập tức đỡ .

Lời đỡ bất đắc dĩ tạo một sở thích mới cho Tiểu Mai.

"Ha ha ha, vẽ tranh là một sở thích , đặc biệt đối với các Thợ sư. Trí tưởng tượng của não bộ tuy là vô hạn, nhưng cũng thể quá xa rời thực tế. Vẽ tranh thể bồi dưỡng khả năng quan sát nhạy bén của Thợ sư, cùng với việc nắm bắt tình cảm. Suy cho cùng, Thợ sư cũng là một dạng nghệ sĩ, mà làm nghệ sĩ, cảm xúc vẫn nên dồi dào một chút thì hơn. Thực tham gia một câu lạc bộ hội họa, định kỳ sẽ vẽ tĩnh vật. Thế nào, Tiểu... Tiểu Mai, hứng thú tham gia cùng ?" Anh còn ngỏ lời mời Tiểu Mai.

"Anh lý! Chẳng qua..." Đầu tiên là mạnh mẽ tán thành quan điểm của đối phương, ngay đó Vinh Quý hạ thấp giọng, nhỏ giọng hỏi: "Tham gia câu lạc bộ hội họa đắt ? Chúng ... giấu gì , vì kỳ thi mà tiền tiết kiệm trong nhà tiêu gần hết ..."

Thái độ thẳng thắn chân thành của Vinh Quý khiến Thợ sư lùn sửng sốt, ngay đó bật : "Chuyện cần lo. Câu lạc bộ hội họa hướng tới các Thợ sư cấp 3, miễn phí. Giấy vẽ, bút vẽ cũng cần tự chuẩn , câu lạc bộ sẽ lo liệu."

"Hả... Tốt ?" Điều kiện như thế, Vinh Quý ngược đ.â.m chần chừ.

Trên đời làm gì bữa trưa nào miễn phí — Từ nhỏ, dạy dạy câu .

"Thực thể coi đây là một loại hiệp hội ngành nghề." Nhận Vinh Quý dường như thật sự hiểu, lùn bèn thẳng: "Một mặt quả thực là để vẽ tranh, mặt khác là để thắt chặt tình cảm. Suy cho cùng đều là đồng nghiệp, sẽ thường xuyên cơ hội hợp tác."

"Thì là thế." Gật gật đầu, Vinh Quý liếc Tiểu Mai: "Vậy... chúng tham gia nhé?"

Tiểu Mai vẫn giữ bộ dạng c.h.ế.t trôi như .

Thế tức là phản đối.

Chung sống lâu ngày, Vinh Quý đúc kết một bộ phương pháp phán đoán diễn biến tâm lý của Tiểu Mai. Thấy Tiểu Mai ý kiến gì, liền xin lùn Thợ sư cách thức gia nhập hội.

Tâm trạng của Thợ sư lùn dường như vui vẻ. Sau khi chép địa điểm hoạt động cho Vinh Quý, còn chỉ điểm thêm vài câu:

"Huống hồ — Thợ sư cấp 3 làm còn lo lắng vấn đề đủ tiền tiêu chứ? Chúng dễ tìm việc. Thực tế, hai xưởng cao cấp nhất ở thành phố Diệp Đức Hãn là 'Kurti' và 'Cánh' đều đang tuyển dụng Thợ sư cấp 3. Đãi ngộ công việc của họ , hơn nữa cửa hàng lớn, gian phát triển cũng rộng mở."

"Thực , lý do họ tuyển dụng Thợ sư cấp 3 là vì những Thợ sư cấp 3 đó quá xuất sắc, các tầng cao hơn đào góc tường mất ."

Những Thợ sư cấp 3 dường như bí quyết riêng của . Thợ sư lùn năng rõ ràng rành mạch, còn vạch nhiều điểm bất hợp lý trong các điều kiện hợp đồng của nhiều cửa hàng.

Những tình huống đối với các Thợ sư giàu kinh nghiệm lẽ bình thường, nhưng đối với những mới chân ướt chân ráo đến như Vinh Quý và Tiểu Mai, là những thông tin mà họ nhất thời thể nào ngóng .

