Nàng Bân tới, mang anh cho em - Chương 7: Tết tết tết tết đến rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-22 15:14:53
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng Lê Hữu Bằng cũng cần trả tháng tiền nhà ngoài ý như thỏa thuận đấy với chủ nhà. Người bạn của Phan Thanh Tùng giúp Lê Hữu Bằng tìm một mặt bằng gần trung tâm thành phố, nó trong một con ngõ nhỏ cách đường chính chỉ năm mươi mét và tới ba mặt sàn mới xây.
Có sân mái che phía bên ngoài, cả chỗ để đỗ xe quán. Mặt bằng mới khá rộng, tầng một khi tính toán sửa sang thì một phòng nhỏ làm bếp, bên ngoài đặt lò nướng các loại thiết để nướng bánh và quầy pha chế và quầy thu ngân. Khoảng trống còn thì kê hai ba bàn và vài đôi ba băng ghế dài sát cửa kính. Trên tầng hai và ba thì thoáng và rộng rãi hơn nhiều. Chỉ tiếc mặt bằng thiết kế chỉ dùng để buôn bán, chỗ để ngủ nghỉ.
Bàn bạc hợp đồng thuê chi tiết, khi thanh toán một phần tiền đặt cọc, Lê Hữu Bằng vẫn bình thản tiếp tục chuyện buôn bán kiếm tiền như bình thường. Trong thời gian khi hợp đồng thuê nhà hết hạn hai vợ chồng chủ nhà qua bên đ.á.n.h tiếng vài . Chỉ là thái độ của Lê Hữu Bằng cứ dửng dưng, bình chân như vại.
Ngày hai mươi lăm tháng một, Tiệm Bánh Mây đóng cửa sớm hơn thường lệ.
Tấm biển gỗ treo ngoài cửa kính mới khi nãy còn lủng lẳng lật mặt chữ open hướng bên ngoài. Vậy mà khi nó lọt thỏm trong cái thùng bìa cứng nào đấy mà Lê Hữu Bằng cũng nhớ. Gió đông lùa qua khe hở cửa ô chớp của cửa gỗ, mang theo mùi ẩm của trời mưa đông giá lạnh tràn trong căn nhà.
Đội chuyển nhà đến từ sáng. Họ tháo từng chiếc lò nướng bánh, nhấc từng kệ gỗ, cùng tủ bảo quản. Bọc kín bằng lớp xốp trắng cùng lớp chống sốc bằng khí thật cẩn thận. Tất cả khiêng lên thùng của con xe thùng hai mươi tấn đang thì đậu phía ngoài của con hẻm. Âm thanh kéo lê, tiếng va chạm, thanh âm băng dính xé xoèn xoẹt vang lên ngớt trong gian nhà vẫn còn tràn ngập mùi bơ sữa.
Lê Hữu Bằng giữa nhà, đút tay túi áo, từng thứ lượt chuyển . Chiếc bàn gỗ góc cửa sổ, nơi yêu thích , cái ghế dài đặt ở quầy thu ngân, nơi thích xem điện thoại nướng bánh. Cái võng xếp mà Phan Thanh Tùng từng ngủ một buổi trưa nọ khi trộn bột để kịp làm đơn bánh sinh nhật cho khách.
Đồ đạc cứ vơi dần theo mỗi đóng thùng khiêng ngoài, gian nhà vốn tràn đầy cảm giác ấm cúng ngày một trống trải. Điện thoại rung lên báo tin nhắn, khi thấy là tin nhắn của chủ nhà thúc giục bản nhanh chóng dọn , Lê Hữu Bằng quanh nhà một lượt thở dài, gọi đội chuyển nhà .
Sau khi đem bộ cửa kính cường lực lớn bé mà khi lắp thêm tháo , gọi cho đơn vị cũ đến thu mua với giá thanh lý. Nhìn căn tiệm như thể từng , thỏa mãn đưa địa chỉ cần chuyển tới cho bên chuyển nhà, còn thì trong, gọi điện cho chủ nhà đến bàn giao nhà.
