Nàng Bân tới, mang anh cho em - Chương một: Nắng lên thì nhớ giặt áo nhé!
Cập nhật lúc: 2026-03-05 17:25:37
Lượt xem: 15
Tháng ba âm lịch khi trời đang nắng chang chang thì bỗng một ngày nàng Bân ghé chơi mang theo cái lạnh cuối mùa. Thủ đô tấp nập xe cộ xuôi ngược, dòng nối trải dài mỗi nẻo đường bất kể khung giờ nào miễn là ban ngày. Tiếng còi xe, tiếng trò chuyện, quyện trong cái khí nồng nặc mùi khói xe cộ là hương hoa bưởi thơm dịu, đặc trưng ngày mùa.
Cái lạnh bất chợt ùa đến, những chiếc áo khoác chắn gió lâu ngày thấy nữa dùng đến. Trong một con hẻm yên tĩnh với chỉ đôi chục mái nhà kiểu cũ, một tiệm bánh nhỏ tên gọi là Mây lặng lẽ ẩn , nhạc nhẽo giật giật căng não, tấp nập khách đến check in địa điểm nóng. Chỉ thi thoảng hương bơ sữa thơm nồng theo cái đẩy cửa của khách hàng vụt bay .
Con hẻm cùng với tiệm bánh cách cổng bệnh viện trung ương quân đội quá xa. Dân sống khu đều là trong ngành, đa phần đều lớn tuổi và về hưu. Còn chủ của tiệm bánh là một trai trẻ tuổi, ngoại hình ưa , là từ tỉnh khác đến thuê nhà mở tiệm.
Lê Hữu Bằng yêu thích cái tên “Mây” mà đặt cho tiệm. Là một từng thất bại trong tình cảm chọn Tiệm Bánh Mây để bắt đầu . Nó mang cho nam tuổi ngoài ba mươi cảm giác nhẹ nhàng, êm ái, như chính hương vị của những chiếc bánh tự tay làm .
Hằng ngày dân sống trong con hẻm nhỏ luôn thấy, chiếc yên xe chiếc xe vision bản đặc biệt màu trắng đen luôn chở một giỏ đựng đầy hoa quả tươi. Thi thoảng sẽ thêm cả những loại rau củ tươi mới dùng để làm bánh.
Trước cửa tiệm , họ luôn bắt gặp hình ảnh quen thuộc mỗi khi cửa tiệm mở khi chủ tiệm đấy về. Một con ch.ó poodle tiny tên Thái Bạch và một con mèo mực tên Thái Tuế sẽ chạy mừng chủ chợ về.
hôm nay, hơn bảy giờ sáng cửa tiệm vẫn mở cửa. Không mùi thơm bơ sữa khi nướng bánh, chẳng còn vị thơm đượm nồng của nước cốt dừa ấm xen chút mùi đắng của cafe tỏa như ngày. Cánh cửa kính của tiệm vẫn im lìm treo tấm biển gỗ in chữ close, tạm đóng cửa.
Gian trong của cửa tiệm là gian gia đình, đằng tấm rèm rủ là cánh cửa phòng ngủ bằng gỗ keo màu cũ. Trong phòng, Lê Hữu Bằng lười nhác cuộn trong chiếc chăn lông vũ ấm áp, đuôi giường là hai cục lông đen đang còn ngáy, màu đen lông của bọn chúng đen đến nỗi khi nắng lọt qua khe cửa xuyên chiếu đến, mơ hồ thể thấy mảng lông đen hiện sắc màu cầu vồng.
Nhạc chuông báo thức là bài hát close to the sun đoạn điệp khúc. tiếng chuông vang thêm một nữa, từ chăn ấm một cánh tay với làn da trắng sáng, từng ngón tay thon dài với đầu móng cắt tỉa gọn gàng đưa tới chiếc điện thoại samsung đang ngừng rung lên từng hồi đặt ở tủ đầu giường lướt chữ “tắt”.
Hơn tám giờ Lê Hữu Bằng mới mở cửa tiệm, khi cánh cửa kính mở vài cụ ông lớn tuổi chơi cờ tướng ở mấy bộ bàn ghế bày ngoài trời của tiệm. Một tiếng động thì ngẩng đầu khỏi bàn cờ chỗ cánh cửa lên tiếng hỏi.
Dậy đấy hả, hôm nay chắc trúng mà giờ mới dậy?
Các bác dậy sớm thế ạ, mấy ván thế?