Vinh Quý gật đầu lia lịa, thúc giục Tiểu Mai mau chóng ghi nhớ tất cả những điều ( nhớ nổi...).

Nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của Vinh Quý, Thợ sư lùn càng thêm hòa nhã: "Cũng cần căng thẳng như , chỉ kể cho các những tình huống mà thôi. Dù thì hôm nay Tiểu Mai thi đậu chứng chỉ Thợ sư cấp 3, trạm tuyển dụng đầu tiên của các cửa hàng trong thành phố Diệp Đức Hãn đều là trung tâm khảo thí của chúng . Những thông báo tuyển dụng dán bên ngoài đều là các vị trí quan trọng, lương cũng chẳng cao. Phàm là những vị trí chủ chốt, họ đều trực tiếp đến đây xin tư liệu của chúng ."

"Tin tức Tiểu Mai thi đậu chứng chỉ Thợ sư cấp 3 quá nửa ngày chắc chắn sẽ truyền ngoài. Đến lúc đó hòm thư kèm theo giấy thông hành của các nhất định sẽ nhét đầy, điện thoại cũng ..."

" , nếu điện thoại quấy rầy quá mức, các cần thiết lập hệ thống lọc cuộc gọi giấy thông hành."

Thật là một lời khuyên vô cùng hữu ích!

Vinh Quý một nữa bày tỏ lòng ơn sâu sắc đến Thợ sư lùn bụng.

Thấy thời gian hòm hòm, Vinh Quý đang định cáo từ thì bỗng nhớ một chuyện:

"Cái đó... Những bức tranh Tiểu Mai vẽ... chúng thể mang ?"

"À... Theo lý mà thì thể mang , suy cho cùng đây cũng coi như phí tài liệu bỏ cho kỳ thi. Cậu cũng cần lo lắng những trong tranh sẽ e ngại vấn đề bản quyền hình ảnh . Chúng vô cùng vinh hạnh khi chân dung của treo ở trung tâm cấp phát chứng chỉ, rốt cuộc đây chính là quá trình chứng kiến một vị đại sư từ từ vươn lên mà!" Giám khảo mỉm an ủi Vinh Quý.

Tôi... Tôi lo lắng cho bọn Mary ! Các cô sớm bận tâm đến việc chân dung truyền ngoài, ngược , họ còn cảm thấy càng nhiều xem thì càng vinh dự đấy chứ! Tôi, , là đang lo lắng cho Tiểu Mai mà!

Trong tranh, mấy bức Tiểu Mai gần như khỏa đấy!

Người máy nhỏ sốt sắng, sự hoảng loạn trong lòng dường như thể xuyên thấu qua lớp vỏ máy móc mà tràn cả ngoài~

Giám khảo lùn một nữa nở nụ thấu hiểu lòng : "Nếu thật sự chỗ nào nhất định sửa... Tôi thể xin cấp một chút thời gian, các thể sửa chữa ngay tại hiện trường."

Vinh Quý lúc mới thở phào nhẹ nhõm một .

Lại ngàn ân vạn tạ cảm ơn đối phương, đợi đến khi đối phương xin phép xong xuôi, lập tức nóng lòng kéo Tiểu Mai phòng triển lãm.

Sau đó, ngay mặt vài vị đại sư lùn, Vinh Quý trèo lên trèo xuống, dùng bút vẽ thêm quần áo bằng phương pháp thủ công những chỗ tương đối "hở hang" tất cả các bức chân dung của Tiểu Mai.

Kỹ năng vẽ vụng về như , thêm những bức tranh vốn dĩ vô cùng mỹ...

Biểu cảm của tất cả lùn mặt tại hiện trường đều biến thành thế → =口=

Cũng may Tiểu Mai bận tâm.

Cứ nép bên tường, Tiểu Mai lẳng lặng Vinh Quý "phá hoại" thành quả lao động của .

Đợi đến khi Vinh Quý "phá hoại" xong, cất kỹ cây bút vẽ mà Vinh Quý đưa qua, hai máy nhỏ cùng rời khỏi trung tâm khảo thí.

