Ngày An Nghỉ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-05-01 04:11:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cậu máy hề đáp lời chúc của Vinh Quý.
Cậu đầu, tiếp tục lu bù với mớ công việc quanh mấy dàn máy tính bỏ phía . Vinh Quý mà chẳng hiểu hành động của , nhưng cũng chẳng ý định tìm hiểu. Thấy vóc dáng hiện tại đủ cao, bèn quan sát xung quanh một chút, kéo một cái thùng máy độ cao thích hợp nhất tới làm bệ đỡ chân. Cuối cùng, cũng cỗ "quan tài" đang chứa cơ thể của chính và đối phương.
dù , đạt mục đích từ xuống để ngắm nghía cơ thể vẫn chút khó khăn. Anh thể kiễng mũi chân lên, bám chặt mép quan tài mà dòm ngó.
Cái chân vốn dĩ rớt ngoài từ sớm đối phương nhét trở . Cách nhét của cực kỳ thô lỗ. Xuyên qua lớp kính bán trong suốt của quan tài, Vinh Quý thấy chân đang chỏng trơ bên trong với một tư thế vô cùng bất nhã và khó chịu.
Anh cũng chẳng thể mở miệng phê bình đối phương đối xử tệ bạc với , bởi vì tư thế cơ thể của chính trong "quan tài" rõ ràng còn tệ hại hơn nhiều! Từ cái tư thế vặn vẹo , Vinh Quý thể liên tưởng cảnh máy mang theo khuôn mặt lạnh tanh, vứt cơ thể trong đó một cách bừa bãi chẳng khác nào ném một mớ quần áo lộn xộn.
Ban đầu, Vinh Quý định đẩy nắp khoang đông lạnh để chỉnh tư thế cho , tiện thể giúp đối phương vuốt ve một dáng cho thật mỹ miều. Thế nhưng, ngay khi cánh tay máy của chạm nắp khoang, còn kịp phát lực, máy làm cách nào phát hiện hành động của . Thanh âm cứng ngắc của đối phương lập tức vang lên từ phía :
"Tốt nhất là đừng động . Không khí bên ngoài hiện tại đều độc. Bề mặt cơ thể bên trong khoang đông lạnh đang bao phủ bởi một lớp kết tinh, thể giúp bảo vệ cơ thể khỏi sự ăn mòn của khí kịch độc trong một thời gian ngắn. Một khi vượt quá thời gian nhất định, lớp kết tinh tan chảy thì hết cách cứu chữa đấy."
"Mấy chuyện quan trọng thế sớm chứ!" Vinh Quý vội vàng rụt tay . Sợ ban nãy kiểm soát lực làm xê dịch nắp khoang, còn kéo cái thùng máy dùng làm bệ đỡ vòng quanh khoang đông lạnh một vòng, cẩn thận xác nhận nó vẫn đang khép kín , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó chẳng làm gì nữa.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn xoay xem máy đang làm gì. Anh thấy đối phương gõ gõ đập đập lên mấy cỗ máy móc khổng lồ trông vẻ như là máy tính , tháo từ bên trong hết linh kiện đến linh kiện khác. Những món đồ lặt vặt chất thành một đống lớn, đó nhắm thẳng về phía vị trí ban đầu của khoang đông lạnh.
"Lại đây giúp một tay." Đối phương gọi một tiếng. Vinh Quý lập tức qua.
"Lát nữa ném đồ từ xuống, ở đỡ lấy nhé." Cậu máy dặn dò.
Vinh Quý vội vàng gật đầu lia lịa.
Sau đó, đối phương bắt đầu leo lên .
Có lẽ vì cơ thể máy linh hoạt cho lắm, tư thế leo trèo của đối phương trông chẳng đẽ gì, kỹ còn chút buồn . Ban đầu Vinh Quý cũng phì , nhưng hễ nghĩ đến việc bộ dạng hiện tại của đại khái cũng y chang đối phương, chẳng nổi nữa.
Cậu máy nhỏ bé ngửa đầu lên.
Vô những ô vuông đan xen như thiên la địa võng hiện trong tầm mắt .