Lê Hữu Bằng chào xong, tới cầm cái chổi lá xoèn xoẹt quét lá cây rụng tiệm.
Hôm nay rét mà, mới đôi ván.
Một ông cụ khác ngước lên, mỉm đáp .
Các bác chờ một chút, nước trong nhà đang đun, quét sân xong cháu pha ấm đem ạ. Hôm nay ướp hoa bưởi, thơm lắm đấy.
Thế phiền phiền cháu, lấy thêm chút bánh quy nhé.
Vâng.
Hót xong lá rụng bỏ túi rác, Lê Hữu Bằng trong quán. Ấm điện đun nước tự tắt, nước trong ấm vẫn lục bục sôi nổi bọt khí đáy ấm. Lấy bộ ấm chén đất nung màu nâu đỏ, Lê Hữu Bằng dùng nước tráng qua ấm mới mở hộp chè xanh ướp hoa bưởi diễn, từng thì gỗ nhỏ múc chè khô đổ lòng ấm.
Nước sôi lạch tạch chạy xuống từ miệng ấm điện, nước nóng khiến chè khô bung nở, chỉ mùi chát nhè nhè vẩn quanh đầu mũi. Nhanh tay lắc tròn hai lượt, rót bỏ phần nước tráng chè, Lê Hữu Bằng nước rót nước sôi già cho đầy ấm đậy nắp .
Hương chè xanh thơm ngát hòa cùng hương thơm trong lành của hoa bưởi trắng. Không gian tiệm lớn lúc mùi hương đặc trưng khi giao mùa bao phủ. Lê Hữu Bằng lấy đĩa đựng, từ trong tủ bánh lấy hai phần bánh quy bơ tổng hợp bày đĩa sứ chậm rãi bưng khay đựng cả nước chè bên ngoài.
Con ch.ó poodle tên là Thái Bạch khi dùng hình bé tí chạy theo chân chủ nhân, từ đằng cái đuôi nhỏ cắt cụt chỉ còn một mẩu đang quẫy ngừng. Trái ngược với sự tăng động của Thái Bạch, con mèo tên Thái Tuế lười biếng ườn yên chiếc xe vision phơi nắng mặc cho thi thoảng cơn gió lạnh thổi đến khiến nó ngao ngao hai tiếng như kêu rằng “lạnh quá”.
Hơn chín giờ cửa tiệm treo bảng mở cửa. Trong tiệm tiếng nhạc handpan lời với tần 1111 hz phát từ chiếc loa hình máy cassette. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, hòa cùng âm thanh thiên nhiên video khiến lòng yên bình. Hương chè xanh ướp hoa bưởi thơm mát dần dà mùi bơ sữa thế. Những chiếc bánh bông lan mềm ẩm, thơm mùi vanilla lượt đưa khỏi lò nướng Chúng im trong tủ bảo quản, chờ một vị khách đến chọn đem chúng .
Cả tiệm chỉ một , Lê Hữu Bằng chỉnh thông lò nướng, khi dùng thiết đo kiểm tra nhiệt độ chuẩn, đem mẻ bánh su kem mới bắt cho trong lò. Cửa lò nướng khóa chặt tiếng bíp ngân dài, Lê Hữu Bằng đến tủ lạnh lấy phần kem tươi đ.á.n.h bông khi thêm hoa quả cắt hột lựu trộn đều thoáng qua chút bắt mắt.
Mẻ bánh sừng bò với hơn mười cái nguội, Lê Hữu Bằng dùng túi bắt kem với đầu kim loại cẩn thận bơm đầy phần nhân trong ruột bánh. Túi kem hoa quả lớn bơm tới cái cuối thì hết Lê Hữu Bằng để riêng chiếc bánh nhân chỗ khác qua cắt lát mấy ổ bánh hoa cúc để nguội, đem xếp khay đựng.
“Tinh tinh tinh” âm thanh báo hiệu kết thúc chương trình của lò nướng vang lên báo động. Lê Hữu Bằng buông con d.a.o đang cắt dưa lưới xuống thớt đeo bao tay nhấc khay nướng . Từng chiếc bánh tart trứng với lớp vỏ vàng giòn và phần trứng sữa nướng xém bề mặt ngừng tỏa nóng, mùi thơm béo ngậy của sữa và trứng nướng theo cái đẩy cửa của một ông cụ bay bên ngoài.
