NẾN LẠNH GIẤY MỎNG - 4
Cập nhật lúc: 2025-03-17 15:38:44
Lượt xem: 6,106
7
Ta đổi phần lớn của hồi môn thành ngân phiếu, cất kỹ.
Tạ Quan Huyền mặc kệ ta một ngày rồi mới đến tìm.
Hắn nói cha ta đã bị giáng chức xuống làm Thông phán*, ba ngày sau sẽ phải lên đường đến Lĩnh Nam nhậm chức. Mẹ ta cũng sẽ đi cùng cha. Còn ta là con gái đã xuất giá nên có thể ở lại kinh thành tiếp tục làm phu nhân nhà quan.
(*một chức quan nhỏ cấp tỉnh thời phong kiến)
Hắn tựa vào khung cửa, bóng tối phủ lên gương mặt tuấn tú.
"Bùi Chiêu Ý, nếu không nhờ gả cho ta thì bây giờ nàng cũng phải theo họ đến cái nơi rừng thiêng nước độc ấy rồi."
Ta không đáp.
Năm xưa không vừa gặp đã nhớ thương hắn thì đến con cháu hoàng tộc ta cũng có thể lấy chứ nói gì một gã quan như hắn. Nếu thế thì giờ ta đang sống yên ổn thuận buồm xuôi gió, cần gì chịu cảnh này?
Thấy ta im lặng, hắn lập tức lấy một chiếc vòng ra từ trong tay áo, nặng nề đặt lên bàn trang điểm.
"Nàng lừa ta."
"Nàng đã bán nó."
Chữ ‘lừa’ hắn nhấn rất nặng, mang theo sự bất mãn rõ ràng.
Ta nhẹ giọng: "Ta không cần nữa nên bán thôi. Khó hiểu lắm sao?"
Hắn chau mày, ánh mắt ẩn chứa cơn giận chưa nguôi.
"Quản gia nói dạo gần đây nàng còn bán không ít đồ trong số của hồi môn."
Hắn nhìn ta chăm chú như muốn xuyên thủng ta bằng ánh mắt đó.
"Bây giờ nàng không đeo trang sức, cũng không cần phải giao thiệp với ai thì cần nhiều tiền như vậy để làm gì?"
Ta không né tránh, thản nhiên đáp:
"Cha ta bị giáng chức điều đi xa, đường đến Lĩnh Nam gian nan xa xôi, cần lo liệu đủ kiểu."
Lời này là thật, Tạ Quan Huyền không nghi ngờ gì.
Hắn quăng những món đồ ta mới bán đi mấy hôm trước, từng món từng món, quăng lên bàn trang điểm của ta.
Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤
Ngọc và châu va chạm vang lên âm thanh lanh lảnh. Ánh mắt hắn u ám.
"Nàng đã bán hết những gì ta tặng."
"Bùi Chiêu Ý, nàng đang giận dỗi với ta sao?"
Ta cúi đầu, lặng lẽ chỉnh lại chuỗi tua ngọc trên trâm bộ d.a.o rồi đặt vào hộp trang sức. Để mang đến Lĩnh Nam rồi mới bán vậy, tay hắn không vươn dài đến tận đó được. Tiếng khóa chốt hộp trang sức vang lên.
Ta khẽ nói: "Không."
Ta không giận dỗi. Chỉ là hiện tại, tất cả những gì hắn trao, ta đều không cần nữa.
Giọng Tạ Quan Huyền thờ ơ kèm theo ý trào phúng:
"Chính thất của ta vốn dĩ nên là Tịch Đường, nàng không có tư cách tranh đoạt ghen tuông với nàng ấy."
Ta hờ hững đáp lại:
"Ta biết."
Thê tử của hắn hẳn phải là Tống Tích Đường, họ mới xứng đôi vừa lứa tình chàng ý thiếp. Những lời như vậy ta đã nghe quá nhiều lần rồi, không cần hắn phải nhắc lại thêm nữa.
Hắn không nói tiếp, hai chúng ta rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Ta cúi đầu, tiếp tục công việc dang dở của mình: dỡ búi tóc rườm rà, tự tay tết gọn lại. Về sau đến Lĩnh Nam thì không còn tỳ nữ giúp ta trang điểm nữa.
Có lẽ vì thấy hôm nay ta yên phận ngoan ngoãn quá nên giọng hắn dịu lại:
"Loại việc này cứ giao cho tỳ nữ làm là được."
Ta khẽ nhếch môi, đáp qua loa: "Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nen-lanh-giay-mong/4.html.]
8
Còn hai ngày nữa là đến lễ thành hôn của Tạ Quan Huyền và Tống Tích Đường.
Dưới các mái hiên đã treo đầy những chiếc đèn lồng đỏ rực rỡ, đến cái viện nhỏ hẻo lánh của ta cũng không ngoại lệ. Chỉ cần đẩy cửa sổ ra là có thể thấy ngay đám đèn lồng chăng dây lụa đỏ có chữ viết tay của Tạ Quan Huyền:
[Uyên ương giao cảnh kỳ thiên tuế*]
[Cầm sắt hài hoà nguyện bách niên*.]
