NGẮM HOA GỪNG - 5 - 6
Cập nhật lúc: 2024-07-16 09:00:30
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
Vì để bắt miêu yêu, ta và Lâm Úc biến về nguyên hình, canh ở Bình La cung có khá nhiều vết mèo cào để lại từ hôm đó.
Lâm Úc dùng cái mũi đen ủn ủn ta: “Các ngươi có lông chân không? Lông chân của ngươi có phải là mấy cái “lông” dài dài không?”
Ta mơ mơ màng màng, hồi sau mới ngơ ngác mở miệng: “Ngươi đang nói về mấy củ nhân sâm mà? Họ nhà gừng chúng ta không mọc “lông”.”
Lâm Úc ngạc nhiên: “Vậy bao giờ thì các ngươi mọc “lông”?”
“Bao giờ hỏng thì mọc.”
Lâm Úc chợt đảo mắt nhìn nghiêng qua người ta, đột nhiên hắn kích động réo lên: “Mèo! Mèo kìa!”
Lâm Úc nhìn xuống ta, mau mồm mau miệng cạp ta lên nhanh như chớp.
“Ọe ~” Ta bị lắc đến mức mơ màng: “Huệ ~ Ngươi nhìn rõ chưa? Có đúng là miêu yêu không?”
Ta bị quăng quật hồi lâu mới được Lâm Úc cho đáp đất, Lâm Úc dùng mũi lay lay ta: “Vừa nãy cắp ngươi nên không nói chuyện được, chắc đúng là con miêu yêu đó đấy nhưng mất dấu rồi.”
Ta khóc không ra nước mắt quay về, mất dấu sao ngươi còn phải cắp ta chạy cho cố làm gì!
Ta dặt dẹo như cọng bún về Cần Chính điện, Yến Từ lại còn cười ta: “Lại bị Đại Hắc cắp chạy?”
“Ngươi cười trên nỗi đau của ta.” Ta quay đầu ra sức lên án Yến Từ: “Ngày mai ngươi phải đi bắt miêu yêu cùng bọn ta, ngươi có sức thì phải góp sức đi chứ!”
“Hai người các ngươi chụm lại mà vẫn thiếu đầu óc, có miêu yêu nhà ai lại đi g.i.ế.c người giữa thanh thiên bạch nhật?” Yến Từ hừ lạnh một tiếng: “Đã thế ngày nào các ngươi cũng gióng trống khua chiêng đòi bắt.”
Ta suy nghĩ tỉ mỉ hồi lâu, sau đó bất an nhìn Yến Từ: “Thế, mèo có ăn gừng không?”
Yến Từ nhìn ta một lượt rồi nặng nề nói: “Mấy ngày nay ngươi nên ở lại Cần Chính điện đi, nơi trẫm ở, miêu yêu không dám tới đâu.”
“Ở bên cạnh ngươi ta rất yên tâm” Ta gật đầu lia lịa, trời còn chưa tối ta đi theo đuôi Yến Từ không rời nửa bước, đến tận khi Yến Từ lên giường rồi, ta vẫn bình tĩnh leo lên nằm cùng hắn.
“Khương Uẩn, ngươi không thấy xấu hổ à?”
“Lần trước ta uống say hai ta cũng ngủ chung giường rồi mà?” Ta trưng ra vẻ mặt thắc mắc, nghiêng đầu nhìn vành tai đang đỏ ửng của Yến Từ: “Hơn nữa, cây cỏ như ta lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, tất cả mọi người đều ngủ cùng nhau, ngươi ngại ngùng cái gì?”
Yến Từ bị ta nói đến mức không giận nổi, chỉ đành nhắm mắt lại, buồn bực nói: “Đi ngủ!”
Ta suy nghĩ về miêu yêu mãi không dám nhắm mắt, Yến Từ khẽ thở dài: “Ngươi có thể đừng lăn qua lộn lại nữa được không?”
Ta vén chăn lên, nghiêng đầu nhìn Yến Từ: “Ngươi thở ta không ngủ được.”
Yến Từ lặng lẽ liếc mắt nhìn ta, sau đó nhắm mắt lại, thả ra nhiều linh lực hơn: “Giờ chắc ngủ thiếp đi được rồi chứ?”
Ta vui vẻ nhào vào linh lực không trả lời hắn. Yến Từ vừa mở mắt đã nhìn thấy một củ gừng to nằm bên cạnh mình: “Sao ngươi lại hiện nguyên hình rồi?”