Vài ngang qua đường khi qua tiệm cũng vì mùi nọ mà ngừng bước chân đang còn vội vàng. Họ , hít hà hương thơm rời , nhưng cũng vì chiếc bụng đói mà đảo bước chân trong tiệm.
Ngoài quán các cụ già đ.á.n.h cờ chút mấy vui vẻ, Lê Hữu Bằng ở trong quán thi thoảng thấy cụ mặt đỏ tía tai giật quân cờ bằng đá từ tay bạn khi nọ hộ đối thủ. Họ gì đấy cậy thấy nhưng qua khẩu hình miệng Lê Hữu Bằng chỉ còn khẽ mỉm .
Khách tới tiệm đa phần mua đem . Không gian trong tiệm rộng chỉ năm bàn nhỏ, cái khuất, vị trí là phía cột chịu lực. Lê Hữu Bằng cố ý chọn đặt một bàn đơn ở vị trí nọ vì ở đấy ngay cạnh cánh cửa sổ nhỏ, là hướng bờ hồ gần đó. Vì là góc khuất, gian nhỏ nên đa phần khách nào cần yên tĩnh thì khi tới tiệm sẽ mời họ chọn chỗ nọ.
Không gian tiệm cổ. Lê Hữu Bằng khi thuê căn nhà ngoài sơn tường nhà, lắp trần nhà và cửa kính, để lắp điều hòa thì đều cố gắng giữ những nét cổ xưa qua bao năm tháng. Ngoài chiếc bảo gắn thiết làm lạnh chuyên dụng làm bằng kính thì từ quầy thu ngân, bàn pha chế, giá treo ly cốc, chạn chén, đĩa và ngay cả bàn ghế cho khách cũng đều khoác lên một màu cũ kỹ của tháng năm..
Không chạy theo xu hướng giới trẻ, Tiệm Bánh Mây chọn lựa gian hoài cổ, gạch lát sàn là loại gạch từ thời pháp với hoa văn nâu vàng đặc trưng thường thấy. Trên trần nhà hệ thống chiếu sáng là ánh đèn led sáng rực chói mắt. Trên chỉ những cái chao đèn bằng nhôm phủ một lớp men sứ trắng chụp xuống cái bóng đèn sợi đốt phát ánh sáng vàng đục. Nếu nhưu kỹ cái chao đèn tróc men vài chỗ, cũng cái bóng đèn chập chờn, chớp tắt mà Lê Hữu Bằng vẫn kịp .
Phía ngoài tiệm Lê Hữu Bằng bày thêm bốn bộ bàn ghế giả gỗ cùng ô che cỡ lớn, dù cho lạc quẻ so với gian phía trong của tiệm , nhưng chỗ nọ đối với mấy ông cụ lớn tuổi thì là điểm tụ tập chơi cờ thưởng bánh của tiệm.
Tiệm Bánh Mây ẩn giữa thủ đô hoa lệ, nó bình dị đến mức nếu như cái biển quảng cáo rằng đó là tiệm bánh thì thoáng qua chỉ như những ngôi nhà xung quanh quán mà thôi.
Hơn mười giờ sáng mẻ bánh quy hạnh nhân cuối cùng cũng bỏ lò để nướng. Bụng Lê Hữu Bằng rọt rọt vang lên đôi ba tiếng vì cơn đói ập đến. Tự pha cho một ly sữa đậu dừa nóng ấm Lê Hữu Bằng ăn cái bánh sừng bò nhân nọ cùng với ly sữa chờ bánh quy chính.
Khi nắng lọt hẳn trong nhà, qua khung cửa kính, vệt nắng vàng đổ dài nền gạch hoa cũ kỹ, phía ngoài cánh cửa chớp gỗ màu xanh lá cây cửa kính cường lực đẩy mở. Tiếng chuông leng keng báo hiệu tiệm khách.
Lê Hữu Bằng ngước lên , đặt miếng bánh cùng cốc sữa lên mặt bàn dậy chỉnh tạp dề hồng nhạt đang đeo cổ.
Từ bên ngoài là một nam trưởng thành, nọ vô tình kéo theo chút lạnh trái mùa bánh áo theo. Không ai nhưng chỉ thoáng ai cũng rõ ràng, cái khí trầm mặc chút se lạnh quẩn quanh hình cao lớn đối lập với sự dịu dàng của Tiệm Bánh Mây.
