NGẮM HOA GỪNG - 7 - Ngoại truyện
Cập nhật lúc: 2024-07-16 09:01:02
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Khí lạnh đã tan hết, người trong cung đều bảo nhau mùa xuân năm nay tới sớm chứng tỏ thời điểm có điềm lành, thế là Yến Từ phong ta làm Hoàng Hậu.
Ta không rõ Hoàng Hậu khác với phi tần ở chỗ nào nhưng dù sao cả hậu cung cũng chỉ có một mình ta.
Lâm Úc càm ràm với ta, hắn nói Hoàng hậu sẽ được tùy ý chọn vải vóc, bảo vật trong khố phòng, không cần phải báo cáo cho Yên Từ.
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Ta vẫn không hiểu lắm, dù sao trước đó mấy cái này ta cũng được tùy ý lấy, đâu cần báo với Yến Từ đâu.
Lâm Úc bực bội, trợn mắt liếc xéo ta, luôn mồm cảm thán số hắn khổ, còn nói gì mà đều ké linh khí của Yến Từ tu luyện thành người vì sao lại phân biệt đối xử như thế chứ. Sau đó, hắn càng nghĩ lại càng giận, chợt đứng dậy cầm chén nước trà đổ lên người ta.
“Chuyện nhỏ, ngươi thích làm gì thì làm đi.” Ta kiêu ngạo lắc đầu, không thèm để ý tới nước trả đổ đầy trên người. Dù sao bây giờ ta cũng là Hoàng Hậu mà, chút bao dung độ lượng ấy ta vẫn có.
Ta đắc ý leo lên sào phơi đồ trong hoa viên, trùng hợp lại gặp Yến Từ, Yến Từ khó hiểu hỏi ta: “Khương Uẩn, nàng đang làm gì thế?”
“Quần áo của ta ướt rồi, ta đang phơi quần áo.” Ta vẫy vẫy tay với Yến Từ: “Chàng có muốn phơi cùng ta không?”
Yến Từ đỡ trán, thở dài: “Vậy nàng đi thay bộ khác đi, vắt quần áo ướt trên dây phơi là được rồi, sao nàng còn leo lên dây phơi làm gì?”
Ta lắc đầu: “Không thích, bộ áo vàng này là bộ ta thích nhất, ta phải phơi nắng cùng nó.”
Ta nhìn mặt trời sau đó lắc lư trên sợi dây phơi quần áo mấy cái: “Phơi tới bao giờ mặt trời xuống núi đi.”
Yến Từ nhìn ta một cái rồi đột nhiên thay đổi thái độ, biểu thị ta không phải vội, sau đó ra vẻ thần bí đi về phía Cần Chính điện.
Ta thấy Yến Từ đã đi khuất bóng, vội vàng xoay người nhảy khỏi dây phơi áo: “Mau mau lên, sắp không kịp rồi.
Sáng nay Sầm thái giám bí mật nói với ta hôm nay là sinh nhật của Yến Từ thế nên ta đã hẹn Tần thẩm, nhờ thẩm ấy dạy ta nấu mì.
Sau hai canh giờ, ta bê một tô mì về Cần chính điện, loanh quanh tìm trong điện một lượt cuối cùng phát hiện ra chăn trên giường phồng lên một đống lớn.
Ta lặng lẽ áp sát đống chăn, sau đó nhanh tay xốc chăn lên: “Sinh nhật vui vẻ!”
Khuôn mặt Yến Từ vì ở trong chăn bí bách mà đỏ bừng, trên tay hắn vẫn đang cầm bút, trên mặt còn dính ít mực, tròn hai mắt nhìn ta: “Nàng, quần áo của nàng phơi khô rồi?”
Ta rút cuốn sách dưới ngòi bút của Yến Từ ra: “Mười lăm thức tu luyện của gừng, quyển thứ mười tám?”
Yến Từ ra vẻ đứng đắn nhìn ta: “Ta cũng muốn luyện thử chút.”
Ta sờ cuốn sách một lượt, giơ vết mực dính trên tay ra trước mặt Yến Từ: “Vậy sao quyển sách này lại chưa khô?”
“Gần đây trời mưa, không khí ẩm, chắc quyển này bị ẩm rồi.”
