NẾN LẠNH GIẤY MỎNG - 6

Cập nhật lúc: 2025-03-17 15:39:28
Lượt xem: 4,515

11

 

Một canh giờ sau, ta lên cỗ xe ngựa thẳng hướng Lĩnh Nam.  

 

Cha mẹ ta biết ta đã hòa ly với Tạ Quan Huyền. Bọn họ chỉ thở dài, cảm thán năm đó không nhìn người cho kỹ để ta chịu bao đau khổ.  

 

Ta mím môi, không dám mở lời. Là tại ta ngu muội, sai lầm nối tiếp sai lầm mới đúng.  

 

Đường đến Lĩnh Nam rất dài. May là ta có chút vốn lận lưng, đi đường thủy có thể thuê thuyền lớn, ra đường có thể chi trả đủ loại phí, đến trạm mậu dịch có thể thuê vài con ngựa tốt.  

 

Đến được quan phủ Lĩnh Nam đã là hơn nửa tháng sau.  

 

Ta cứ sợ mình sẽ lạ nước lạ cái nơi này lắm. Ai dè chỉ ốm vài hôm những ngày đầu chưa quen khí hậu rồi dần thích nghi được hết.  

 

Mẹ ta trồng trồng rau củ quả trong sân. Ở đây nóng ẩm, trồng gì cũng lớn rất nhanh.  

 

Bổng lộc của cha ta không đáng bao nhiêu. Ta giữ kỹ số tiền mang theo, phòng khi bất trắc.  

 

Sau đó, ta theo mẹ học dệt vải và cắt may.  

 

Ở đây không có lụa là mềm mại, cũng chẳng có trang sức lấp lánh. Tuy nhiên ta sống rất thư thái, cũng rất vui vẻ.  

 

Có thể ăn những loại hoa quả mà kinh thành không có, có thể ngắm phong cảnh mà kinh thành chẳng thể nào trông thấy.  

 

Nhật đạm lệ chi tam bách khoả, bất từ trường tác Lĩnh Nam nhân.*

  

(*trích bài thơ Thực lệ chi - Ăn vải của nhà thơ Tô Thức, tạm dịch: Ngày ăn ba trăm quả vải chín, muốn mãi làm dân đất Lĩnh Nam)

 

Ta dần quên đi những ngày tháng cũ, quên đi cảm giác khi còn bên Tạ Quan Huyền, quên những ngày hòa thuận hiếm hoi, cũng quên cả những đêm dài cô độc vò võ trông nến dần tàn.  

 

Chuyện cũ như dòng nước trôi xa, giống một giấc mộng tan biến chẳng để lại dấu vết gì.  

 

Mẹ ta đi tham dự hôn lễ con trai một đồng liêu của cha ta về, bà kéo tay ta và chau mày hỏi:  

 

"Vừa rồi mẹ thấy con thất thần, có phải lại nhớ đến kẻ đó không?"  

 

Ta ngẩn ra, thành thật đáp:  

 

"Con đang nghĩ đến món gà trên bàn tiệc, sao lại khác với món mẹ hay nấu thế."  

 

Mẹ ta bật cười thành tiếng.  

 

"Ngày mai bảo cha con hỏi thăm thử xem."  

 

Ta ôm lấy cánh tay bà, nũng nịu làm nũng. Hai mẹ con ta cười nói rôm rả.

 

12  

 

Trước khi hôn lễ bắt đầu, Tạ Quan Huyền dừng chân trước cửa phòng Bùi Chiêu Ý.  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nen-lanh-giay-mong/6.html.]

 

Hắn muốn nói cho nàng biết rằng hòa ly chỉ là hắn nhỡ buột miệng trong cơn nóng giận, hắn vốn không có ý đó. Ý hắn là muốn nàng hiểu rõ bây giờ nàng chỉ còn có mình hắn là chỗ dựa mà thôi.  

 

Không biết từ bao giờ, hắn đã quen nặng lời với nàng.  

 

Thật ra, Tạ Quan Huyền hơi hơi hối hận. Hối hận vì đã đối xử cay nghiệt với nàng, hối hận vì luôn đ.â.m vào tim nàng bằng những lời sắc bén như dao.  

 

Trong phòng hoàn toàn yên ắng. Hắn quay sang hỏi quản gia:  

 

"Phu nhân đâu?"  

 

Quản gia tưởng hắn đang hỏi về Tống Tích Đường, lập tức đáp:  

 

"Thưa, phu nhân đang trang điểm ạ."  

 

Hắn khẽ gật đầu: "Ừ."  

 

Hôm qua, hắn đã sai người mang đến cho Bùi Chiêu Ý một bộ y phục mới. Đó là loại vải hai tháng trước hắn đã tự tay chọn lựa tỉ mỉ.  

 

Mỗi khi nhìn thấy thứ gì tốt, hắn đều muốn tặng cho Bùi Chiêu Ý.  

 

Màu xanh ngọc rất hợp với nàng, hắn tưởng tượng dáng vẻ nàng khoác lên mình bộ xiêm y ấy mà hoàn toàn không nhận ra khóe môi mình đang cong lên.  

 

Thế nhưng, mãi đến khi hôn lễ bắt đầu, hắn vẫn không nhìn thấy Bùi Chiêu Ý.  

 

Mí mắt giật liên hồi, hắn lại hỏi quản gia:  

 

"Phu nhân đâu?"  

 

Lần này, quản gia cúi đầu sợ hãi đáp với giọng run run:  

 

"Ý ngài là... Bùi phu nhân ấy ạ? Bùi phu nhân sáng nay đã ra cửa thành tiễn Bùi đại nhân rồi."  

 

Giờ lành đã đến.  

 

Tạ Quan Huyền không còn tâm trí để ý đến Tống Tích Đường đang đứng sau lưng.  

 

Hắn quay đầu, chạy thẳng đến viện nhỏ, đẩy cửa bước vào.  

 

Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, như thể Bùi Chiêu Ý chưa từng sống ở đây.  

 

Chỉ còn lại bộ y phục màu xanh ngọc nằm yên trên bàn, chẳng hề có dấu vết đã được chạm đến.  

 

Lòng Tạ Quan Huyền bỗng nhiên trống rỗng.  

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

 

Theo sau đó là cơn đau buốt nhói nơi lồng ngực.  

 

Hắn chợt nhận ra, hình như hắn sắp mất Bùi Chiêu Ý rồi.

 

Loading...