Người nam dáng cao ráo, qua lớp áo sơ mi quân phục màu cỏ úa thể thấy rõ từng khối cơ nổi rắn chắc hiện lên. Áo sơ mi để hở một cúc cổ, mặc với quần vải Gabadin xanh đậm là thẳng thớm. Từng nếp gấp bộ đồ nọ nương theo chuyển động bước của mặc cũng thấy dấu hiệu nhăn nhúm khiến Lê Hữu Bằng thích thú.
Người nọ đến càng gần Lê Hữu Bằng thấy càng rõ bề ngoài của nọ. Anh kiểu phi giới tính vẻ nữ tính như những thần tượng xứ sở kim chi thường thấy màn ảnh. Khuôn mặt nọ sáng sủa, là dạng khuôn mặt góc cạnh nam tính, khi nghiêng đầu, đường viền hàm với một góc vuông rắn rỏi sẽ hiện rõ ràng. sống mũi cao, đầu mũi cân đối hòa hợp với khuôn miệng quá mỏng và đôi lông mày rậm .
Kể cả mái tóc cắt ngắn cầu kỳ tạo kiểu cũng hợp với khuôn mặt . Chỉ là khuôn mặt vốn tưởng mười điểm đó hiện rõ một đôi mắt hai mí trũng sâu với con ngươi hằn rõ mạch m.á.u đỏ, bọng mắt sưng húp và quầng thâm lan rộng, sắc thái trong con ngươi nâu đậm khi lờ đờ, hiển hiện rõ ràng đang sự mệt mỏi tận cùng.
Đó là một Bác sĩ quân y, Đại tá Phan Thanh Tùng.
Lê Hữu Bằng bảng tên gắn túi áo n.g.ự.c ấn tượng. Chợt nhớ tới dáng vẻ dường như từng thoáng thấy qua ở con hẻm vài . đây là đầu tiên bước tiệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nang-ban-toi-mang-anh-cho-em/chuong-mot-nang-len-thi-nho-giat-ao-nhe.html.]
Chào quý khách, Tiệm thể giúp gì cho ?
Phan Thanh Tùng dường như thấy. Anh đến quầy im lặng một lúc, đôi mắt vô thần quét qua gian lưng Lê Hữu Bằng một cái im lặng như đang tìm kiếm điều gì đó.
Xin hỏi...
Cà phê đen...Và một cái gì đó... ít đường.
Chưa để Lê Hữu Bằng hỏi xong câu thứ hai chỉ tay về cái bàn khuất cột trụ, giọng trầm và khàn, thể hiện sự mệt mỏi đạt đến đỉnh điểm.
Hữu Bằng khẽ gật đầu, hỏi thêm gì. Vì rằng những làm việc trong môi trường áp lực như quân đội bệnh viện thường tìm đến cà phê như một loại cứu cánh. Cứ thế tự quyết định, nhanh chóng lấy dụng cụ pha cà phê đặt bên quầy pha chế, Lê Hữu Bằng đong lượng cafe thích hợp chần chờ đôi chút thêm một muỗng bột hoa oải hương tím đảo đều.
Trong lúc chờ cafe sôi thì Lê Hữu Bằng chọn bánh, vì Phan Thanh Tùng yêu cầu ít ngọt nên tự chọn lấy hai lát bánh hoa cúc đem nướng giòn. Cafe sôi thì mứt quả phủ kín hai miếng bánh, thêm chút hoa quả thái miếng cùng miếng kem mặn đặt một góc đĩa. Trên cùng lớp mứt quả Lê Hữu Bằng rải vụn óc chó. Dùng khăn lau sạch đĩa đựng bánh đặt khay gỗ đặt sẵn d.a.o dĩa cùng bưng .
Cafe tỏa khói cùng phần bánh mắt bưng tới cái bàn gỗ đơn ở trong góc, nơi Phan Thanh Tùng đang mặc cho nắng rọi lên . Nắng vàng chiếu tới cơ thể cao lớn, dù gắt gao bỏng rát da dẻ, nhưng cái thứ nắng chói đủ để cho một con mèo thích phơi nắng như Thái Tuế trốn chỗ khác.
Đây là bánh hoa cúc mứt việt quất, cùng là hạt óc chó, chút kem mặn và hoa quả cắt miếng cùng quả mọng, mời dùng.
Đặt khay gỗ xuống bàn mặt Phan Thanh Tùng, Lê Hữu Bằng giải thích nhẹ nhàng.
