Nàng Bân tới, mang anh cho em - Chương hai: Mây vờn tán lá tùng.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-05 20:24:45
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm khi Tiệm Bánh Mây nữa mở cánh cửa kính. Tấm biển gỗ ghi chữ open còn xoay thì cao lớn mặc quân phục chắn mặt chủ tiệm.

Phan Thanh Tùng cao một mét chín mươi lăm, quân phục may riêng ôm sát cơ thể cường tráng, là kiểu cân đối chứ đô con mất cân bằng như vận động viên thể hình. Thân cao ráo cái nắng trời đủ rộng và lớn để phủ kín thấp bé đối diện. Trái ngược nọ Lê Hữu Bằng chỉ cao một mét sáu mươi tám tính cả đuôi tóc bồng bềnh với chạm tới cằm của nam cao lớn tên nhưn nghĩa, một loại cây cao lớn.

Lùi hai bước để khỏi ngước đàn ông cao lớn đang chắn tầm , Lê Hữu Bằng mỉm rạng rỡ khẽ cất tiếng chào.

Quán đến giờ mở cửa, nếu vội chờ một chút nhé.

Vô thức tiến lên một bước sực nhớ cả hai chênh lệch chiều cao khá nhiều, Phan Thanh Tùng lùi cúi xuống   từ trong ví da lấy một tờ tiền mệnh giá lớn nhất đưa đến.

Tôi tới gửi tiền ngày hôm qua, hôm nay giao ban sớm nên ở quán ... Có thể mang một phần cafe và bánh.

Lê Hữu Bằng dù nhưng vẫn cần ngửa cổ khi chuyện với Phan Thanh Tùng. Khẽ gật đầu, móc ổ khóa tay nắm cửa khẽ nhắc.

Bánh mới mười phút nữa lò, chờ một chút nhé. Hôm nay nướng một mẻ muffin táo quế giúp thử tay nghề nhé.

Phan Thanh Tùng gật đầu, dù cho Lê Hữu Bằng thấy. Không rõ vì thu hẹp bước chân, thong thả theo nhịp chân bước của bên cạnh trọng tiệm. Vô thức nghiêng đầu xuống, Phan Thanh Tùng từ cách gần ba mươi phân thấy rõ hai hàng mi dài, từng sợi mi đen bóng, cong vút của Lê Hữu Bằng rung lên nhè nhẹ tựa như gió vờn. Cái miệng nhỏ nhỏ chuyển động ngừng, đôi lúc chu lên nhòn nhọn làm cho Phan Thanh Tùng thấy và còn cảm thấy vô cùng đáng yêu.

Mười phút trôi qua trong tĩnh lặng, khi bánh chín lò, mùi thơm nức nở. Lê Hữu Bằng dùng kẹp gắp bốn chiếc bánh hẵng còn tỏa khói để hộp đựng rót cafe nóng cốc giấy đóng gói cẩn thận kẹp bill tính tiền cùng tiền thừa mới đưa cho Phan Thanh Tùng vẫn còn chờ phía ngoài quầy thanh toán.

Đồ của , ngày mai đến nhé.

Nhận lấy túi giấy đựng bữa sáng của Phan Thanh Tùng , môi mỏng khẽ động vẫn mở lời. Anh gật đầu, chậm rãi bước khỏi tiệm. Lê Hữu Bằng ngay theo khi rời khỏi quán, quét sân đón các cụ ông đến chơi cờ như ngày.

Hai con mèo và ch.ó Thái Tuế cùng Thái Bạch vẫn làm nhiệm vụ của bọn chúng. Ăn thật no phơi nắng chờ chủ nhân chợ mua đồ trở về liền chạy đón. Phơi nắng cho thì chúng đảm nhận chức vụ nhân viên lắm lông. Khi khách tới tiệm thì meo meo gâu gâu chạy đón , nếu như khách cần thể dùng chúng là giấy chùi nước mắt nếu cần. Khách đa phần là khách quen của tiệm, họ chọn tại tiệm nhỏ chỉ để tận hưởng cảm giác yên tĩnh hoài cổ, thong thả chậm rãi thưởng và ăn bánh ngon.