(*2 câu thơ trong bài Vị thê tác sinh nhật ký ý của nhà thơ Lý Dĩnh thời Vãn Đường, tạm dịch: Uyên ương kề cổ ước trường thọ, sắt cầm đàn xướng hoạ trăm năm)
[Nguyện vi song phi hồng, bách tuế bất tương ly*]
(*tạm dịch: nguyện làm chim liền cánh, trăm năm chẳng chia xa)
Ba mùa xuân trước, khi ta và hắn thành thân… đâu có những thứ này.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, Tống Tích Đường xuất hiện ở cuối hành lang.
Hôm nay nàng ta vui vẻ vô cùng, đôi mắt cong cong, bước chân nhẹ nhàng như gió thoảng. Gấu váy đỏ phất phơ như đuôi cá chép bơi lượn, nàng ta dừng chân cửa phòng, dịu dàng gọi ta:
"Bùi tỷ tỷ, tỷ nói xem ngày đại hôn thì ta nên vấn tóc kiểu gì đây nhỉ?"
Trên người nàng là bộ áo cưới vừa mới may xong, Tống Tích Đường chưa vấn tóc, trông không khác gì thiếu nữ chưa xuất giá.
Ta đáp:
"Có phải lần đầu gả chồng đâu mà ngay cả chuyện vụn vặt này cũng phải đến hỏi ta?"
Sắc mặt nàng ta thoáng cứng đờ, trắng bệch đi chút, môi mấp máy nói không nên lời. Tạ Quan Huyền không biết đã đứng đó từ bao giờ, hắn lên tiếng thay nàng với ánh mắt lạnh lẽo:
"Bùi Chiêu Ý, nàng cũng là nữ, cần gì phải dùng chuyện quá khứ để châm chọc nàng ấy?"
"Tịch Đường muốn làm hòa với nàng nên mới xin ta, muốn đích thân đến hỏi ý nàng."
Chẳng phải nàng ta cũng đang châm chọc ta đấy sao? Tạ Quan Huyền nhìn không thấu, bởi vì trong mắt hắn chỉ có mình nàng ta.
Ta đứng trên bậc cửa, bễ nghễ nhìn xuống Tống Tích Đường.
"Hồi trước gả cho người khác vấn tóc thế nào thì bây giờ cứ thế mà làm."
"Ta đã chỉ dạy điều ngươi muốn, đi được rồi đấy."
Nàng ta đỏ mắt, lùi lại hai bước rồi yếu ớt ngã vào lòng Tạ Quan Huyền. Hắn chau mày, nghiêm giọng cảnh cáo ta.
"Bùi Chiêu Ý, nàng đã phạm đủ bảy tội* của thê thất."
"Ta hoàn toàn có thể viết hưu thư* dứt khoát đoạn tuyệt với nàng."
(*đơn hòa ly được viết khi hai bên thuận tình chia tay trong yên ấm, còn hưu thư được chồng viết khi vợ phạm một trong bảy tội của phụ nữ thời xưa: không con, dâm, không thờ phụng cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, mắc bệnh nan y. Phụ nữ phong kiến nhận hưu thư thường sẽ bị người đời ghẻ lạnh)
Ta nhìn hắn, lòng đầy chua xót. Khóe môi cứng đờ nhếch lên, nước mắt bất giác trào ra theo tiếng cười nhạt.
"Không cần."
Tạ Quan Huyền, đơn hòa ly ta đã có đây từ lâu rồi.
Hắn cười khẩy:
"Đừng* ư? Nếu không phải sắp đến ngày lành thì ta phải viết ngay cho nàng trắng mắt ra."
(*không cần 不用 trong một số ngữ cảnh có thể hiểu là đừng)
Hắn đã quen dùng những lời lẽ cay nghiệt để đay nghiến ta, muốn cỡ nào cũng có thể dễ dàng thốt ra được hết.
Ta tựa vào khung cửa, không nói một lời nhìn hắn dìu Tống Tích Đường đi xa. Nàng ta nép vào lòng hắn, cười với hắn. Những chiếc đèn lồng treo cao trên hành lang hắt ánh đỏ lên gương mặt họ.
Ta hít một hơi thật sâu điều hòa tâm trạng rồi dặn tỳ nữ bên cạnh:
"Chuẩn bị xe ngựa. Ngày mai, ta muốn đến bộ Lễ* một chuyến."
(*bộ Lễ là một cơ quan hành chính thời phong kiến, tương đương với bộ thông tin-truyền thông, bộ văn hoá-thể thao-du lịch, bộ giáo dục-đào tạo và bộ ngoại giao ngày nay)
Về phòng, ta lấy đơn hòa ly từ trong hộp trang sức ra sau đó cầm bút ký tên, ấn dấu tay rất liền mạch dứt khoát.