NẾU KHÔNG CÓ TÌNH YÊU, CUỘC ĐỜI QUÁ CAY ĐẮNG - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-10-07 14:37:38
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ thể A Ngôn bắt đầu mềm nhũn, các ngón tay nắm thành nắm đấm, yếu ớt đập n.g.ự.c . Tôi nghĩ khí trong khoang miệng chắc cạn . Nên mới phản ứng mạnh đến , nhưng vẫn đủ.

Xung quanh tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng tim đập của A Ngôn. Tôi đắm chìm trong đó, nhưng tiếng ấn mật khẩu khóa cửa cũng thể thoát khỏi tai .

Tôi càng siết c.h.ặ.t đ.ầ.u A Ngôn hơn: “Anh, lên đùi em nhé?”

Đồng tử A Ngôn mờ , nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm.”

Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Kèm theo một tiếng chào, cánh cửa đẩy .

A Ngôn vùng vẫy dữ dội hơn, giọng rỉ từ kẽ môi một chút, “Tiểu Thanh, buông !”

“Tiểu Thanh, A Ngôn. Bọn về .”

Tôi nhịn nữa, phát hiện thì cứ phát hiện . Tôi dỗ dành A Ngôn: “Anh, ngoan một chút.”

Những ngày tháng lén lút yêu một thật sự quá khó khăn để chịu đựng.

Khoảnh khắc khi nhắm mắt , trong tầm của là khuôn mặt tái mét của ba đáng tin . Và tiếng hét chói tai của A Ngôn.

7.

Một tiếng “Chát!” giáng thẳng xuống mặt .

Dì Cố hẳn tức giận đến cực điểm, phụ nữ vốn dịu dàng, tao nhã hằng ngày. Lúc , tóc tai bà rối tung. Cái tát đó, lẽ dùng bộ sức lực của bà.

Cơ thể lệch , bên tai vang lên một tiếng ù chói tai trong giây lát. Tiếng “Phịch” vang lên, quỳ xuống nhanh.

Tôi là con rơi.

Trong ký ức của , chỉ ngày ngày say xỉn và những bức tường ẩm mốc.

Khi còn nhỏ, thường ôm và ước mơ về tương lai. Tôi dựa lòng , ăn miếng bánh bao nguội lạnh.

Mẹ luôn : “Tiểu Thanh, ba sẽ về đón hai con .”

ngày qua ngày, năm qua năm, từng thấy đàn ông gọi là cha . Ánh sáng trong mắt cũng dần tắt lịm theo thời gian.

Không từ bao giờ, mắc tật nghiện rượu. Mỗi ngày đều sống mơ mơ hồ hồ.

Tôi nghĩ, hẳn tổn thương quá sâu, đến mức còn cả khát khao sinh tồn nữa.

Cuối cùng, một ngày nọ. Tôi đang học trong lớp, giáo viên gọi lên văn phòng.

Khuôn mặt cô chút xót xa, cô đặt tay lên vai , “Giang Thanh, em mất .”

Nói thật, hề bất ngờ.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Trong nhiều , đều nhận điều đó. Chỉ là hiểu, tại vì tình cảm của khác mà hủy hoại cả đời ?

Tôi dứt khoát thu dọn cặp sách, về nhà chuẩn hậu sự cho .

Cô giáo chủ nhiệm hồi đó là một phụ nữ nhân hậu. Cô nắm tay , giọng chút nỡ, “Giang Thanh, nếu bất cứ điều gì cần giúp đỡ, hãy tìm cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/neu-khong-co-tinh-yeu-cuoc-doi-qua-cay-dang/chuong-4.html.]

Tôi từ chối lòng của cô. Ở nơi nghèo khổ của chúng , ai sống dễ dàng cả.

Không nghĩ cho , khi c.h.ế.t tìm thấy cả thi thể. Cũng coi như tiết kiệm một khoản chi phí mai táng.

Nghe cảnh sát , tự tử bằng cách gieo xuống sông khi ý thức còn tỉnh táo. Tôi xem camera giám sát, quả thực là như .

Bước vững vàng, giống như uống rượu. Tôi nghĩ, lẽ hận bà.

trong đoạn băng, bà dường như đầu .

Nhìn ai ?

Nét lưu luyến khuôn mặt già nua đó, là dành cho ?

8.

Tôi đón về nhà vì cha danh nghĩa của phát hiện vô sinh. Hoặc lẽ là do thời trẻ chơi bời quá trớn nên gặp báo ứng.

Tóm , thằng tiện chủng cha sinh cha nuôi như . Cuối cùng cũng tìm thấy.

Lúc đó, ông và dì Cố kết hôn. Một gia đình ba hạnh phúc êm ấm.

Dì Cố chăm sóc , tuy thể là đối xử như , nhưng cũng coi như là ôn tồn . Dì Cố sẽ mang một cốc sữa ấm cho A Ngôn ban đêm. Có lẽ là nhờ ánh hào quang của A Ngôn, cũng uống cốc sữa mà trong ký ức tuổi thơ từng xuất hiện. Thỉnh thoảng ban đêm, đôi tay đó cũng sẽ đắp chăn cho .

Tôi ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Vì dì Cố mới yên tâm giao A Ngôn cho chăm sóc.

Dì Cố là một , và A Ngôn cũng .

ba thì .

Tôi thực sự chẳng chút thiện cảm nào với Giang Hải. Ông đón về khi học năm nhất cấp Ba. Đối với ông , ngoài lòng căm hận, khó mà cảm xúc nào khác.

Bây giờ là năm hai Đại học, định kỳ chuyển khoản cho ông tiền chi tiêu cho hồi cấp Ba.

Ban đầu, ông lầm lì mặt mày trách mắng : “Tao là ba mày, mày tiêu tiền của ba mày thì làm ?”

đó thì, ông cũng nhận.

Tôi . Lúc khó khăn nhất thì hỏi han, giờ vẻ là cha hiền gì chứ?

cuối cùng, vẫn nhịn . Tôi tham luyến cái vòng tay gọi là ba đó.

Tôi nỡ... xa rời nó.

9.

Đối với dì Cố, luôn cảm thấy mặc cảm và tội .

Bà là một trong ít sẵn lòng quan tâm đến , mặc dù và bà chẳng hề mối quan hệ m.á.u mủ nào.

Khi chiếc ly đế cao đập đầu, né tránh.

Tiếng “Choang” vang lên, những mảnh vỡ văng tung tóe quanh . Tôi nghĩ phụ lòng A Ngôn và dì Cố, đây là hậu quả nên gánh chịu.

Loading...