Họ thật tiêu sái, bỏ phía những vị giám khảo đang trợn mắt há hốc mồm.

"May mà hai bức nhất chúng giữ ." Ngồi lên Đại Hoàng, Vinh Quý đắc ý với Tiểu Mai.

Hai bức nhất: Một bức là của Vinh Quý ← Chính là bức bản nguyên của Vinh Quý phục dựng bằng thuật phục dựng hộp sọ 3D;

Bức là do Tiểu Mai yêu cầu giữ , lý do là cho rằng bức tranh là hàng giả, về cơ bản hề khớp với thật.

(Vinh Quý: Xùy!)

Bức thứ hai là của Tiểu Mai: Bày cho Tiểu Mai một tư thế cực kỳ lộng lẫy, xung quanh còn trang trí bó hoa tươi to bự mà Kỳ Kỳ mang đến, Vinh Quý nhét chính bản máy của vòng tay Tiểu Mai, đó bắt Tiểu Mai lấy đó làm chủ đề để vẽ.

Bức chân dung đó thực sự quá đỗi tuyệt vời, Vinh Quý dứt khoát bảo Tiểu Mai làm một khung ảnh kính, treo bức tranh trong phòng ngủ của hai .

"Lát nữa đem giấy chứng nhận tư cách đóng khung kính luôn, treo trong phòng chúng ~" Cầm lấy giấy chứng nhận Thợ sư cấp 3 của Tiểu Mai ngắm ngắm , Vinh Quý lên tiếng.

Tiểu Mai gì.

Đối với những hành động của Vinh Quý, chỉ cần vi phạm nguyên tắc, Tiểu Mai gần như chẳng bao giờ ý kiến.

Trong điều kiện sẵn vật liệu, làm một cái khung ảnh kính cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Thay vì tốn công tranh luận với , thà làm luôn cho xong.

Đó chính là sự dung túng mang thương hiệu Tiểu Mai.

Thực hề cố ý dung túng Vinh Quý , chỉ là những yêu cầu của Vinh Quý đối với chẳng tốn chút sức lực thời gian nào~

Nói trắng , chỉ là quá tài năng mà thôi.

=-=

Tối hôm đó, khi thiết lập bộ phương thức liên lạc giấy thông hành của hai sang chế độ chỉ nhận cuộc gọi từ quen, Tiểu Mai hì hục làm một chiếc khung ảnh, lồng giấy chứng nhận tư cách Thợ sư cấp 3 của đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-58.html.]

Giao đồ vật cho Vinh Quý xong, liền rảnh rỗi.

Cuối cùng, Vinh Quý đuổi xem tivi.

Ôm khung ảnh loanh quanh trong phòng, ướm thử vài chỗ đều ưng ý, Vinh Quý cuối cùng quyết định treo khung ảnh chứa giấy chứng nhận ở vị trí bắt mắt nhất trong phòng khách, ngay chính giữa bức tường mà bước cửa là thấy ngay!

Năm xưa, giấy khen học sinh ba của Vinh Phúc bộ đều treo bức tường bước là thấy ngay trong văn phòng viện trưởng cô nhi viện ?!

Hồi đó cũng nỗ lực giành lấy một giải thưởng để đặt giấy khen hoặc cúp trong văn phòng viện trưởng, đáng tiếc...

Nhớ chuyện cũ, bàn tay đang đóng đinh của Vinh Quý khựng một nhịp, và chính vì nhịp khựng , gõ bẹp luôn ngón tay của .

Cuối cùng vẫn là Tiểu Mai treo khung ảnh lên.

Thế là thời gian tiếp theo, đổi thành Vinh Quý xem tivi, còn Tiểu Mai thì sửa chữa ngón tay hỏng cho Vinh Quý.

"Xin nhé, ngốc quá." Ngồi bệt sàn nhà, Vinh Quý tắt tivi, xem Tiểu Mai sửa ngón tay cho .