Khi chủ nhà vội vã cùng vợ chạy đến, thì chỉ còn mỗi Lê Hữu Bằng và xác nhà trống hoác, hệt như lúc mới tới tìm thuê. Kiểm tra một vòng, bắt bẻ cái gì chủ nhà cùng với vợ mặt vui vẻ nhận chìa khóa nhà bực dọc về.
Lê Hữu Bằng họ tính lấy danh tiếng tiệm nhà để tiếp tục buôn bán, cũng mua rẻ đồ đạc ở trong tiệm. Cậu nhận tính toán của họ là hai hôm , khi đang nướng bánh nhận tin nhắn, hỏi rằng thanh lý đồ đạc từ vợ trẻ của chủ nhà.
Họ cứ nghĩ sẽ kiếm hời, ai ngờ Lê Hữu Bằng là khôn khéo nhanh nhẹn. Chưa tới tiệm mới mấy bộ bàn ghế phong cách hoài niệm dùng tới , nhưng vẫn chọn thuê đội chuyển nhà đến. Vốn định để bộ cửa kính cho họ, chỉ lấy ít tiền cho , thì khi nãy khi tin nhắn rằng tháo cửa kính nếu sẽ trừ tiền cọc khiến cảm thấy ý của đáng dành cho họ. Cái gì cũng dọn hết , đến cả cây cọ bồn cầu, cũng đem sang tiệm mới mà chẳng thấy quá đáng.
Tiệm mới là nhà của một đôi vợ chồng sinh sống ở nước ngoài. Sau khi cùng luật sư ủy quyền ký kết hợp đồng thuê trong mười năm Lê Hữu Bằng cầm theo giấy tờ cơ quan ban ngành đăng ký kinh doanh và thông tin cửa tiệm lên bên phòng cháy chữa cháy. Thủ tục nhanh chóng thành, tiệm mới vì chi tiền khủng mà nhanh chóng trang hoàng đúng theo ý của .
Tiệm Bánh Mây khai trương rầm rộ , vì Lê Hữu Bằng mà là Lê Hữu Bằng hết tiền . Sau khi đưa nốt chỗ tiền đặt cọc và thanh toán tiền một năm thuê nhà, tiền trang trí tiệm, mua sắm thêm vật dụng và trang trí. Tiền tiết kiệm của Lê Hữu Bằng những năm qua vì dũng, hy sinh gần hết.
Thanh toán hết tiền công cho bên thi công trang trí nội thất, tài khoản của Lê Hữu Bằng chỉ còn vỏn vẹn đến hai triệu đồng. Sau khi tiêu năm trăm nghìn nhớ mua cái gì và thêm một triệu tiền thuê phát tờ rơi quảng cáo, Lê Hữu Bằng nghĩ bản sẽ mua ít khoai lang, để về luộc lên ăn qua bữa, chứ ăn mì nhiều thì làn da sẽ dễ nổi mụn mất.
Gặm khoai đúng nghĩa mấy ngày liền, Lê Hữu Bằng cũng còn nghĩ đến chuyện tìm phòng trọ thuê nhà nguyên căn dùng để ở nữa. Trên tầng hai Cậu tự dành một chỗ đủ rộng rãi, mỗi tối khi tiệm đóng cửa, sẽ trải cái đệm còn vương mùi nam tính của Phan Thanh Tùng mà ngủ tạm.
Đệm là loại , nệm trải ga giường bằng tơ lụa mềm mại, đông ấm hè mát, thoáng khí. Lê Hữu Bằng dài cả buông lỏng cả ngày mệt mỏi, ngước trần nhà sơn màu vàng kem ấm áp miệng lẩm bẩm.
Cũng . Ít nhất nơi là của trong mười năm. Không ai đuổi giữa chừng nữa.
Hai con mèo một con ch.ó vì lạ nhà mà rụt rè. Tiệm buôn bán trở , khách cũ tìm đến quán cũng chiếm hơn phân nửa, nhưng mấy con vật vẫn chỉ loanh quanh tầng hai, ăn ngủ. Khi tiệm khách tuyệt nhiên chúng trốn trong ổ của . Dù dùng cách nào cũng gọi .