Tôi thấy vẻ đang mệt mỏi, nên trong cafe thêm chút bột oải hương, tác dụng an thần, còn về bánh chọn bánh mì hoa cúc thêm mứt vị việt quất và óc ch.ó vụn sẽ giúp não thư thái hơn một chút. Bánh thì lượng đường giảm từ lúc khi nướng nên sẽ quá ngọt. Mong rằng sẽ hợp khẩu vị của .
Phan Thanh Tùng cảm ơn, chỉ khẽ gật đầu như thói quen lời như khi. Lê Hữu Bằng rời Phan Thanh Tùng lén theo tới khi bóng khuất quầy thu ngân mới rời mắt.
Trong cái nắng vàng rát làn mờ ảo từ dòng nước nâu sánh trong tách sứ ngừng bay lên khỏi miệng cốc. Mùi đắng thơm đặc trưng của cafe arabica xen chút dịu ấm của hoa oải hương, hai mùi tưởng chừng chả thể hòa hợp là hòa quyện khiến lòng thanh thản.
Nhấp một ngụm thứ nước đen nâu vị đắng chát nhưng chứa đầy hợp chất gây tỉnh táo miệng Phan Thanh Tùng ngày lập tức thấy thèm ăn gì đó. Cầm d.a.o nĩa lên cắt một miếng bánh hoa cúc mứt việt quất đưa miệng từ từ nhai cảm nhận.
Vị chua ngọt của quả mâm xôi làm giảm độ béo ngậy của bánh hoa cúc. Lát bánh nướng giòn ngoài mặt, Khi nhai kỹ, chạm tới lớp ruột bánh bên trong thì là vị mềm mịn tơi xốp thơm nồng mùi bơ sữa đặc trưng của bánh mì hoa cúc.
Lê Hữu Bằng tiếp tục công việc của . Khi ba tiếng tinh tinh của lò nướng vang lên nữa mẻ bánh quy cuối cùng lò. Bánh quy thơm nồng hương cam đỏ, và chanh vàng. Lê Hữu Bằng cực thích mùi vị dù cho hít bao nhiêu . Cậu vẫn kìm lấy một cái bỏ miệng tận hưởng cái hương thơm dịu dàng thư thái .
Xếp bánh quy khay trong tủ bảo quản, Lê Hữu Bằng nhanh chóng thu dọn những đồ nghề dùng để nướng bánh bỏ chậu rửa. Sau một loạt tiếng lạch cạch khi rửa khay nướng bánh, gian tiệm bánh mây nữa trở về sự tĩnh lặng vốn , chỉ còn tiếng nhạc thư thái và tiếng thìa inox va chạm với thành cốc khi khuấy vang từ góc bàn của vị khách duy nhất đang trong tiệm.
Ở góc khuất trong quán, cái bàn đơn đĩa bánh hết, d.a.o dĩa đặt gọn. Trong khay gỗ non nửa ly cafe vẫn còn ấm đang tỏa. Người nam nọ phản ứng, gian tĩnh lặng, tiếng nhạc êm dịu, nắng chiếu qua khung cửa sổ, tia nắng vàng sáng chiếu đến những hạt bụi li ti bay bổng hỗn loạn lấp lánh ánh sáng màu.
Dưới đôi giày da của Phan Thanh Tùng một con ch.ó poodle tiny bé như cục bông đen phơi nắng. Cạnh nó một con mèo lông dài với khuôn mặt cao ngạo ngửa bụng phát tiếng grù grù thoải mái ngủ.
Phan Thanh Tùng bỗng cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Anh ngáp, nhưng tầm dần mờ cho thấy cơ thể hết năng lượng. Vô thức đôi mắt nhắm mắt . Chỉ là một thoáng thôi. khi mở mắt , thì một chiếc khăn bản rộng sợi len đắp lên tựa lúc nào.
Phan Thanh Tùng nhớ cuối ngủ ngon như là bao giờ, nhiều tháng trôi qua cảm thấy buồn ngủ. Nhớ tự bản ba đêm gần nhất ngủ quá hai tiếng, cơ thể bật lên báo động đỏ, nhưng những thứ t.h.u.ố.c uống đều rằng chẳng tác dụng.
Ngang qua con hẻm gần bãi đậu xe mà đang gửi, Phan Thanh Tùng ngửi thấy một mùi bơ sữa ngọt lịm. Như ai đấy dắt tay , gian cổ xưa lặng im yên tĩnh. Cơn buồn ngủ sinh lý như bao lâu ngày đến bỗng chợt ập , tiệm bánh nhỏ cứ thế vỗ về giấc ngủ, sảng khoái và chút mộng mị.