Tiệm bình yên đến nỗi, đôi lúc Lê Hữu Bằng ngoài việc thì chỉ cần với mấy ông cụ chơi cờ ngoài sân hoặc khách quen của tiệm thì họ sẽ luôn sẵn sàng trông tiệm. Hai cục lông đen khi cũng vì chủ nhân ngoài mà từ thú cưng bật lên mode lên thành thú chống trộm.

Hôm nay cũng lấy thêm nguyên liệu để còn làm bánh. Chiếc xe vision của Lê Hữu Bằng lăn bánh từ ngoài hẻm chậm rãi . Yên xe chằng một rành nhựa cứng đựng đầy hoa quả hãy còn tươi rói cùng mấy mớ rau bina rễ còn dính đất.

Mấy ông cụ chơi cờ thấy thế liền dậy. Người nọ đến giữ cái rành nhựa để Lê Hữu Bằng mở dậy buộc, Thái Tuế và thái bạch tiếng chủ liền nhanh chân chạy đón cứ quấn lấy chân của . Cẩn thận để đạp hai con vật nhỏ. Lê Hữu Bằng nhấc chân cao nhanh, bước bước nhỏ từ từ bê một chút hoa quả đem tiệm mới cầm rổ đựng đem hết chỗ còn .

Chiều sáu giờ trời hẵng tối, trong lúc đang tính tiền cho khách Lê Hữu Bằng lơ đãng ngoài cửa, bắt gặp bóng dáng quen cũng đang thì qua lớp cửa kính. Lê Hữu Bằng khẽ mỉm , đôi mắt hai mí dài khẽ chớp hàng mi xòe tựa như đuôi công khẽ cụp xuống diễm lệ. Cậu vẫy gọi ngoài cửa, chỉ cúi đầu xuống tiếp tục tính tiền mặc cho ngoài cửa cơ thể cao lớn của Phan Thanh Tùng đang thì c.h.ế.t lặng.

Nội tâm Phan Thanh Tùng khi đang thì đấu đá mãnh liệt, câu hỏi chỉ là liệu rằng nên tiến ?

lý trí thắng, Phan Thanh Tùng chủ tiệm tất bật thêm một chốc bước khỏi con hẻm. Xe ô tô Phan Thanh Tùng đỗ ở bãi gửi của nhà nước, khi thanh toán phí gửi chậm rãi lái xe hòa lẫn dòng xô bồ tan tầm phố, trở về căn nhà của cách nơi đây chỉ hai cây .

Lê Hữu Bằng tính tiền xong cho khách ngẩng lên thì còn thấy nọ ở bên ngoài Cứ nghĩ doanh thu hôm nay thể tăng thêm một chút, dù nghĩ như nhưng cái cây cao lớn chẳng tiệm nên thất thu .

Ý nghĩ tiếc tiền nhanh chóng qua nhanh chóng, rằng là hôm nay là thứ sáu nên lượng khách khi tối đông hơn tưởng. Dọn tiệm thật sớm lúc Lê Hữu Bằng tắm giặt xong thì cũng mới hơn mười giờ tối một chút.

Có chút đói bụng, đem quần áo bẩn bỏ máy giặt chọn chế độ giặt sấy kết hợp, vui vẻ dùng máy sấy, sấy cho mái tóc ướt khô cong cầm chìa khóa xe máy bên ngoài. Chiếc xe vision chút nổi bật từ từ lăn bánh, dừng tại một quán  phở gà, Lê Hữu Bằng tắt máy khóa xe thong thả bước quán gọi một bát phở đùi ít nước béo, cùng hai cái chân gà nướng.

Phở nhân viên bưng để cái bàn nhựa hiệu Song Long, bát phở lớn, sợi phở thái tay đều nhưng trắng mịn còn thơm mùi gạo, miếng đùi gà bỏ xương, chặt miếng điểm tổ chút đầu hành với phần hành mùi xanh ngát dập dềnh trong nước dùng gà trong vắt váng mỡ vàng nổi.

Lê Hữu Bằng bắt đầu thêm gia vị. Khi đang pha đĩa muối chấm gà thì đối diện một khách một tới nhân viên ghép bàn chỉ chỗ, xuống.