Bên trong mỗi ô vuông đều là một khoang đông lạnh. Có lẽ, bên trong mỗi khoang đông lạnh đều chứa một cùng cảnh ngộ như Vinh Quý.
hiện giờ, chỉ ô vuông từng chứa Vinh Quý là một lỗ hổng đen ngòm, chỉ khoang đông lạnh ở ô vuông là lấy . Còn những khoang đông lạnh khác vẫn mãi mãi phong ấn tại chỗ. Ở một nơi bất kỳ dấu hiệu nào của nguồn năng lượng, cũng chẳng con quản lý thế , vận mệnh của những khoang đông lạnh thể đoán .
Đó là cái c.h.ế.t.
Trong khoảnh khắc , Vinh Quý bỗng rùng một cái.
Đó là một sự kính sợ từ tận đáy lòng.
Kính sợ cái c.h.ế.t, và kính sợ sinh mệnh.
Sau đó, vội vàng dời tầm mắt, chuyển sự chú ý lên máy nhỏ bé đang leo trèo phía . Cậu bò một khoang đông lạnh nào đó. Mỗi khi ném một món đồ từ xuống, Vinh Quý tất tả chạy tới đỡ lấy.
Những món đồ nhận vẫn là các linh kiện mà Vinh Quý chẳng thể gọi tên.
Mỗi khi đỡ một món, Vinh Quý cẩn thận đặt chúng sang một bên. Mặc dù hiểu chức năng của từng loại linh kiện, vẫn dọn dẹp và phân loại chúng dựa hình dáng bên ngoài.
Một lát , máy phía ném đồ xuống. Vinh Quý thủ nhanh nhẹn chụp lấy, liền thấy: Lại là một cái chân máy móc trông vẻ quen mắt.
Nhìn cái chân máy đang ôm trong tay, ngó xuống đôi chân cơ thể hiện tại của .
"Chân của rớt ." Quả nhiên, thanh âm cứng ngắc của đối phương từ phía truyền xuống.
Toàn bộ máy Vinh Quý lập tức hóa đá, mặt mày cạn lời.
Rất nhanh, phía truyền đến tiếng của đối phương.
"Đỡ lấy ." Cùng với âm thanh kim loại lạnh lẽo vang lên, Vinh Quý trơ mắt cơ thể máy móc của đối phương rơi tự do từ trung xuống. Chẳng kịp suy nghĩ, cơ thể Vinh Quý phản xạ điều kiện mà lao thẳng tới vị trí đối phương sắp rơi xuống.
Đùng đùng ——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-4.html.]
Cơ thể Vinh Quý vỡ tan tành thành từng mảnh.
"Đều tại hết đấy! Tự dưng nhảy từ đó xuống làm cái gì cơ chứ!" Cơ thể Vinh Quý nát bươm, chỉ còn cái đầu dính liền với nửa bờ vai. Các bộ phận còn sớm văng tung tóe, rã thành những linh kiện mà chính cũng chẳng nhận , còn là loại rách nát, rỉ sét lốm đốm nữa chứ.
Nhìn thấy những vết rỉ sét , càng tức điên lên.
"Nhất định là dùng vật liệu kém chất lượng cho !" Anh phẫn nộ gào lên.
"Vấn đề thứ nhất, hề bỗng nhiên nhảy từ đó xuống, thông báo cho ." Kẻ đầu sỏ gây tội là máy sớm dậy. Vì thiếu mất một chân nên cơ thể lảo đảo, nhưng nhanh học cách vững bằng một chân.
"Vấn đề thứ hai, là nhảy xuống, mà là rơi xuống. Ngay từ lúc chân rớt xuống, cân nhắc đến khả năng tiếp theo mới đúng." Vỗ vỗ lớp bụi đất bám đầy , bắt đầu lắp chân cho . Lắp xong chân cho , sang chắp vá cơ thể cho Vinh Quý.
Khả năng thực hành của máy nhỏ mạnh. Rất nhanh, cơ thể Vinh Quý thành hình trở .
Tuyệt đối chịu thừa nhận chút ngưỡng mộ đối phương, ngoài miệng Vinh Quý vẫn lầm bầm: "Cậu mới lắp chân của lên đấy."
Lili♡Chan
"Thế ? Có cần tháo đổi cho ?" Đối phương thoăn thoắt thao tác, đáp lời Vinh Quý.