Hôm nay Tiệm Bánh Mây nghỉ sớm. Từ đầu giờ chiều ngừng hắt cùng với sổ mũi, tiếng hắt xì cùng với sụt sịt khi hít mũi vang lên ngừng, Chống đỡ qua khung giờ tan tầm với lượng khách đông nghịt Lê Hữu Bằng tắt bộ chức năng đặt hàng các nền tảng quyết định nghỉ.
Dọn dẹp, vứt rác xong xuôi cũng hơn bảy giờ, lẽ vì đói quá nên bủn rủn tay chân mắt chao đảo thấy trăng với lấp lánh. Vội vàng trong nhà, uống hết sạch cốc sữa ấm cho thêm nhiều đường Lê Hữu Bằng lấy chút tỉnh táo, đó chạy ù sang hiệu t.h.u.ố.c đối diện tiệm triệu chứng, mua xong t.h.u.ố.c về.
Đêm nay thủ đô lạnh, ngoài trời mưa đông còn kèm cả gió bấc. Lê Hữu Bằng khi lờ mờ lên cơn sốt. Chỉ còn tới mười năm ngày nữa tết đến . Khách tới tiệm đông nhưng khách cũ đặt bánh thì lượng tăng lên đáng kể. Lê Hữu Bằng lo lắng kéo tìm tới của một bạn trong ngành nhắn tin gì đó bỏ điện thoại xuống.
Thuốc mua về uống , nhưng vẻ trời lạnh quá, đệm và chăn tơ tằm mềm mại thế mà chẳng ấm áp gì cả. Lấy điện thoại mở zalo lên kéo xuống phần tin nhắn lâu tin nhắn mới, soạn một tin nhắn chỉ bốn chữ “em ốm mất ” ấn gửi mong chờ.
Trạng thái tin nhắn hiển thị gửi hơn nửa tiếng . Lê Hữu Bằng cơn sốt hành cho mơ mơ, màng màng buông điện thoại ngủ khi nào . Màn hình điện thoại vẫn sáng trạng thái tin nhắn hiển thị từ gửi, nhận, cuối cùng là xem. Không tin nhắn đáp , màn hình sáng chói đột ngột mờ lâu thì tắt hẳn.
Lê Hữu Bằng mộng mị một đêm tới năm giờ sáng. Cổ họng đau rát, cả đau nhức, tấm lưng ướt sũng gặp khí lạnh khiến rùng . Trên đệm Thái Tuế cùng Thái Âm đang ngủ, trong ổ bông hoa Thái Bạch vẫn còn đang ngáy o o.
Bật đèn chiếu sáng tầng hai, lên, cầm bộ đồ chuẩn sẵn buồng vệ sinh, bộ quần áo ấm mới, Lê Hữu Bằng uống xuống một viên sủi hạ sốt xuống tầng một. Sốt cả một đêm thật sự đói, Lê Hữu Bằng lấy cái ấm siêu tốc lâu dùng cắm nước, tìm thấy gói mì tôm mua từ lâu hộp đường vani đem bóc vỏ,thả bát chắt nước sôi chờ cho chín.
Xì xụp xong bát mì chua cay, mồ hôi toát ít. Lê Hữu Bằng lấy giấy qua loa lau tầng mồ hôi trán, thu dọn bát đũa thả bồn rửa, ngoài quầy thu ngân, bày bàn ghế.
Năm giờ sáng, trời mùa đông hẵng còn tối mịt, xe cộ đường khi chỉ lác đác mang theo ánh đèn vụt qua con ngõ nhỏ. Qua cửa kính sát đất, Lê Hữu Bằng trông thấy những bán hàng rong bắt đầu nhịp sống thường ngày. Những gánh hoa đặc trưng ngày tết ngày một nhiều.
Lê Hữu Bằng lau bàn những bó hoa nhiều màu sắc chủng loại lướt qua tiệm. Rồi một chiếc xe hoa dắt bộ qua tiệm, Lê Hữu Bằng buông giẻ lau tay xuống, mở cửa kính, khàn giọng gọi họ .