Cho một bát miến đùi, nước béo.

Lê Hữu Bằng giọng quen thuộc thì ngẩng đầu , nghĩ đàn ông khi sáng quân phục chỉnh tề khi chỉ mặc một bộ đồ chất đũi thoáng mát, chân dép lê khí thế lười biếng toát rõ ràng.

Nhận cùng bàn với là chủ tiệm bánh Mây, Phan Thanh Tùng  bỗng chốc nhấc viền môi mỏng thu vẻ lười biếng, tới một giây biến thành đàn ông thành thục bình thản cất tiếng chào.

Không nghĩ cũng tận chỗ để ăn đêm nhỉ.

Ngon mà, xa tí vẫn . Hóa quân nhân như cũng ăn đêm hả?

Chấm miếng thịt đùi săn chắc thơm ngọt đĩa chấm pha, Lê Hữu Bằng đưa miếng gà lên miệng nhai nhai vẻ thích thú đáp .

Khi tối kịp ăn tối, nên bộ đây ăn tạm bát miến gà.

Anh ăn miến buổi tối xót ruột hả.

Tiếng xì xụp húp nước súp thanh ngọt vang lên thật khẽ, Lê Hữu Bằng mặc kệ hình tượng cứ thế ăn thật ngon.

Tôi , .

, cho nên thích ăn phở hoặc bún hơn.

Phan Thanh Tùng gật đầu biểu hiện đồng tình. Nhân viên quán phở bưng đồ đặt lên bàn. Lê Hữu Bằng dùng giấy lau miệng thuận tiện đẩy đĩa chân gà xẻ đôi nướng chín giòn cùng với đĩa muối về giữa bàn khẽ mời.

Tôi còn thích chân gà nướng quán nữa haha. Anh ăn bao giờ ?

Phan Thanh Tùng lắc đầu. Lê Hữu Bằng ngần ngại xé một ngón chân gà chấm đĩa muối đưa miệng đối diện, chút nghĩ ngợi cất tiếng.

Vậy thử miếng xem, muối chấm pha ngon lắm đấy.

Phan Thanh Tùng tỏ vẻ sốc. Một mảng hồng hiện rõ khuôn mặt trắng nõn của Lê Hữu Bằng.Trong lòng khi tự vả chính bao nhiêu cái về cái tội nào tha thứ của chính .

Lê Hữu Bằng một tật khó bỏ đó là cứ ăn ngon liền mất kiểm soát hành vi. Khi thấy Phan Thanh Tùng chút ngại ngùng dùng tay trần cầm lấy ngón chân gà giật nhận thức bản quá phận.

Mặt liền đỏ bừng, nhanh chóng thu tay tự ăn phần . Sau chuyện đó hai thêm gì nữa. Lê Hữu Bằng vốn đang ăn khí thế thì tốc độ bỗng ngừng . Phan Thanh Tùng cũng ngại rõ nên mở lời như nào mãi cho đến khi một vị khách tới họ ăn xong , thể ghép bàn cùng .

Hai lên tự thanh toán phần của , Phan Thanh Tùng phía chờ đến khi đội xong mũ bảo hiểm định nổ xe về thì giọng nam trưởng thành cất lên nữa.

À .

Lê Hữu Bằng dừng việc đề máy gạt chân chống để máy ngừng đầu nhỏ nghiêng nghiêng góc bốn mười lăm độ ngước Phan Thanh Tùng cạnh chửa nửa mét giọng chua chua lên tiếng.

Có chuyện gì thế ạ.

Cậu tên là Bằng nhỉ?

Hơi hé miệng ngơ ngác vì thấy Phan Thanh Tùng tên của , Lê Hữu Bằng ngơ ngác đôi chút khẽ gật gật đầu.

Tôi là Phan Thanh Tùng, vui quen .

Lê Hữu Bằng vẫn hàm ý sâu xa trong câu .

Ngày mai thể nướng một ít bánh mì hoa cúc nhưng ít bỡ ? Tôi một bạn làm việc vùng cao gửi tặng ít lá bạch .

Vậy mai sẽ nướng riêng cho một ổ.

Cảm ơn.