Đối với Vinh Quý mà : Dáng vẻ lúc Tiểu Mai làm việc còn hơn cả tivi.

Đầu tiên, Tiểu Mai tháo cánh tay của Vinh Quý khỏi cổ tay, đó lấy dụng cụ nhỏ nhất từ hộp đồ nghề. Chỉ thấy dùng một thanh kim loại vô cùng nhỏ bé chọc vài cái mấy vị trí lòng bàn tay máy, các khớp ngón tay liền lách cách rơi xuống.

Lại chọc thêm vài cái, khớp ngón tay liền tách thành những bộ phận nhỏ hơn nữa. Sau đó, lấy phần bẹp từ bên trong, dùng chiếc kìm làm bằng đá kẹp chặt lấy, dùng một dụng cụ giống s.ú.n.g phun lửa phun một cái, ngón tay bẹp nháy mắt hóa thành nước. Cậu gạt nhẹ một cái, dòng nước kim loại rơi khuôn đúc mà Tiểu Mai chuẩn sẵn từ . Đầu tiên là làm lạnh thành một phiến kim loại, đó nhanh chóng nắn hình khi nó nguội hẳn, cuối cùng tạo thành hình dạng của một khớp ngón tay kim loại.

Tiểu Mai làm việc nhanh chuẩn! Không hề một chút sai sót nào!

Vinh Quý cứ cảm giác còn kịp chớp mắt, bên phía Tiểu Mai thường công .

"Lại đây thử xem." Thấy , Tiểu Mai cầm bàn tay lắp ráp xong lên vẫy gọi .

Vinh Quý liền ghé sát . Chẳng bao lâu , bàn tay của xuất hiện y như mới.

Thưởng thức ngón tay dường như từng gõ bẹp của một hồi, Vinh Quý đầu Tiểu Mai.

Trong tay Tiểu Mai đang cầm một cánh tay máy, thoạt ... đang ngẩn ?

Vinh Quý nhận cánh tay máy đó.

Đó là cánh tay máy mà Tiểu Mai vẫn luôn chế tạo. Dù cho những ngày tháng bận rộn chạy đua với việc vẽ tranh, cũng từng từ bỏ việc làm nó.

Hôm nay đường nộp tranh, còn đang làm nốt ngón tay cuối cùng cơ mà~

, rõ ràng sắp thành đến nơi, tối nay Tiểu Mai tiếp tục làm nữa?

Lili♡Chan

Trong lòng Vinh Quý đang thấy kỳ lạ, bỗng nhiên, giây tiếp theo...

Anh thấy Tiểu Mai bắt đầu tháo dỡ cánh tay máy !?

Hành động phá hủy mãi mãi dễ dàng hơn việc xây dựng . Chẳng bao lâu , Tiểu Mai nung cánh tay đó trở thành mấy thanh kim loại với màu sắc khác .

Đó chính là hình dạng nguyên bản của những vật liệu mà các nam lùn tặng cho .

"Sao thế?" Hoàn hiểu ý nghĩa của tất cả những việc , Vinh Quý chỉ đành ngốc nghếch buông một câu hỏi ở phút cuối.

Tiểu Mai hé răng, chỉ tiếp tục thu dọn hộp đồ nghề.

Những lời nhận xét về bức tranh của giám khảo lùn hôm nay, thật, chẳng hiểu gì sất.

Cho đến khi vặn chú ý tới bàn tay của Vinh Quý.

Một bàn tay là do làm cho Vinh Quý từ lâu đây, mới gõ bẹp;

Bàn tay là do làm rải rác trong mấy ngày nay, khi nhận một vật liệu;

Rõ ràng đều là bàn tay, mô hình thiết kế trong đầu đều giống hệt , từng đổi bất cứ chi tiết nào. Theo lý mà , ngoại trừ vật liệu khác biệt, hai bàn tay vốn nên bất kỳ điểm khác nào.

Thế nhưng...

Cậu sự khác biệt từ hai bàn tay đó.