Chọn mua một bó violet to đùng với giá chỉ tới một trăm nghìn, Lê Hữu Bằng trong khu vực khi sửa làm kho chứa đồ. Sau một lúc lật mở thùng giấy, lấy một chiếc lọ sứ màu xanh nhạt đem rửa sạch. Cậu nhớ chiếc lọ hoa là Phan Thanh Tùng đưa mua ở làng gốm Bát Tràng khi hai chơi. Chiếc bình là hàng sẩn men sứ, giá bán khá rẻ, vì thích nên mua.
Nhìn vật thấy nhớ , Lê Hữu Bằng cho nước bình hoa, đem quầy bỗng chua xót nhớ đến khuôn mặt trai lâu vuốt ve của yêu mà bần thần. Bó hoa tím xen sắc xanh của lá vứt chỏng trơ mặt bàn kính. Lê Hữu Bằng cứ thế bần thần đến tận nửa tiếng mới lên cầm bình hoa bên cái bàn đang đặt bó hoa thì tiếng động khi cửa mở thu hút ánh ..
Một nam dáng cao lớn mặc áo len cổ lọ với quần vải cùng màu, áo khoác dáng dài quen mắt, tay nọ một bó thược d.ư.ợ.c nhiều màu thi bung nở khi đang thì giữa cửa nhà. Dưới ánh đèn vàng nhạt ấm áp, trong khí lành lạnh khi điều hòa bật, Lê Hữu Bằng cái con quen quen dụi mắt, dụi đến khi mắt rát thì mới tự xác nhận bản lầm thì mới đặt bình hoa xuống sàn nhà.
Hét toáng lên vì vui sướng, Lê Hữu Bằng lao đến ôm đàn ông đang tươi như hoa thật chặt. Phan Thanh Tùng khụy gối, khéo léo đỡ yêu để ngã, lo bó hoa mua tặng Lê Hữu Bằng hỏng.
Anh về với em . Nhớ c.h.ế.t . moa moa.
Hôn liên tiếp lên mặt yêu , Lê Hữu Bằng còn đưa tay vuốt ve má Phan Thanh Tùng lật qua lật xem mất miếng thịt nào mới nũng nịu trách móc.
Anh bay về lúc ba giờ sáng nay. Nộp xong báo cáo nhiệm vụ là tìm tới quán em liền.
Cụng trán với yêu bé nhỏ, Phan Thanh Tùng thủ thỉ.
Sao đợi sáng trời thì tới, xem râu còn cạo, miệng hôi lắm kìa.
Lê Hữu Bằng bĩu môi chê lên xuống nhưng vẫn thuận theo yêu chu môi hôn chùn chụt ngừng.
Thì nhớ em lắm đó, kịp về nhà. Ốm , đêm qua tin nhắn .
Mải chìm đắm trong vẻ của yêu, Lê Hữu Bằng quên mất còn đang sốt, thấy yêu hỏi han thì như chạm đúng công tắc nguồn. Lê Hữu Bằng ngã ngửa cơ thể rơi chế độ tắt nguồn.
Từ lúc cụng trán, Phan Thanh Tùng thấy nhiệt độ cơ thể cao rõ ràng. Mặc kệ bó thược d.ư.ợ.c chung phận vứt chỏng trơ cùng bó hoa màu tím nào đấy, Phan Thanh Tùng bế xuống chiếc ghế dài vải nỉ trong tiệm.
Kiểm tra mạch đập, vạch mắt xem thấy con ngươi vẫn còn tiêu cự Phan Thanh Tùng thở một yên lòng. Cởi áo khoác đang mặc đắp lên cho yêu đến tủ t.h.u.ố.c chỉ mấy loại thông dụng thì lắc đầu. Tìm loanh quanh một hồi tầng hai, trong buồng vệ sinh Phan Thanh Tùng cũng tìm chậu cùng với khăn mặt.
Túi t.h.u.ố.c hôm qua Lê Hữu Bằng mua cũng đặt kệ rửa mặt, Phan Thanh Tùng xem xong thì chỉ lấy hai trong ba loại cầm xuống tầng một cùng chậu nước ấm và khăn mặt. Bật điều hòa, chọn chế độ sưởi, khi cảm nhận thấy gian trở nên ấm áp thì xuống cạnh yêu giặt ướt chiếc khăn vải tay.