Có yêu cầu gì thêm nữa .

Mai chín rưỡi sẽ đến quán.

Vậy thời gian làm các loại bánh khác .

Lê Hữu Bằng , nụ khiến lòng Phan Thanh Tùng xao xuyến. Chiếc xe vision lăn bánh mất hút dòng xe cộ thưa thớt. Phan Thanh Tùng đó theo tới khi thấy nữa mới rảo bước tới căn nhà năm tầng cách quán phở ba mặt tiền.

Sáng hôm là ngày nghỉ đầu tiên của cuối tuần, Lê Hữu Bằng hôm nay dậy sớm nướng các loại bánh bày biện tủ bảo quản. Từ sáng sớm tiếng nhạc lời vang lên khe khẽ trong gian cửa tiệm nhỏ. Khách mua bánh cùng thức uống đem về là chủ yếu, tới hơn tám giờ vị khách nước ngoài quyết định dùng tại quán.

Chỉ ổ bánh mì hoa cúc với lớp vụn hạt dẻ và hạnh nhân bào lát vị khách nọ dùng tiếng việt khõng gọi đồ.

Tôi mua cả một cái , một ly latte cafe.

Lê Hữu Bằng thấy vị khách nọ chỉ ổ bánh mì hoa cúc ít ngọt, ít bơ mà nướng riêng cho cái cây cao lớn nọ thì mỉm , khẽ lắc đầu lên tiếng.

Xin , bánh đặt , ngài chọn bánh khác .

Vị khách hiểu liền gật đầu, ông chỉ tay sang khay bánh trứng bên cạnh chọn lấy năm cái đến một cái bàn gần cửa xuống.

chín rưỡi cửa kính bật mở, từ bên ngoài Phan Thanh Tùng mặc quần kaki màu xám, áo sơ mi tay ngắn giầy da lười. Dù cho quầng thâm ở mắt vẫn còn nhưng khí chất đàn ông hiện lên rõ ràng, còn dáng vẻ lờ đờ sắp c.h.ế.t như ngày hôm nữa.

Đưa lá đây giúp pha đem cùng bánh.

Đặt hộp sứ to ngang bàn tay lên mặt quầy Phan Thanh Tùng vẫn giữ vẻ mặt như mất sổ gạo về chiếc bàn đặt ở góc khuất. Lê Hữu Bằng bóc lớp giấy gói bên ngoài mở nắp đậy hũ . Theo thói quen kiểm tra chất lượng lá bằng cách ngửi và nhai thử, thấy rằng là hàng cực kỳ thì vui vẻ trong nhà trong. lấy bộ ấm mới mua, một dùng đem .

Trà pha xong để ủ đôi chút, trong lúc Lê Hữu Bằng đem ổ bánh hoa cúc cắt thành từng lát, đem mứt quả để từng đĩa nhỏ vui vẻ bưng chỗ của Phan Thanh Tùng đang thì chờ. Góc bàn vẫn giống như ngày, dù khuất nhưng từ ngoài nắng vẫn cứ luôn chiếu đến bỏng rát da .

Trong gian nhạc lời yên tĩnh, Phan Thanh Tùng về phía xa đăm chiêu suy nghĩ. Trên đôi chân dài con mèo Thái Tuế đang thì ngủ trong tư thế bánh mì, cả nó cuộn , lớp lông dài đen bóng bung xù ánh sáng chiếu đến phát sáng thi thoảng đôi bàn tay búp măng thon dài nâng lên vuốt khẽ.

Trà và bánh của đây ạ.

Đặt khay đựng xuống bàn, Lê Hữu Bằng mỉm khẽ nhấc cái cục bông đen còn nãy giờ vẫn đang quấn lấy chân .

Phan Thanh Tùng tiếng liền dứt dòng suy nghĩ, góc mặt nam tính thu , dừng việc vuốt ve Thái Tuế Lê Hữu Bằng khẽ lên tiếng, giọng chút vấp.

Quán còn khách , uống tách cùng với nhé.

