NGẮM HOA GỪNG - 1 - 2
Cập nhật lúc: 2024-07-16 08:59:21
Lượt xem: 80
Ta vốn là một củ gừng sắp thành tinh, vì có hình dạng kỳ lạ nên được xem như điềm lành dâng lên cho Hoàng đế Yến Từ làm cây cảnh.
Yến Từ chê ta nặng mùi gừng, ta cũng không chịu yếu thế chê thân rắn của hắn xấu.
Vì muốn ta phải nín miệng giữ bí mật, Yến Từ đưa cho ta một quyển “Mười lăm thức tu luyện cho gừng”, còn làm hẳn một bình gừng ngâm để dọa ta.
Mỗi lần luyện xong một quyển, Yến Từ lại đưa cho ta quyển khác nhưng sau đó ta phát hiện ra, có mấy quyển là hắn trốn trong chăn viết ra.
Từ đó, mỗi khi Yến Từ ăn cơm thường sẽ nước mắt chạy ròng ròng, nhả ra một miếng gừng cay xè:
“Khương Uẩn, ngươi còn bỏ vỏ khô của ngươi vào thức ăn nữa, trẫm sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi.”
1.
Ta vốn là một củ gừng lớn thành tinh nhưng lại bị coi là điềm lành, bị nhổ lên dâng tặng tiểu Hoàng đế Yến Từ.
Trở thành bồn hoa mang điềm lành, ta tình cờ nhìn thấy Yên Từ hóa thành một con rắn lột da, nàng sợ đến mức phải bật miệng nói chuyện: “A a a a a, rắn! Con rắn nghiệp chướng!”
Đôi mắt Yến Từ tia nhanh như gió, đuôi rắn của hắn quấn lấy cành lá của nàng chầm chậm siết chặt nhưng siết hồi lâu cũng không thấy ta xin tha.
Hắn bày ra vẻ mặt ngơ ngác hỏi ta: “Ngươi không cảm thấy bị ngạt thở à?”
“Không á.” Ta nuốt nước miếng, chủ yếu là vì ta cũng không cần hít thở ấy.
Đôi đồng tử dựng đứng của Yến Từ trừng lên nhìn ta chằm chằm hồi lâu, sau đó hai mắt hắn nhắm lại, ngất lịm đi.
Ta uốn cành cây của mình quét qua chỗ Yến Từ. Hắn nhắm chặt hai mắt, khẽ hừ hừ, hình như sau khi lột xác hắn bị kiệt sức rồi thì phải?
Ngoài cửa vang lên một chuỗi tiếng gõ cửa khe khẽ: “Bệ hạ, có chuyện gì sao ạ?
Thân gừng của ta run run, ở đây, này rắn, này da, mấy, mấy, mấy cái này có khi nào sẽ bị người ta nhìn thấy hết không?
Ta cuống quýt hóa thành hình người, dịu dàng nói vọng ra: “Không có gì, tại ta đụng phải chén trà thôi.”
Tui là Tree, chúc mọi người đọc truyện vô tri, hí hí~
Sầm thái giám ngoài cửa nói với giọng đầy nghi ngờ: “Hôm nay bệ hạ có triệu phi tần thị tẩm đâu nhỉ?”
Đã giúp thì giúp cho trót, ta gồng đôi tay run rẩy nhét cả rắn cả da vào trong chăn rồi co cẳng lên định chuồn.
Giọng nói yếu ớt của Yến Từ vang lên sau lưng nàng: “Nếu ngươi dám chạy, trẫm sẽ hủy linh căn của ngươi.”
Ta ôm lấy bên eo phải, đứng im tại chỗ, hu hu hu hu, nàng đã sắp tu thành tiên rồi mà, chẳng lẽ hôm nay lại đứt gánh giữa đường tại đây sao?
“Trẫm biết rồi, linh căn của ngươi ở bên phải.” Hơi thở của Yến Tử yếu ớt, khàn giọng sai bảo nàng: “Canh cửa thật kỹ cho trẫm, đừng cho ai vào đây, canh đàng hoàng trẫm sẽ tha ngươi một mạng.”
“Yên tâm, chắc chắn một con muỗi cũng không lọt vào được.” Ta ngồi xổm ở cửa ra vào, giữ cửa nguyên đêm không dám chớp mắt.
Sắc trời mờ sáng, Yên Từ đã khôi phục lại hình người, mang sắc mặt tái nhợt đi tảo triều, trước khi đi hắn còn lệnh cho người tới canh chừng ta, chờ hắn về sẽ xử lý.