Lau bằng khăn ấm giúp cơ thể tản nhiệt, qua thêm một chút Phan Thanh Tùng lấy nhiệt kế đo nhiệt độ thấy vẫn là ba mươi chín độ mốt thì cố gắng lay tỉnh Lê Hữu Bằng, để uống thêm một viên sủi giảm sốt. Lê Hữu Bằng mơ màng há miệng, dòng nước mát lạnh mang theo cái vị ngai ngái khó tả của viên sủi hạ sốt trôi xuống bụng. Phan Thanh Tùng để yêu gối lên đùi đến khi cơ thể từ từ giảm nhiệt độ xuống ba mươi tám độ thì mới thở phào.
Lê Hữu Bằng tỉnh hơn mười một giờ. Cậu băng ghế dài đắp áo khoác của yêu. Phan Thanh Tùng từ bếp , tay bát cháo thịt băm điểm hành lá xanh xen chút tím của tía tô đang thì tỏa hương quyến rũ. Thấy tỉnh, Phan Thanh Tùng mỉm , đặt bát cháo xuống bàn bên cạnh, nửa quỳ, nửa , nâng bàn tay còn ấm nóng khi bưng cháo, vuốt nhẹ lên gò má mặt, giọng cưng chiều hỏi.
Còn mệt ?
Lê Hữu Bằng lắc đầu, cổ họng hẵng còn đau rát nên chuyện. Nghiêng đầu để má của áp sát lòng bàn tay còn vương mùi hành, Lê Hữu Bằng nhếch đôi môi khô khốc, hưởng thụ cái vuốt ve yêu thương của yêu .
Uống nước nhé, xong thì chờ cháo nguội bớt ăn.
Lê Hữu Bằng gật đầu bàn tay từ trong áo rút đưa lên chạm mặt .
Anh cạo râu, cũng đ.á.n.h răng đấy. Khi nào em khỏi bệnh hôn nhé. Anh ốm xong còn chăm em .
Lê Hữu Bằng phì , tiếng phát như gà mắc thóc “khạc khạc khạc”. Lồng n.g.ự.c đau nhói, đưa tay ôm n.g.ự.c ngừng vui vẻ vẫn . Phan Thanh Tùng vỗ về, khi nãy trong lúc ngủ thấy tiếng ho của . Biết Lê Hữu Bằng khi chắc chắn đau nên đấy qua tiệm t.h.u.ố.c mua thêm cả mấy loại đem về.
Ăn xong cháo, uống xong thuốc, thêm một lúc, gần một giờ chiều Lê Hữu Bằng cũng ngoan ngoãn để yêu bế lên xe cùng về nhà của Phan Thanh Tùng. Ba con vật bốn chân một vé trong lồng vận chuyển ở cốp xe. Khi chiếc audi a6 xuống hầm để xe tắt máy, chúng cũng bắt đầu gào lớn, đòi ngoài.
Phan Thanh Tùng bế yêu lên nhà, bộ quần áo ngủ của cho yêu, thấy thoải mái, Phan Thanh Tùng mới xuống đem ba con vật phòng ngủ trống , cùng tầng.
Mơ màng thêm một giấc nữa, đến khi Lê Hữu Bằng tỉnh dậy thì thấy đang ở nhà yêu . Căn phòng kể từ hôm hai xác lập mối quan hệ vẫn , chỉ là chăn đắp khi chuyển sang chất liệu lông vũ mềm ấm áp.
Không thấy yêu , Lê Hữu Bằng dậy bước xuống giường. Đôi dép bông để sẵn hướng phía ngoài, tùy tiện xỏ , xách cạp quần, xuống tầng một. Đèn nhà bật, nhưng ở thì cũng thấy.
Rót một cốc nước ấm từ vòi nước của cây lọc, Lê Hữu Bằng loẹt quẹt đôi dép cửa kính sát sàn xuống nhà. Bộ quần áo ngủ rõ ràng là của Phan Thanh Tùng. Nó dài, nó rộng, may rằng cái chun quần nó rão, mặc dù xách sắp đến tận nách nhưng ống quần vẫn con robot lau nhà, lau một lượt.