Kể từ đó, vị Đại tá trẻ tuổi Phan Thanh Tùng trở thành khách quen đặc biệt của Tiệm Bánh Mây. Anh luôn xuất hiện chín giờ rưỡi sáng các ngày thứ bảy chủ nhật, còn ngày thường thì thường năm rưỡi chiều. Lê Hữu Bằng sẽ thấy một bác sĩ quân y mặt mày mệt mỏi đến quán của và những khung giờ gần như cố định.

Hai cùng chuyện quá nhiều chỉ thi thoảng Lê Hữu Bằng sẽ cho về những loại thảo mộc mới mà tìm , các câu chuyện về những chiếc bánh bán trong tiệm. Cậu chừng mực, bao giờ hỏi Phan Thanh Tùng về chuyện công việc của .

hai chỉ trò chuyện đôi ba câu cùng im lặng cảnh ngoài cửa, khi khách tới Lê Hữu Bằng sẽ bán hàng, khi sẽ thấy cảnh tượng nam cao lớn ngủ gục chiếc ghế gỗ cứng ngắc. Cùng ngủ với Phan Thanh Tùng sẽ là cục Thái Tuế năm cân hoặc Thái Bạch nặng năm lạng và  hai cân.

Có đôi , cũng tại khung giờ đó, khi mà Lê Hữu Bằng đang thì lau dọn bàn mà khách về Phan Thanh Tùng sẽ tới trong tình trạng gần như sụp đổ. Mỗi như thế đểu tự hiểu ngày hôm trải qua sự việc gì đó cực kỳ căng thẳng và cần thư giãn, dù cho nọ một chủ động .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nang-ban-toi-mang-anh-cho-em/chuong-hai-may-von-tan-la-tung.html.]

 Lê Hữu Bằng đến để trò chuyện, mà để tìm kiếm sự thanh thản. Những ngày như sẽ pha cho một tách công dụng an thần cùng những chiếc bánh quy hương vanilla gói trong túi bóng đem cùng.

nhanh sẽ ngủ vì mệt. Những miếng bánh sẽ dùng hết nên để ăn bánh quy thế. 

Lê Hữu Bằng thường để cho Phan Thanh Tùng ngủ đến khi tự tỉnh , hai sẽ cùng ăn gì đấy ấm nóng chia tay bên ngoài con hẻm.

Ai về nhà nấy và hôm gặp .

Hơn hai tháng qua , thủ đô bước thời gian nắng nóng nhất trong năm. Mối quan hệ của cả hai vẫn đang dừng ở chủ quán và khách hàng cần chăm sóc đặc . Dù cho hai đều tự nhận thấy sự nhộn nhạo trong nhưng ai trong hai chịu .

Thứ bảy ngày thường, Phan Thanh Tùng đến Tiệm Bánh Mây sớm hơn thường lệ. Hôm nay lái xe đến, là bộ đồ thể thao còn ướt mồ hôi dính sát cơ thể.

Lê Hữu Bằng mới chợ mua nguyên liệu về, thấp bé (với cái cây nhà ló thôi chớ tao nó mà tao cao 1m6 ) đang chật vật khiêng từng một bao bột mì nặng trịch từ cái rành nhựa đặt xuống nền gạch.

Phịch một tiếng, một cái bao tải bột nặng năm mười lăm cân rơi xuống trúng chân , chiếc vision nghiêng vì nặng dấu hiệu đổ. Và điều đáng sợ nhất cũng xảy chân chống “phưng” một tiếng liền gãy và chiếc xe nghiêng về hướng Lê Hữu Bằng đang .

Không giữ xe .

Bỗng giọng trầm ấm cùng với hình cao lớn khỏe mạnh của Phan Thanh Tùng xuất hiện ngay mặt. dùng sức giữ cho xe đổ đồng thời lên tiếng trấn an. Lê Hữu Bằng giật , cứ tưởng phát toi thế là nhắm chặt mặt chờ đợi phận.

khi giọng nọ dừng , trọng lượng nặng chĩu chiếc bao bột cũng còn chân Lê Hữu Bằng thì mới mở đôi mắt để . Thì là Phan Thanh Tùng giữ xe đổ dê bao tải bột khỏi chân .

Ngơ ngác cái gì mau rút chân , tháo dây buộc. giữ xe để bê xuống cho.