Ta đáp như đương nhiên: “Như này thì chỗ nào cũng được linh lực chăm sóc á.”
Yến Từ chưa kịp nói chuyện, ta đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân nhè nhẹ dừng lại bên giường cùng tiếng thở hồng hộc.
Ta hé mắt ra nhòm thử, nguyên cái mặt tró to đùng của Lâm Úc chình ình ở bên giường, hắn thè lưỡi, mũi thì đang hít hà linh lực Yến Từ thả ra.
Yến Từ quay đầu nhìn ta rồi lại nghiêng đầu nhìn Lâm Úc một cái sau đó cắn răng kéo chăn đắp qua cả đỉnh đầu, rất có tư thế mắt không thấy tâm không phiền.
Được Yến Từ nhắc nhở, ban ngày ta cùng Lâm Úc ngủ bù, ban đêm dậy bắt miêu yêu nhưng đã nhiều ngày liền rồi vẫn không thu hoạch được gì.
Hôm nay Yến Từ trưng con mắt hiếu kỳ ngó ta hôm nay trời đã tối còn chưa ra ngoài: “Ô, hôm nay không đi bắt miêu yêu cùng Lâm Úc à?”
“Hôm nay không đi.” Ta giũ chiếc chăn gấm trong tay: “Hôm nay ngươi lột da mà, ta phải canh chừng cho ngươi chứ.”
“Coi như ngươi cũng có lương tâm.”
Ta nhìn Yến Từ hóa về nguyên hình uốn éo không ngừng bèn dùng chút linh lực vẽ ra một cái kết giới cho hắn, sau đó, bên ngoài điện chợt có tiếng ồn áo loáng thoáng lọt vào đây.
Vừa đi ra ngoài điện, ta đã nhìn thấy miêu yêu mắt xanh nhảy tới nơi cách ta không xa, lạnh lùng nhìn ta: “Ngươi chính là Khương Uẩn? Giờ đang xưng bá hậu cung đúng không?”
Ta căng thẳng đáp: “Ngài, ngài gọi ta Tiểu Uẩn là được rồi.”
Sau khi Sầm thái giám nhìn thấy mèo biết nói, sợ đến mức luôn miệng gọi cấm vệ quân, còn vẫy tay lia lịa với ta: “Lùi về! Nương nương người mau quay về điện tránh đi!”
Ta không thể lùi lấy một nước, Yến Từ vẫn còn đang lột da, nếu giờ mở cửa người ta nhìn thấy hắn, chẳng phải hắn sẽ bị coi như yêu quái, bị săn g.i.ế.c hay sao?
Lúc ta đang đứng ở ngoài cửa không nhúc nhích, Lâm Úc đã dẫn người vội vàng chạy đến, vung tay ném mấy lá bùa vàng về phía miêu yêu.
Bùa vàng còn chưa kịp tới gần người miêu yêu đã hóa thành tro tàn, ta bất đắc dĩ nhìn Lâm Úc một cái: “Ngươi có bị mất não không? Mấy tấm phù nát này còn không trói được cả ta nữa là.”
“Vậy làm sao giờ?” Lâm Úc hoảng hốt nhìn ta: “Ta mới thành tinh thôi mà, ta không đánh lại miêu yêu cỡ này đâu.”
Mắt thấy miêu yêu đã bước từng bước tới gần chúng ta, thì ngay lúc này cửa điện sau lưng chợt bật mở, Yến Từ trên người nồng nàn linh khí xuất hiện sau lưng ta, cảm giác an toàn bao trùm ta trong nháy mắt.
“Dưới gốc đại thụ dễ hóng mát.” Ta kéo Lâm Úc chạy ra sau lưng Yến Từ, ra vẻ nịnh nọt kéo kéo tay áo Yến Từ: “Bệ hạ cẩn thận nha.”
Tiện thể còn làm bộ hung ác, dọa miêu yêu: “Gàoooo!”
Yến Từ quay đầu hỏi ta: “Một củ gừng như ngươi gào cái gì?”
Ta chợt nhớ ra, đúng ha, họ gừng nhà mình làm gì biết gào đâu.
Yến Từ không để ý đến ta nữa mà quay đầu qua hỏi miêu yêu: “Chờ đợi ngần ấy ngày cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ngam-hoa-gung/5-6.html.]