Hệ thống điều hòa tầng một đang chạy chế độ sưởi, Lê Hữu Bằng cầm cốc nước ấm tay, hướng tầm xuống con đường mặt. Nhà Phan Thanh Tùng trục đường chính, con đường lớn khi nào cũng thấy xe cộ tấp nập. Giờ tan tầm dòng mưu sinh họ màng gió rét, mưa rơi, họ vẫn trùm những chiếc áo mưa nhiều màu mưa, vẫn chắc tay những chiếc xe máy, nhích từng chút đường giờ cao điểm.
Cảnh tượng mưa đông và gió rét khi , bỗng nhiên khiến lòng Lê Hữu Bằng dâng lên một cỗ chua xót. Vài chuyện tưởng chừng như quên chỉ vì chút hình ảnh quen thuộc mà khiến nhớ . Lê Hữu Bằng nhớ về cận tết năm , khi mười sáu tuổi cùng với chị Hạnh mới mười bảy, hai cùng bỏ trốn khỏi nơi kinh hoàng .
Hôm trời cũng lạnh như . Mưa đông kèm gió buốt con đường quốc lộ mới làm. Không một bóng cây cả quãng đường gần ba mươi cây . Chị Hạnh khi mười bảy tuổi, bụng m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng dắt tay Lê Hữu Bằng mới đám bạn bè của lão giám đốc cưỡng hiếp ngay ngày hôm , cùng bỏ trốn.
Vài chiếc ô tô to nhỏ chạy vụt qua đường, dù cho vẫy, gọi, cầu xin giúp đỡ nhưng một ai cho hai đứa trẻ chỉ một bộ đồ mỏng mùa hè mặc nhờ.
Hai bộ, bộ, chẳng rõ bao nhiêu ngày trôi qua, đến khi con đường bóng cây kết thúc, những mái nhà cấp bốn thưa thớt hiện mắt họ, mãi đến khi m.á.u đỏ thấm ướt hai chân chị Hạnh, thì mới một phụ nữ bụng cứu giúp.
Vùng quê nghèo nuôi chị Hạnh và Lê Hữu Bằng lớn lên. Đứa bé hơn sáu tháng ngày c.h.ế.t khi kịp thành . Ba tháng đêm kinh hoàng , một nữa cảnh m.á.u chảy đầy chân ướt sũng mặt đất xảy một nữa thì mới , bản là đứa trẻ dị dạng đời ghét bỏ.
Sau khi cả hai trưởng thành,rời khỏi vùng quê nghèo xã hội bươn trải. Chị Hạnh quen chồng hiện tại khi làm công nhân may trong nhà máy. Anh thương chị nhiều, dù nhà cấm cản vẫn cùng chị lén đăng ký kết hôn. Lê Hữu Bằng chị cho tiền học làm bánh, khi học xong, làm thuê cho một tiệm danh tiếng ở thủ đô , mãi cho tới khi quen thằng yêu cũ, mới quyết nghỉ và mở tiệm .
Ấy cũng hơn ba năm , nghĩ cố gắng bao năm khi mới định thì ốm .
Đang nhớ chuyện vui, bỗng tiếng ấm trầm của Phan Thanh Tùng vang lên cùng với động tác sờ trán của khiến giật .
Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.
Em hết sốt thế?
Lê Hữu Bằng lắc đầu, đưa cốc nước cho yêu cứ thế ôm chặt eo của Phan Thanh Tùng, đầu nhỏ vùi lồng n.g.ự.c của yêu Lê Hữu Bằng khẽ thì thầm.
Em yêu lắm, Tùng ạ.
Phan Thanh Tùng đang thì tay xách, tay cầm, để Lê Hữu Bằng ôm đến khi chán ngẩng đầu lên thì mới cúi xuống hôn lên đầu mũi của một cái, chậm rãi khẽ cất lời.
Biết yêu thì ăn nhé. Anh mua cháo gà, còn cả quần áo để em đây .