Lần nữa giật tỉnh ngộ, Lê Hữu Bằng nhanh tay tháo sợi dây chằng rành nhựa Phan Thanh Tùng giữ cho xe . Chiếc rành nhựa đựng đầy đồ đạc nặng trĩu nhấc xuống đặt xuống sàn gạch. Phan Thanh Tùng nữa giữ xe dựng chân chống . Thấy xe cân bằng Phan Thanh Tùng khi mới sang đưa tay cốc một cái lên trán chủ tiệm bánh tiện nhắc nhở.

Xe chân chống chuyên để dựng xe khi chở hàng nặng dùng đến, hôm nay là đến kịp. Nếu cứ như hôm chín rưỡi mới đến thì hả.

Ô hóa chân chống hả, thật.

Lê Hữu Bằng ngại ngùng gãi đầu. Phan Thanh Tùng lắc đầu bất lực chỉ cái chân chống biến dạng của con xe vision tiếp.

Này thì khi nào chân chống khác thì dùng chân chống đấy. Rõ .

Cười hề hề để rời sự quê mùa của , Lê Hữu Bằng lùi bước mở cửa tiệm chạy trong nhà. lát cầm cái rổ thường dùng đem hoa quả , vài nào cũng nhe cái răng khểnh của mới làm cho nam cao lớn đang thì bất lực cửa tiệm mày giãn một tí. 

Đến bao bột mì lớn lăn lóc , khi Lê Hữu Bằng cúi xuống tự bê thì Phan Thanh Tùng cản .

Cậu chỉ chỗ cho, nặng đấy.

Dạ, phiền quá.

Lê Hữu Bằng tự giác lùi . Cậu là cương nhu đúng lúc đối với việc mất sức giúp bao giờ từ chối giành mất cơ hội cho nọ thể hiện. Lê Hữu Bằng , đôi chân ngắn bước hai bước bằng một bước của Phan Thanh Tùng chỉ về hướng kho chứa đồ.

Phan Thanh Tùng dễ dàng vác chiếc bao nặng trịch đó lên vai, bước vững vàng qua bếp  nhà kho cùng đặt nó xuống góc tường. kê cao so với mặt sàn.

Sau mà mua nhiều đồ như thì bảo , lái chiếc bán tải lấy hàng với .

Cảm... Cảm ơn . Cái đấy chắc cần ạ.

Lê Hữu Bằng , mặt đỏ lên vì ngượng đáp nhưng khi Phan Thanh Tùng đang thì rửa  tay qua loa vòi nước ở bồn rửa thấy.

Cả hai bên ngoài, Phan Thanh Tùng tinh mũi khịt khịt hai cái ngửi thấy mùi chua rõ ràng khẽ cất tiếng hỏi.

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Bình thường giờ sẽ nướng bánh để chuẩn mở hàng mà, hôm nay mua nguyên liệu giờ . Lê Hữu Bằng kéo ghế xuống ý mời mới chậm rãi trả lời.

Đêm qua máy ủ bột của chập điện mà , sáng nay dậy sớm thì bột ủ từ hôm qua hỏng hết .

Phan Thanh Tùng xuống ghế, Lê Hữu Bằng dậy đến ấm nhân trần đấy rót một cốc đặt xuống mặt . Vẫn điệu bộ Lê Hữu Bằng trêu đùa.

Hôm nay bữa sáng của sẽ ăn mì tôm cùng nhé. Chứ loại bánh mà oder hôm qua bột cũng hỏng , chua lè.

Chập điện hả, thiệt hại nghiêm trọng thế?

Các thiết khác thì , chỉ điều hòa với máy ủ bột là cháy thôi .

Cậu thì .

Phan Thanh Tùng nhẹ thở dài khi thấy kết quả, Lê Hữu Bằng biểu cảm của nam mặt thì thích thú. Phan Thanh Tùng biểu cảm của , nội tâm suy nghĩ sâu xa gì đó mặc cho Lê Hữu Bằng rời chỉ để câu ngắn gọn.

Anh , nấu hai bát mì, mời bữa sáng mặn .