Ta bị trói trong Cần Chính điện của Yến Từ, trong lòng đang mắng chửi ầm trời. Ta biết ngay con rắn này sẽ trở mặt không giữ lời mà, đồ thần kinh giẫm phải đinh!
Sau khi Yến Từ hạ triều quay về, nhìn thấy ta bị trói cứng ngắc, hắn cau mày hỏi: “Sao ngươi lại bị trói thế?”
Không phải ngươi cho người giám sát ta thật chặt à?
Yến Từ đưa tay cởi dây gai trên người ta ra, trầm giọng hỏi: “Vì sao ngươi tiến cung?”
Ta thật sự cạn lời rồi: “Ta cũng muốn biết, vì sao ta đang yên ổn cắm rễ trong núi sâu lại bị người ta nhét vào chậu đưa đi tiến cung đấy?”
“Trẫm nhớ ra rồi, Thích Tướng quân nói ngươi mọc giống chữ hiền, đoán chừng là điềm lành.” Yến Từ suy nghĩ hồi lâu: “Ngươi đã nhìn thấy chân thân của trẫm nên trẫm cho ngươi hai con đường, một là ở lại trong cung giữ kín chuyện cho trẫm, trẫm sẽ giúp ngươi tu luyện, hai là bây giờ trẫm sẽ hủy linh căn của ngươi, cho ngươi vào xào với rau.”
Đời gừng vô thường, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, ta từ một củ gừng trong núi sâu biến thành phi tần duy nhất trong hậu cung của Yến Từ, Khương Phi.
Yến Từ đưa cho ta một quyển “Mười lăm thức tu luyện cho gừng”, hắn còn nói bộ này có tổng cộng hai mươi quyển, khi nào ta tu luyện hết chỗ đấy thì có thể thành tiên.
Hai mắt ta sáng long lanh nhìn Yến Từ, đúng là Hoàng cung có khác, đến loại sách này cũng có!
“Ngày mười sáu mỗi tháng trẫm đều phải lột da, ngươi biết nên làm gì chưa?”
Ta ôm sách: “Ừm ừm, bệ hạ yên tâm, ta nhất định sẽ trông coi bệ hạ thật kỹ, để bệ hạ yên tâm lột da.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ngam-hoa-gung/1-2.html.]
Yến Từ ậm ừ đáp lời sau đó bắt đầu xử lý công việc, để mặc ta ở một chỗ đọc sách tu luyện.
Trong vòng một đêm, ta trở thành Khương Phi được hưởng vô hạn ân huệ, nước uống được hứng từ sương sớm, sáp thơm thoa trên người cũng được làm từ bùn đen.
Mới chỉ qua nửa tháng, da dẻ ta đã trở nên mượt mà vô cùng, để báo đáp, ta bắt đầu ra sức săn sóc nịnh nọt Yến Từ.
Ta chịu khó trải chăn mền của Yến Từ ngay ngắn, còn giũ chăn cho thật mềm mại, sau đó đặt mấy chậu nước trong điện để có đủ độ ẩm. Ta đúng là đúng là một gừng tinh luôn biết thấu hiểu người khác.
Sau lưng có tiếng bước chân của Yến Từ vang lên, ta quay đầu thì thấy Yến Từ đầu tóc rối bù, áo trong hơi phanh ra, có giọt nước theo đuôi tóc hắn chảy dọc xuống ngực.
Ta đang ngắm rất hăng say thì bị một chiếc khăn ẩm quăng vào mặt:
“Lau m.á.u mũi đi.”
Ta sờ mũi, thấy tay ươn ướt, ta òa khóc, hu hu hu hu, mất nhiều m.á.u mũi như này coi như đi tong mấy năm tu hành của ta rồi!
2.
Ta khóc lóc ỉ ôi ôm ghế đẩu qua ngồi bên cạnh Yến Từ, nhìn Yến Từ hóa thành nguyên hình dùng đầu cọ lên thân, miệt mà lột lớp da ra khỏi người.
Ta chợt cảm thán: “Tên rắn đen to xác nhà ngươi lột xác nhanh thật đấy.”
“Là mãng xà.” Giọng nói yếu ớt của Yến Từ vang lên: “Trẫm là mãng xà!”