Miêu yêu ngồi trên mái nhà l.i.ế.m chân: “Ngươi lột xác cũng nhanh đến, ta vốn định nhân lúc ngươi lột xác ăn hai con mới thành tinh này mà.”
Ta và Lâm Úc mặt đối mặt nhìn nhau, là hai đứa mình à?
“Sau khi ngươi g.i.ế.c Trần thúc, trẫm đã phái người âm thầm điều tra ngươi.” Yến Từ nhấc mắt nhìn miêu yêu: “Chẳng phải gần đây ngươi trốn rất kỹ à?”
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Miêu yêu đi một vòng trên mái nhà: “Nếu cả cái Hoàng cung này biết bệ hạ của chúng không phải người mà là một con rắn thì sẽ thế nào nhỉ?”
“Là mãng xà!” Ta trốn sau lưng Yến Từ yếu ớt nói: “Ta đã dựng kết giới từ lâu rồi, người ở ngoài không nghe được cũng không nhìn thấy chúng ta đang làm gì đâu.”
Miêu Yêu duỗi người một cái: “Chính ra ta lại coi thường ngươi rồi.”
Ta lại trốn kỹ hơn một chút nhưng vẫn cố gắng cất giọng nói: “Đấy là bí thuật độc môn của tộc gừng chúng ta, tuy ta là yêu quái nhưng ta chưa từng hại ai hết.”
“Nhưng ta cũng đâu có hại ai.” Miêu yêu lại duỗi dài người ra: “Ta chỉ hút đi hồn tủy của bọn chúng để ta thăng tiên thôi mà.”
Yến Từ mất kiên nhẫn vung ra hai lưỡi d.a.o linh khí, bay thẳng tới trước mặt miêu yêu. Miêu yêu bỗng nhảy từ trên mái nhà, xà xuống người Yến Từ.
Yền Từ bình tĩnh quay người, dựng kết giới đẩy ta và Lâm Úc lùi về phía sau cửa điện sau đó đóng cửa điện lại.
Ta quay đầu Lâm Úc cũng đang tròn mắt nhìn ta: “Có phải hắn sợ hai ta vướng chân vướng tay hắn không?”
“Chắc là thế á.” Lâm Úc suy tư một lát sau đó sắc mặt thay đổi: “Nhưng bệ hạ lợi hại như thế, nhất định sẽ đánh thắng được miêu yêu.”
Thế là, ta và Lâm Úc nằm nhoài trên cửa, thông qua khe cửa nhìn Yến Từ và miêu yêu đánh qua đánh lại, linh khí cùng yêu khí tản ra khắp nơi.
“Bệ hạ, cẩn thận!” Lâm Úc hô lên một tiếng, ta liền giơ tay bịt kín miệng hắn lại: “Đừng có hô, làm Yến Từ phân tâm.”
“A a a a a a.” Lâm Úc giật mình ngộ ra vấn đề, sau đó hắn vung nắm đ.ấ.m nói khẽ: “Bệ hạ, tất thắng!”
Ta cũng vung nắm tay theo hắn, lí nhí nói: “Tất thắng!”
6.
Bên ngoài là bóng đao ánh kiếm, sau khi miêu yêu rơi vào thế hạ phong, Yến Từ móc trong n.g.ự.c áo ra một cái hũ, thu miêu yêu vào trong đó.
Giải quyết xong miêu yêu, Yến Từ hóa giải kết giới, mở cửa điện ra, tiện tay đá Lâm Úc ra khỏi điện.
Nhưng vừa đóng cửa điện lại, Yến Từ đã lảo đảo rồi ngã nhào lên người ta.
Ta sờ lên trán Yến Từ, nhiệt độ nóng bỏng tay. Xem ra vừa lột da xong lại phải hàng phục miêu yêu khiến một con mãng xà đang khỏe mạnh như hắn cũng phải ngã bệnh.
Ta tốn sức kéo Yến Từ lên giường, trong cơn mơ màng, Yến Từ vẫn dặn ta đừng tìm Thái y, rằng như thế sẽ dễ bị người ta nhìn ra hắn không phải con người.
Thế là ta luống cuống mang nước ấm tới lau người cho Yến Từ, lau đi lau lại, mãi tới nửa đêm mà người hắn vẫn nóng rực.