Cậu bếp, từ tủ lạnh lấy ít thịt xay, cà chua cùng hành lá. Hành tím băm nhỏ đem phi thơm rang thịt băm cho chín cùng với nước mắm. đến khi thịt khô thì cho nước đun sôi cùng với cà chua bổ cau đun cho nhừ.

Lê Hữu Bằng lấy một bó miến, chia làm ba phần, đem hai phần trụng nước nóng cho mềm, rửa thêm mấy nước lã đem thả giá trụng nước nóng thêm một nữa mới đổ bát tô lớn. Cái bát còn Lê Hữu Bằng đơn giản bóc một gói mì hảo hảo thả . Nêm nước dùng cho vặn Lê Hữu Bằng thả hành lá cắt khúc trong bát vớt thịt và cà chua phần nhiều thả bát miến mới chan nước dùng cả hai tô.

Sắp đũa thìa đặt lên khay, Lê Hữu Bằng rửa hai quả táo đặt lên đĩa chung khay với hai bát tô, lấy con d.a.o dùng gọt hoa quả đặt liền bê khay ngoài.

Phan Thanh Tùng mới gọi điện thoại cho ai đấy, khi bưng bữa sáng của hai đĩa thì kết thúc cuộc gọi, Lê Hữu Bằng cũng nhanh miệng cất tiếng mới.

Hôm nay ngày mai ngày chịu khó ăn sáng món khác nhé. Tiệm của chắc đóng cửa chừng hôm để mua và thiết mới.

Thái Tuế với Thái Bạch bọn nó .

Vì hỏng điều hòa nên đưa bọn nó pet hotel .

Phan Thanh Tùng hình như quan tâm rằng bữa sáng hai hôm giải quyết ở , đang thỏa mãn húp ngụm nước súp ngon ngọt trong tô miến và hỏi về hai cục lông đen của tiệm.

Hai ăn xong mì , Lê Hữu Bằng chủ động dùng d.a.o gọt táo. Khi Phan Thanh Tùng buông đũa dùng giấy lau vết dầu miệng. Động tác dứt khoát nhanh nhẹn.

Lê Hữu Bằng cắt xong một miếng táo theo thói quen dùng đầu nhọn của con d.a.o găm miếng táo hồn nhiên đưa về phía đối diện mời.

Anh Tùng ăn táo , táo ngọt giòn lắm đấy nhé.

Phan Thanh Tùng khựng đôi chút, lưỡi d.a.o inox sắc lẹm hắt sáng lên trần nhà khẽ nuốt nước bọt cái ực. Không khí giữa hai đột nhiên trở nên căng như dây đàn. 

Phan Thanh Tùng nhận lấy miếng táo đưa lên miệng, tách một tiếng miếng táo c.ắ.n làm hai, thịt táo giòn ngọt tựa như mật tươm mỗi khi răng nghiền nát phần thịt táo.

Sao nào, ngọt lắm đúng .

Ừ táo ngọt lắm, nhưng đừng mời bằng cả con d.a.o như thế .

Lê Hữu Bằng bật ngại ngùng, vệt hồng đỏ lựng đôi gò má trắng nõn hiện lên. Cậu dừng việc gọt quả táo thứ hai .

Em quen tính, bỏ qua cho nhé.

Không , chú ý chút là . Mà Bằng .

Sao ạ?

Cậu đặt chỗ sữa chữa thế thiết hỏng thế?

Em ạ. để lát dọn dẹp xong xuôi em lên mạng tìm ạ.

Lê Hữu Bằng vẫn tiếp tục gọt táo, hề đối diện cái cây cao lớn nọ đang thì chăm chú đôi môi mấp máy tự cảm thấy đáng yêu.

Tôi quen chuyên bên điện máy công nghiệp, hẹn lịch chốc lát nữa họ sẽ qua kiểm tra giúp . Đừng tự ý động mấy cái dây nhợ đó, rõ ?

Thật đấy hả, ôi quá cảm ơn nhé.

Đặt miếng táo cuối cùng lên đĩa, ngước lên đôi mắt cương nghị của đối diện bao lời hoa mỹ đều nuốt ngược . Hai im lặng đối diện im lặng. Có chút mùi mật ngọt thoang thoảng, từ khu vực làm bánh, mà hương thơm nọ phát từ chỗ hai đang thì .