Phan Thanh Tùng nhận , so với cái văn phòng của ở bệnh viện phòng ngủ ở nhà, ở tại nơi đây, tiệm bánh tên Mây với tiếng nhạc lời, ly cafe thơm mùi oải hương và đĩa bánh quá ngọt chủ tiệm tự chọn mới đáng là nơi để nghỉ ngơi những ca phẫu thuật căng não.
Trong quán khi thêm một cặp đôi trẻ đầu gặp mặt đang thì chuyện. Họ lịch sự chuyện nhẹ nhàng. Còn chủ quán đang thì mở điện thoại đăng dòng trạng thái mới nhất lên trang quảng cáo của tiệm.
Đăng xong bài đăng, Lê Hữu Bằng ngó qua phía góc khuất thấy vị khách mới tỉnh giấc thì mỉm . Cậu đặt điện thoại xuống cầm theo ấm chờ, một gói tên hút chân cùng một ly thủy tinh đến bên bàn cẩn thận rót nước lên tiếng nhắc.
Anh ngủ gần nửa tiếng . Cà phê của cũng nguội , mời ly nếu hợp vị thể tham khảo, mua một ít về. Nó lẽ sẽ giúp ngủ thêm một ít.
Phan Thanh Tùng sửng sốt. Anh ngủ sâu, nhưng nghĩ thời gian lâu như . Nhận thấy khí tiệm đối với bản còn quý giá hơn bất kỳ liều t.h.u.ố.c an thần ở nhà đang uống, Phan Thanh Tùng ngẩng đầu , chủ quán mắt.
Một khuôn mặt thon dài, gầy nhẳng như những mẫu nam màn ảnh, Lê Hữu Bằng sở hữu một khuôn mặt tròn trịa cân đối. Cằm của quá dài phối hợp với mắt mũi miệng cùng đôi lông mày cùng màu nâu với tóc. Một vẻ dịu dàng, đậm nét á đông, sẽ cực ưa và gây ấn tượng rõ nếu như gặp đầu.
Hôm nay quên mang theo tiền và điện thoại. Ngày mai thanh toán ?
Sờ tay túi quần bỗng nhớ bản đem theo tiền, và cả điện thoại. Phan Thanh Tùng giật nhưng chỉ hai giây điềm tĩnh rõ với .
Không , miễn thấy thoải mái, thể mời luôn bữa .
Nội tâm của Lê Hữu Bằng bỗng nhiên đấu đá kịch liệt. Không rõ vì như nhưng từ tận trong tâm thần một giọng đang thì gào thét mãnh liệt.
“Trời đất ơi, hai trăm mười lăm nghìn của , tiền của .”
Thấy chủ quán dễ dàng cho chịu bữa Phan Thanh Tùng cảm thấy chút kinh ngạc về sự t.ử tế của mặt chủ động câu tiếp.
Tôi Tên là Phan Thanh Tùng, đại tá, bác sĩ quân y. Chỗ làm là bệnh viện trung ương quân đội, nếu như quên thể đến cổng bệnh viện báo tên để đòi.
Lê Hữu Bằng bật khẽ, Phan Thanh Tùng chút bối rối nhưng tiếng chuông cửa báo khách đến vang lên khiến sự ngại ngùng của đàn ông cao lớn cắt ngang.
Đây là Thảo Diệp giúp an thần, về dùng thử, tặng . Anh giờ bận thì cứ về , tiền cần trả . Quán khách làm phiền nữa..
Nói đoạn Lê Hữu Bằng đưa cái túi hút chân khi nãy cho Phan Thanh Tùng, chỉ khéo dặn đôi câu, nhanh nhẹn đến bên quầy. Khách mua bánh quy đem về, khi vị khách nọ rời dáng cao lớn ánh mắt chút thần thái tiến .
Ngày mai sẽ .
Phan Thanh Tùng cất lời, giọng dịu hơn lúc tiệm một chút. Có lẽ giấc ngủ ngắn khi nãy một ít tác dụng với cơ thể cao lớn thì .
Lê Hữu Bằng mỉm nhẹ, như thường lệ đưa cho một tờ quảng cáo giọng điệu chuyên nghiệp cất lời.
Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.
Tiệm mở cửa từ 6 giờ sáng đến mười rưỡi tối, hoan nghênh cùng bạn bè, gia đình ghé tiệm .