Yến Từ dù đang mơ màng vô tri nhưng vẫn gọi tên của ta không ngừng, ta suy nghĩ hồi lâu cuối cùng quyết định hóa thành nguyên hình, quyết đoán cắt một miếng gừng lớn nhét vào miệng Yến Từ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Yến Từ, chừng nào chàng tỉnh lại, chàng phải cho ta hai quyển bí tịch đấy!”
Ta dùng tay đẩy cằm Yến Từ cho hắn nhai miếng gừng mấy cái: “Cay quá.”
Ta rơm rớm khóc chọc cơ n.g.ự.c Yến Từ: “Bây giờ chàng mới biết ta cay* à!”
*Chỗ này tác giả dùng 辣妹 (hot girl) nhưng mà để thế này trong truyện cổ đại thì kỳ cục lắm thôi thì mọi người cứ hiểu là ông rắn kêu cay, còn bà gừng thì bảo giờ mới biết bả “hot” (kiểu nóng bỏng) à.
“Trẫm biết.” Yến Từ chầm chậm tỉnh lại, ôm ta vào lòng: “Nàng là cay nhất.”
Ta làm tổ trong lòng Yến Từ, cảm nhận hơi nóng bao lấy ta rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Đến khi ta mở mắt ra, đã thấy Yến Từ đang gặm lá cây ở bên giường, ta mơ màng hỏi hắn: “Yến Từ, chàng không thượng triều à?”
“Mặc dù trẫm là một minh quân cần cù nhưng trẫm cũng phải còn sống đã.”
Ta nghe tiếng loẹt xoẹt bên tai, cuối cùng cũng mở nổi mắt: “Chàng cũng ăn lá cây cơ á?”
“Đây là thuốc bổ.” Yến Từ cười híp mắt nhìn ta: “Hơn nữa, ta cũng không ăn cô nương “nóng bỏng” bất hảo nào đó.”
Ta đơ luôn, hình như hắn đang khen ta, nhưng hình như hắn cũng đang chê ta.
Nhưng ta chưa kịp nghĩ ra cái gì để mắng lại Yến Từ, ngoài cửa đã vang lên từng đợt tiếng cười.
“Bên ngoài có tuyến rơi, nàng muốn ra ngoài chơi tuyết không?” Yến Từ nhéo mặt ta một cái: “Ta đi cùng nàng nhé?”
Nói tới chơi tuyết, ta lập tức xoay người xuống giường, lục tùm một đôi bao tay ra đưa cho Yến Từ.
Yến Từ hoang mang nhận lấy đôi bao tay: “Nàng thêu à?”
“Đúng rồi á, ta thêu đó, thêu củ gừng trên tay trái kìa.” Ta chỉ vào đường chỉ màu đen quanh co khúc khuỷu trên chiếc bao tay bên phải: “Còn cái này là chàng đó.”
“Ta làm hai đôi liền, như thế thì hai ta nghịch tuyết sẽ không bị lạnh tay.”
Yến Từ mở đôi bao tay ra: “Nàng thêu củ gừng cùng mãng xà ở cả hai cái đi, thêu mỗi con một bên như này nhìn không đẹp.”
“Vì sao?” Ta tỏ vẻ rất chi là thắc mắc: “Thêu như thế xong chàng có phân biệt được bên nào phải bên nào trái không?”
Yến Từ thở dài: “Khương Uẩn, ta không phải người không phân biệt được trái phải như nàng.”
Ta nhìn đôi mắt ánh lên ý cười dịu dàng của Yến Từ, nhân lúc Yến Từ tâm trạng đang tốt, ta bèn hỏi Yến Từ mấy quyển tiếp theo của “Mười lăm thức tu luyện cho gừng” với vẻ mặt vô cùng đứng đắn: “Ta phải tu luyện thật tốt để lần sau có miêu yêu, trư yêu gì đó ta cũng có thể đánh được hai chiêu, không thể cứ có chuyện là trốn sau lưng chàng được.”
Sự vui vẻ trên mặt Yến Từ dần thu lại, hắn gật đầu: “Để trẫm tìm thử xem, mấy ngày trước nàng nói nàng không học nữa nên trẫm cất hết sách đi rồi.”
“Yến Từ, chàng tốt quá đi!” Ta ôm lấy cánh tay Yến Từ lay lay: “Chàng đang không khỏe, hôm nay ta nghỉ ngơi cùng chàng, để lần sau chàng chơi tuyết với ta.