Ta xích lại gần Yến Từ, cảm nhận được linh lực tràn đầy quanh mình, ta tham lam hít hà mấy hơi, sau đó dường như ta mơ mơ màng màng hóa thành nguyên hình ngã bên cạnh Yến Từ.
Chờ tới khi ta tỉnh lại thì trời cũng sáng rồi, lúc này Yến Từ đã khôi phục hình người: “Trông vào ngươi canh chừng cho trẫm, chắc bây giờ trong cung đều biết trẫm là mãng xà rồi!”
Ta ngượng ngùng gãi đầu: “Chẳng hiểu sao lúc ấy tự nhiên ta thấy lâng lâng, rồi ngã ra đấy luôn.”
Yên Từ nhìn ta với ánh mắt chờ ê chê: “Lúc trẫm lột xác linh lực rất dồi sao, tu vi của ngươi quá thấp, hít nhiều bị say.”
Ta cảm nhận linh khí to lớn trong cơ thể, ta cũng có chút tiếc tiếc nhưng vẫn mở miệng nói: “Vậy lần sau ta sẽ cách ngươi xa một chút, nghiêm túc canh cho ngươi.”
Yến Từ liếc nhìn ta: “Ngươi từ bỏ được?”
“Vì lời ước hẹn quân tử giữa hai ta, chút linh khí ấy có là gì?” Dáng vẻ còn ai ngoài ta của ta khiến Yến Từ cười khẽ một tiếng.
Ta cao thủ không bằng tranh thủ, hỏi luôn: “Ngươi có thể đưa quyển thứ hai của bộ “Mười lăm thức tu luyện cho gừng” cho ta không? Ta học xong quyển thứ nhất rồi.”
“Trẫm, trẫm phải thượng triều rồi.” Sắc mặt Yến Từ hơi thay đổi, ho khẽ hai tiếng: “Tối nay trẫm sẽ sai người mang tới cho ngươi.”
Ta vẫn hiểu một đạo lý gọi là mềm nắn rắn buông nên sau khi vui vẻ tiễn Yến Từ thượng triều, ta lặng lẽ mon men tới mảnh đất mùn Yến Từ xới cho ta, ngó thấy xung quanh không một bóng người, ta thỏa mãn hóa về nguyên hình cắm rễ xuống đất.
Nhưng ta chưa kịp vận chuyển hấp thu linh lực, nguyên củ gừng là ta đã bị một con ch.ó to từ đâu ra cắp lên.
Ta khóc thét bị mõm chó tha vung qua vung lại, mọi thứ xoay mòng mòng đến mức đầu óc ta quay cuồng: “Ọe~”
“Huệ~ Cẩu ca, thả ta ra đi, ta sắp nôn ra người ngươi rồi.”
“Ọe! Cẩu ca, không thấy cay à?”
Con chó đen to đùng cắp ta chạy thẳng tới Cần Chính điện, thả ta ở bên chân Yến Từ như đang dâng hiến một vật quý giá. Yến Từ nhặt ta lên rồi sai Sầm thái giám dắt con ch.ó đen kia ra ngoài.
Ta khóc tu tu hóa thành hình người, bị chó cắp nên cả người ta đầu bù tóc rối, mặt dơ áo bẩn.
Yến Từ kéo ta qua một bên, phủi đất dính trên người ta với thái độ rất chê, ta nhìn mặt sàn rải rác đầy đất, kiên cường mím chặt môi rồi nói: “Ta chỉ đang trải nghiệm một chút sương gió gian nan thôi.”
Yến Từ nhặt mấy cọng cỏ khô trên đầu ta xuống: “Một chút?”
Không nhịn được nữa, ta há miệng gào lên, khóc như chưa từng được khóc: “Hu hu hu hu hu, sao trong cung của ngươi lại có con ch.ó to như thế.”
“Ta đang yên đang lành cắm rễ tu luyện dưới đất, tự nhiên nó tới ủi ta lên rồi cắp ra chạy trong cung nguyên buổi trưa.”
Yến Từ dùng tay áo lau đi đất dính trên mặt ta: “Tu luyện bao lâu thế mà không đánh lại một con chó?”
“Nó cắn chặt lắm!” Ta tức giận ngẩng mặt lên cho Yến Từ nhìn thấy hai dấu răng bị chó gặm trên mặt: “Ngươi nhìn đây này, nó còn để lại hai dấu răng trên mặt ta.”
“Ta, hu hu hu hu hu hu, ta không có mặt mũi gặp ai nữa.”