Yến Từ nhìn ta bắt đầu mếu máo rơm rớm khóc, vội vàng nói liên thanh: “Cái này, bình thường ta vẫn hay viết mấy quyển sách, truyền đạo cho mấy yêu tinh, giải đáp vấn đề cho bọn họ mà.”
Tiếng nói của Yến Từ càng ngày càng nhỏ đi: “Mấy cái ta viết ra hẳn cũng có chút tác dụng mà.”
Ta tức giận đến mức nghiến răng: “Lúc ngươi nhìn ta ngày đêm khổ cực học bao nhiêu quyển sách ngươi trộm viết ra kia, lương tâm ngươi không đau à?”
Ta khóc tu tu chạy ra khỏi Cần Chính điện, ngồi bên cạnh Lâm Úc đang gặm xương, Lâm Úc nhìn ta: “Thật ra bệ hạ tốt với ngươi lắm mà, ngài ấy cho ngươi rõ nhiều linh khí, nếu không nhờ chỗ linh khí kia, ta cũng không hóa thành hình người được.”
“Ta biết.” Ta gật đầu: “Nhưng ta ức lắm, lúc ta mới tới đây còn chưa nhớ được đủ mặt chữ nhưng vì bí tịch hắn nói, ta đành vừa học chữ, vừa học tâm kinh hắn viết, học tới tận quyển thứ mười bảy mới biết được tất cả đều do hắn viết.”
“Ta về ngủ đây.” Ta vỗ vỗ đầu Lâm Úc: “Ngươi đừng có vào trong điện, Yến Từ nói ngươi rụng lông nên không cho ngươi vào trong đâu.”
Vừa vào trong điện, ta đã thấy Yến Từ với đôi mắt đỏ hoe đang ngồi bên bàn ăn mì. Thấy ta vào đây, hắn mỉm cười: “A Uẩn, mì nàng làm ngon lắm.”
Ta nhăn mũi, mạnh miệng nói: “Không phải ta làm!”
Yến Từ lau lau khóe mắt: “Là nàng làm, mì Tần thẩm nấu sợi rất đều, tô mì này sợi thô sợi mảnh khác nhau.”
Ta không để ý đến Yến Từ, nằm bỏ trên chiếc giường nhỏ bình tĩnh đọc sách, không muốn nghe không muốn biết gì hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ngam-hoa-gung/7-ngoai-truyen.html.]
Nhưng Yến Từ cứ ở bên cạnh loạt xoạt gì đó, ta giương mắt nhìn một cái, Yến Từ đang cởi ngoại bào ở ngay sau lưng ta, tấm lưng bên dưới lớp áo lót bằng gấm trăng như ẩn như hiện.
Ta mặt không biến sắc tiếp tục đọc sách, dùng cái này để thử thách gừng tinh á?
Có củ gừng nào lại không chịu nổi cái thử thách như này?
Yến Từ không dừng động tác trên tay lại, sau khi cởi nốt áo trong ra xong thì bắt đầu dựa trên nệm giường đọc sách. Không khí trong điện rất ấm áp, linh lực vờn xung quanh.
Yến Từ đưa mắt nhìn ta một cái: “Linh lực chỗ nàng có đủ không? Có muốn qua đây tu luyện không?”
Ta buông quyển sách trong tay ra, cởi giày ra sau đó nhanh chóng nhảy lên giường Yến Từ.
Hu hu hu, có củ gừng nào mà chịu nổi thử thách như này!
Ngoại truyện - Yến Từ
Ngươi đã từng gặp được một củ gừng ngốc nào bị chó đen cắp chạy khắp cung còn không biết phản kháng chưa?
Ta gặp rồi đấy, ta còn gặp được một củ gừng ngốc treo mình trên dây phơi để phơi nắng cùng quần áo.
Nhưng sau đó, củ gừng khốc này lại từ Khương Phi trở thành Khương Hậu. Bề ngoài Khương Uẩn tỏ vẻ đấy chỉ là một cái danh xưng không quan trọng nhưng sau lưng lại trộm hỏi Lâm Úc, có phải làm Hoàng Hậu ghê gớm hơn làm phi tần không.