Nắng hè gắt gỏng chiếu qua cửa kính rọi tới làn da của Lê Hữu Bằng trắng đến phát sáng. Phan Thanh Tùng ngẩn ngơ ngắm mặt tự chìm cõi mộng. Phía đối diện bờ n.g.ự.c ẩn hiện hàng cúc áo đóng kín màu lúa mạch chắc khỏe.Vòm n.g.ự.c phập phồng theo nhịp hít thở khiến đối diện Phan Thanh Tùng là Lê Hữu Bằng ngại đến đỏ mặt. 

Nếu vì tiếng chuông điện thoại từ bên sửa chữa thiết gọi đến làm phiền sợ rằng hôm nay Phan Thanh Tùng sẽ tiến hành sơ cứu cho Lê Hữu Bằng vì mất m.á.u quá nhiều. Nguyên nhân mất m.á.u vì chảy m.á.u mũi khi thấy cơ n.g.ự.c của bác sĩ quân y.

Qua ngày thứ hai khi thợ đến xem xét thiết hư hại, Tiệm Bánh Mây thế một chiếc máy ủ bột và một chiếc máy điều hòa mới tinh. Máy ủ bột thêm cả tính năng nướng cách loại bánh quy đơn giản, còn chiếc điều hòa cũ đổi thành điều hòa hai chiều đông hè đều dùng đến.

Nhân viên lắp đặt xong cho chạy thử xong thì đưa biên bản ký nhận cho Lê Hữu Bằng ký. Đến đoạn thanh toán thì nhân viên thu tiền trực tiếp khách hàng mà bên nhân viên bán hàng sẽ liên hệ .

Chờ tới vài ngày thấy nhân viên nào gọi điện yêu cầu thanh toán. Lê Hữu Bằng gọi điện lên phía nộ thì nhận thông tin thanh toán bộ chi phí thiết . Lê Hữu Bằng hỏi nhân viên thanh toán là ai, vì chỉ thể là một , và nọ hôm nay hiện đang tài liệu y học ở trong góc khuất với cục lông Thái Bạch trong lòng.

Cảm nhận ánh của Lê Hữu Bằng, Phan Thanh từng dừng việc tài liệu . Anh ngoái đầu về phía quầy thu ngân, tay nâng tách cafe hương quế mà pha cho lâu. Khuôn mặt trai gật khẽ một cái, đầu Lê Hữu Bằng thấy nụ mỉm rực rỡ miệng nọ.

Cậu mê mẩn cái nụ mím môi của , trong vô thức rực rỡ đáp , thành lời nhưng Phan Thanh Tùng khẩu hình miệng của Lê Hữu Bằng hiểu. Anh gật đầu cái nữa đầu chăm chú cuốn tài liệu y học tay.

Ngoài chạng vạng dần tối trời, mặt trời đỏ rực lẩn dãy nhà cao tầng dần dà biến mất. Trời bỗng nổi gió. Mặt hồ từ cửa sổ d.a.o động mãnh, từng cơn sóng nước dập dềnh vỗ bờ hồ. Cây lá đung đưa, rào rào mưa từ trời thi nhảy xuống trần.

Cái nóng bức ban ngày xua , dòng phố dòng xe vẫn dấu hiệu ngừng , chỉ là những chiếc áo mưa màu sắc sặc sỡ chất liệu phản quang khoác lên .

Dù bên ngoài nóng mát trời, phía trong Tiệm Bánh Mây nhiệt độ đều dừng hai mươi ba độ, khí dễ chịu. Quán hai đôi khách trú mưa tiện uống ly nóng. Lê Hữu Bằng phục vụ họ xong đeo theo cái tạp dề mới Phan Thanh Tùng tặng khi sáng đến bên nhẹ cất tiếng hỏi.

Hôm nay ăn cơm với nhé, sườn ướp , khách về nữa thì đem nướng hai cùng ăn cơm.

Phan Thanh Tùng dù đang nhưng cần ngước lên , khẽ gật đầu còn bồi thêm câu cuối.

Anh ăn cay kém, đừng quét phần sốt cay quá nhé.

oki.

 

Loading...