"Không cần , chân hơn. Cậu xem, chọn vật liệu cho hàng cao cấp..." Vinh Quý lí nhí đáp.
Cậu máy đang cầm cái móng vuốt của Vinh Quý trong tay: "..."
Rất nhanh, Vinh Quý thể lên nữa. Ngay khi đang tập làm quen với cơ thể lắp ráp xong, đối phương chạy tới thu dọn đám linh kiện kiếm . Chẳng tìm một mảnh vải rách nát bẩn thỉu, gom bộ linh kiện tháo trộn lẫn với đống linh kiện Vinh Quý cất công phân loại gọn gàng , tống hết mảnh vải rách, buộc thành một cái bọc lộn xộn ném thẳng lên khoang đông lạnh đang chứa cơ thể của hai .
"Ái chà! Cái giẻ rách bẩn thỉu thế , đồ đạc nặng thế , thể vứt thẳng lên mặt cơ chứ!" Vinh Quý xót xa nhảy dựng lên — vị trí cái bọc rơi xuống vặn đè ngay lên khuôn mặt bên trong "quan tài".
"Hơn nữa cái bọc buộc lỏng lẻo quá, cách thắt nút của cũng ẩu tả vô cùng." Kéo cái bọc xuống, Vinh Quý sắp xếp đống linh kiện bên trong một nữa cho thật ngay ngắn mới gói ghém . Anh dọn dẹp vô cùng khéo léo, cái bọc vốn dĩ chật ních suýt thì bung bét, qua tay nhào nặn dư một đoạn dài. Cuối cùng, dùng hai góc vải thừa làm dây buộc, cột chặt cái bọc lên khoang đông lạnh, lúc khóa miệng túi còn cẩn thận thắt thêm một cái nơ bướm vô cùng xinh xắn.
Đối với việc Vinh Quý tự tiện sắp xếp cái bọc, máy hề phản đối. Mãi đến khi Vinh Quý làm xong, mới mở miệng nữa:
"Chuẩn xong ? Xong thì thôi."
"Đi? Đi cơ?"
"Không , nhưng rời khỏi nơi ."
Hai tiến hành một cuộc đối thoại chẳng chút ý nghĩa nào. Vừa , hai máy mỗi một đầu, khiêng khoang đông lạnh chứa cơ thể của bọn họ lên. Nguyên bản cái bọc vốn đặt ở phần đuôi khoang đông lạnh thuận đà trượt xuống, nhưng cũng may Vinh Quý buộc chắc chắn, cuối cùng nó treo tòng teng ngay giữa khoang đông lạnh. Khoang đông lạnh lúc trông hệt như một chiếc đòn gánh, vững vàng vô cùng.
Cẩn thận từng li từng tí khiêng cỗ quan tài của chính ... À , khoang đông lạnh mới đúng. Dưới sự dẫn dắt của máy , Vinh Quý chầm chậm bước về phía .
"Bên ngoài trông như thế nào nhỉ?" Lúc Vinh Quý mới nghĩ đến vấn đề .
"Không ."
"Sẽ nhiều chứ?"
"Không ."
"Vậy... tên là gì?" Vấn đề , cũng đến tận bây giờ Vinh Quý mới nhớ để hỏi.
"Ashevy Messeltal, cho phép gọi là Ashe."
"A Thập?"
"Là Ashe."
"A Thập?"
"... Khả năng ngôn ngữ của quả nhiên cũng kém cỏi vô cùng."
"Bị thấu , hắc hắc. Tiếng Anh của từng đạt điểm chuẩn bao giờ, nhưng giáo viên tiếng Anh thường bảo phát âm đặc biệt giống tiếng Nga. Biết là thiên tài học tiếng Nga đấy chứ! Hay là... gọi là Tiểu Mai nhé?"
"... Cảm ơn, cứ gọi là A Thập ."
Cứ như , hai máy " mật" trò chuyện, khiêng khoang đông lạnh về một phương xa xăm vô định.
Bọn họ khiêng chính cơ thể của , tựa như hai kẻ phu khiêng quan tài, từng bước tiến về phía vận mệnh mù mịt rõ tương lai.