Lâm Úc nhìn Khương Uẩn như nhìn thiểu năng, còn khuyên Khương Uẩn phải tu luyện thật chăm chỉ, nếu nàng ấy không chịu tu luyện chăm chỉ, một ngày nào đó ta sẽ không thích nàng ấy nữa.
Nhưng Khương Uẩn lại bình chân như vại tỏ vẻ ta yêu nàng ấy muốn c.h.ế.t đi sống lại, ta lắc đầu cười khẽ, Khương Uẩn đúng là đi guốc trong bụng ta.
Ta chưa từng nói lời yêu với Khương Uẩn, một là vì luôn thấy hơi ngượng miệng, hai là vì ta cảm thấy yêu không dựa vào lời nói mà thể hiện qua hành động.
Nhưng khi ta ôm mãng xà con thân vàng kim vừa phá vỏ được Khương Uẩn sinh ra, lần đầu tiên ta nói “ta yêu nàng” với Khương Uẩn.
Khương Uẩn giận dỗi nhìn ta hồi lâu, nàng ấy siết chặt nắm tay: “Chàng có nói yêu ta một vạn lần thì cũng chỉ sinh một đứa này thôi.”
“Quá xấu, gen nhà chàng xấu lắm!”
Ta nhẹ nhàng hôn lên gương mặt tái nhợt của Khương Uẩn, nhẹ giọng an ủi: “Một đứa này là đủ rồi.”
Khương Uẩn đỏ mặt im lặng hồi lâu: “Hay là sau này sinh thêm một đứa con gái đi? Con gái sinh ra hẳn sẽ giống ta chứ?”
Sau này khi mãng xà vàng nhỏ Yến An lớn lên, hóa được thành người, lần nào Khương Uẩn cũng vui vẻ khoe khoang với ta, nói ta may mắn cưới được nàng ấy, nếu không làm sao sinh ra được một đứa con trai đẹp như này.
Dựa vào khuôn mặt, Yến An chưa từng bị Khương Uẩn đánh.
Nhưng mãi sau, khi Yến An đưa một con thỏ tinh bên ngoài về, lần đầu tiên Khương Uẩn giận Yến An, Khương Uẩn nói con thỏ tinh kia là con gái Lâm Thất.
Hồi lâu sau ta mới nhận ra, đen mặt, trầm giọng hỏi Khương Uẩn: “Có phải nàng vẫn chưa quên Lâm Thất ca ca kia của nàng không?”
“Không phải, mạch nào chàng kiểu gì vậy?” Khương Uẩn ngây người: “Đấy là chuyện cũ từ năm nảo năm nào rồi? Con trai nhà mình cũng sắp trưởng thành tới nơi rồi này.”
Ta nghe Khương Uẩn nói rồi sững ra hồi lâu, mãi tới khi Khương Uẩn ngồi vào lòng ta, khua khua tay trước mắt ta.
Ta ôm lấy Khương Uẩn đứng dậy: “A Uẩn, nàng nói đúng, đời người ngắn ngủi, hai ta phải hưởng thủ kịp lúc.”
Thế là ta trực tiếp để lại thánh chỉ cho Yến An rồi đưa Khương Uẩn đi khắp trời nam đất bắc thưởng hoa, ngắm biển.
Còn thư nhà đau khổ cầu xin ta hồi cung mỗi nửa tháng một bức của Yến An, ta coi như không nhìn thấy, trong triều nhiều lão thần như thế cơ mà, mặc dù họ hơi cổ hủ nhưng luôn một lòng vì dân.
Vì để Khương Uẩn cũng yên tâm, ta còn bắt chước nét chữ của Yến An viết thư giả báo vạn sự bình an cho Khương Uẩn đọc.
Lần nào Khương Uẩn đọc thư xong cũng cười khen ta dạy Yến An rất tốt, ta híp mắt cười bày tỏ vì nàng ấy sinh được một đứa con ngoan.
Ta nhìn ý cười ánh lên trong mắt Khương Uẩn, không kìm lòng được mà cảm thán ánh mắt của võ tướng kia quá tốt, tổ tông nhà Tể Tướng quân xứng đáng được lưu danh trong Thái miếu*!
*Thái miếu: Nơi thờ cúng của Hoàng gia, các anh hùng có công lớn cũng được thờ ở đây nếu được Hoàng đế chấp thuận.
- Hết -