NẾU KHÔNG CÓ TÌNH YÊU, CUỘC ĐỜI QUÁ CAY ĐẮNG - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-10-07 14:28:26
Lượt xem: 52

1.

Tôi thật sự hiểu nổi ba ruột đáng tin của nghĩ gì, cùng với vợ mới cưới du lịch, yên tâm đến mức dám để một ngốc và một đứa em trai thèm ngốc, ở chung với .

Mấy ngày nay, còn nhớ nổi chiếm tiện nghi của bao nhiêu nữa.

“Tiểu Thanh, ?”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Nghe thấy giọng , khóe môi bất giác cong lên.

Tôi ngước mắt, lập tức thấy một cái đầu mềm mại, đang thập thò ở cửa.

Là A Ngôn.

Những ngón chân trắng nõn của co ro , mặt sàn vẻ lạnh. Thế nên, co rúm , một chân giẫm lên chân một cách tội nghiệp. Ánh mắt hướng về phía , như đang cầu xin sự đồng ý. Trên khuôn mặt tự chủ lộ vẻ lấy lòng đáng yêu.

Anh thật sự quá .

Một mặt, tự thấy tội chồng chất, mặt khác thể kiểm soát nổi bản .

Tôi cố gắng dời ánh mắt khỏi khuôn mặt đó, khẽ gật đầu: “Anh .”

A Ngôn hớn hở đẩy cửa, ba bước thành hai bước chạy vọt đến bên .

Ánh mắt hình cân đối của làm cho choáng váng. Tôi thầm nghĩ làm cách nào mà như thế. Bình thường chẳng thấy tập tành gì, mà tám múi cơ bụng vẫn xếp thẳng tắp .

Lòng bàn tay truyền đến ấm.

A Ngôn tự nhiên nắm lấy tay , làm nũng một cách nhẹ nhàng, “Tiểu Thanh, giúp sấy tóc.”

Tôi ngước . Những giọt nước từ đuôi tóc nhỏ xuống, vương sàn nhà, loang thành một vệt nước nhỏ.

Giọng trầm khàn, nhưng ánh mắt dán chặt đôi môi đang khẽ mở của , dụ dỗ , “Anh, quên mất điều gì ?”

Đôi tai A Ngôn lập tức đỏ bừng, nhắm mắt , dán môi lên môi một cái thật nhanh lập tức tách . Giọng run rẩy: “Thế ... , Tiểu Thanh?”

A Ngôn rũ mắt, lén một cái vội vàng thu hồi tầm mắt, vẻ ngượng ngùng.

Tôi lắc đầu, thầm mắng nghĩ quá nhiều. A Ngôn thậm chí còn chắc ngượng là gì nữa.

Đôi khi cảm thấy A Ngôn hề ngốc.

Ví dụ như lúc , A Ngôn dựa bụng của , lệnh một cách hách dịch, chỉ đạo nên sấy nhẹ mạnh hơn.

“Tiểu Thanh, đau.” Anh đầu , tay đặt hờ lên tay . Ánh mắt như phủ một lớp sương mù, khiến thể thấu.

“Anh trai chỉ giỏi chỉ huy em thôi.”

A Ngôn chuyện bao giờ lắp, câu nào câu nấy đều rõ ràng, mạch lạc, chỉ là tốc độ chậm một chút.

Những sợi tóc mềm mại dần khô trong tay . Tôi mân mê khuôn mặt . Cảm giác tay tuyệt vời đến kinh ngạc, khiến lòng khỏi xao động hơn.

Tôi cúi xuống, ánh mắt ngang tầm với .

A Ngôn vội vàng bụm miệng , liên tục lắc đầu, “Không , Tiểu Thanh. Em thể bắt nạt nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/neu-khong-co-tinh-yeu-cuoc-doi-qua-cay-dang/chuong-1.html.]

Sao thể gọi là bắt nạt chứ? Anh trai thật sự chẳng chút tình thú nào.

Mà thôi, những điều với thật sự là làm khó .

Tôi A Ngôn bằng ánh mắt trần trụi, nhưng hề .

Anh chỉ chu môi đỏ mọng, thè một chút đầu lưỡi khỏi kẽ môi để xem vết thương bên trong miệng. Anh nhỏ giọng phàn nàn với : “Tiểu Thanh, em xem. Đau lắm.”

Tôi chớp chớp mắt: “Anh trai... giận em ?”

Tôi cúi đầu xuống. Từ góc của A Ngôn, lẽ đang vô cùng tủi .

A Ngôn lập tức cuống quýt, vụng về vỗ vỗ lưng , “Không, giận Tiểu Thanh. Thích Tiểu Thanh.”

Kế hoạch thành công, cong khóe mắt lên, bật một cách chân thành, “Vậy hôn thêm một cái nữa nhé?”

A Ngôn lùi mạnh: “Đủ , Tiểu Thanh. Không nữa.”

Tôi nghĩ, lẽ A Ngôn , nhưng dựa dẫm .

Anh vùng vẫy chui lòng , cho đến khi dâng hiến chính cho , kẻ chủ mưu .

2.

Tôi thích chăm sóc A Ngôn, ngoan ngoãn đáng yêu.

thật may, đối tượng chăm sóc hình như lúc nào cũng là .

Vào một ngày của mùa Đông, A Ngôn lôi khỏi chăn. Anh : “Tiểu Thanh, ngủ nướng nữa, Mặt Trời sắp chiếu m.ô.n.g .” Vừa giúp mặc quần áo .

Cuộc sống chỉ hai chúng đủ hạnh phúc .

Chỉ là...

Gần đây A Ngôn kỳ lạ, cứ lén lút nghịch máy tính bảng mà cho xem.

Tôi lưng nửa tiếng đồng hồ , tay vẫn còn cầm chiếc bánh kem dâu mà yêu cầu. A Ngôn dường như thấy , tâm trí đặt cái máy tính bảng.

Tôi khó chịu, chằm chằm lưng một lúc lâu, dậy đến bên cạnh .

“Anh đang làm gì thế?”

A Ngôn tách một tiếng, đóng máy tính bảng . Đôi mắt tròn xoe mở to hơn, khẽ vỗ ngực, “Tiểu Thanh. Em, em về .”

Tôi: ?

“Có thứ gì mà thể cho em xem ?”

Tôi ghé sát hơn, đặt tay lên chiếc máy tính bảng mới mua của , giả vờ mở .

Tay A Ngôn ấn lên mu bàn tay , cái lạnh buốt giá làm khẽ rùng , “Tiểu Thanh, đừng xem.” Khóe mắt rũ xuống, vẻ mặt vô cùng vô tội.

“Tại ?” Tôi hỏi .

A Ngôn mím môi, đôi môi đỏ mọng cắn đến tái nhợt, khi ngước lên thì thêm một phần cầu khẩn: “Làm ơn.”

Loading...