Bàn tay làm lúc ban đầu và bàn tay đang chế tác hiện tại sự khác biệt. Ngay cả giữa các ngón tay bàn tay đang làm hiện tại cũng sự khác biệt!

Từ lúc ban đầu vật liệu gì thì dùng vật liệu nấy, chỉ cân nhắc xem vật liệu phù hợp , cho đến bây giờ, điều suy tư nhiều hơn là những thói quen thường dùng của Vinh Quý khi sử dụng bàn tay , thậm chí...

Cậu còn vô thức lựa chọn màu sắc?

Trong quá trình vẽ tranh, Vinh Quý vài nhắc đến việc ngón tay trắng trẻo hơn một chút, cho nên ngón tay chế tác cuối cùng sử dụng kim loại màu trắng bạc, trong khi những ngón tay đó mang màu sắc khác.

Đây chính là điều mà vị giám khảo gọi là "gửi gắm tình cảm đồ vật" ?

Tiểu Mai giật .

Nhìn khuôn mặt đầy vẻ quan tâm của Vinh Quý ở bên cạnh, cuối cùng thản nhiên : "Sau sẽ làm cái hơn."

Đây là một loại tình cảm xa lạ.

Cậu hiểu, nhưng cũng bài xích.

Trước khi thấu hiểu, cũng ngại để loại tình cảm bám rễ .

Nếu việc chế tác thể giúp hiểu rõ loại tình cảm hơn, thì sẽ lấy việc trở thành một Thợ sư chế tác làm mục tiêu hiện tại của .

Buổi tối hôm đó, Tiểu Mai hiếm khi chẳng làm gì cả, mà chỉ cùng Vinh Quý xem tivi suốt cả đêm.

Ngủ nghỉ, sạc điện, ngày hôm Vinh Quý đưa làm.

Nhờ thiết lập sẵn giấy thông hành từ , họ nhận bất kỳ sự quấy rầy nào. Mãi cho đến khi Tiểu Mai làm việc trong xưởng suốt cả buổi sáng, sắp đến giờ nghỉ ngơi...

Khách đến thăm.

Nhân viên tuyển dụng của "Kurti" và "Cánh" đồng thời xuất hiện. Ngồi bên bễ thổi lửa trong xưởng làm việc, Tiểu Mai tiếp đón hai vị đại nhân vật ngay tại đây.

Ít nhất, đối với những lùn ở thành phố Diệp Đức Hãn, hai vị bản cũng là những nhân viên tuyển dụng của các xưởng thủ công hàng đầu, là những nhân vật lớn hiếm khi gặp mặt đấy!

Quả nhiên, họ lập tức chạy tới đây ngay khi nhận tin tức về sự đời của một Thợ sư cấp 3 mới. Hai vị đại sư đồng thời ném cành ô liu về phía Tiểu Mai.

Sau khi so sánh điều kiện do hai nhà đưa , Tiểu Mai cuối cùng lựa chọn "Cánh" làm chủ nhân tương lai của .

"Tại ? Điều kiện của chúng rõ ràng là giống mà..." Đối với sự lựa chọn của Tiểu Mai, đại sư của "Kurti" chút khó hiểu.

, tại nhỉ?

Dường như từng , công việc lý tưởng chính là "lương cao, việc nhẹ, gần nhà".

Khi mức lương ngang , khối lượng công việc cũng tương đương, thì tiêu chuẩn lựa chọn duy nhất còn chính là gần nhà.

"Cánh" gần căn nhà trọ của họ hơn "Kurti" nhiều.

Tiêu chuẩn rốt cuộc là ai nhỉ? Vừa kéo bễ lò, Tiểu Mai suy nghĩ.

Sau đó, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Vinh Quý.

Khựng một lát, Tiểu Mai tiếp tục kéo bễ lò.

Làm nốt vài ngày còn ở xưởng hiện tại, xác nhận họ tìm thế, Tiểu Mai lúc mới đến "Cánh" làm việc.

Mỗi tháng nhận mức lương mới là 4 vạn điểm tích lũy. Ở Diệp Đức Hãn, đây là ngành nghề mức lương cao nhất .

Loading...