Mặc đồ của cũng mà. Hơi rộng tí thôi.
Lê Hữu Bằng hình như khỏe lên ít, nhõng nhẽo véo nhẹ eo yêu .
Để nào em khỏe xử em một thể.
Chả cần xử, em tự nguyện dâng hiến.
Tiếng cả hai hòa hợp vang lên thật nhẹ trong căn nhà ngập tràn khí ấm, Lê Hữu Bằng thoải mái để cho yêu chăm chút bao ngày yêu xa. Từng thìa cháo thổi nguội đưa đến bên miệng , cả hai cùng tắm nước nóng. Đêm đến, khi trong cái ôm ấm áp của yêu Lê Hữu Bằng thỏa mãn hít hít hương thơm nam tính của Phan Thanh Tùng giọng trách móc.
Cái đệm sắp còn mùi của nữa , mai đem qua nhà, làm thế nào để nó ám mùi của nhé.
Sao thế nghiện mùi yêu em .
Ừ, lỡ công tác, về quán đệm ngủ của cũng bớt nhớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nang-ban-toi-mang-anh-cho-em/chuong-7-tet-tet-tet-tet-den-roi.html.]
Sao ngủ đệm , em tìm phòng trọ ?
Phan Thanh Tùng vuốt lọn tóc rơi xuống của , yêu thương hôn lên trán một cái hỏi.
Không tìm .
Lê Hữu Bằng hôn một cái lên cằm yêu, lên tiếng trả lời.
Sao thế?
Là em hết tiền . Em tính qua tết thì mới tìm.
Phan Thanh Tùng tới thì nhíu mày, giọng thương tức quát lên.
Anh nhớ về đưa chìa khóa cho em cơ mà. Sao tới nhà ở.
Em sợ.
Vì quá khứ cũ .
Lê Hữu Bằng , khẽ gật đầu. Mái tóc nâu cọ cọ lên làn da màu lúa mạch vùng cổ của yêu. Phan Thanh Tùng nhận lỡ lời liền kéo Lê Hữu Bằng lên của . Tay vuốt tấm lưng trắng nõn bên lớp vải áo khẽ .
Kể nhé.
Nhiệt độ trong phòng khi hai mươi tám độ chút nóng, Lê Hữu Bằng đạp chăn, trườn xuống khỏi cơ thể của yêu, lưng với Phan Thanh Tùng, Lê Hữu Bằng nghẹn ngào kể .
Hồi em mười sáu tuổi, cũng là những ngày cận tết, hình như hôm là sinh nhật của em nữa.
Giám đốc trại trẻ mồ côi gọi em đến, em tròn mười sáu tuổi, và em lớn nên quà cho em. Tối hôm lao đưa em cùng với ba nữa lên chiếc xe ô tô màu đen hãng Toyota. Ông đưa em đến một ngôi nhà , ở đấy hồ bơi, vườn hoa với nhiều hoa đang nở.
Bọn em đưa một căn phòng rộng, giường lớn trải đệm êm lắm. Rồi lão bảo với bọn em rằng cứ ở đây, đời bọn em sẽ ăn sung mặc sướng. Rồi ngay đêm , khi mà em nghĩ nhà, nhận nuôi thì chúng em tách .
Em nhớ rõ đêm hôm đấy, ánh mắt sợ sệt của ba nọ khi đưa về phòng riêng. Tiếng động vang lên rõ, như đồ làm bằng da, quất da thịt. Rồi em tiếng hét, tiếng cầu xin, cả tiếng gào , t.h.ả.m lắm.
Em sợ hãi, em đôi chân run rẩy thể thẳng cứ thế bệt xuống hành lang gạch men bóng loáng. Rồi ba gã trung niên bụng phệ tiến vác em lên tầng, bọn họ ném xuống giường.
Đệm lò xo ạ, tiếng kim loại kêu cót két, đáng sợ lắm. Vì nó khi tiền em mua một cái đệm thật . Cả một đêm ba gã lượt bắt ép em ...
Đừng kể nữa.
Phan Thanh Tùng run rẩy, đưa tay lên bịt miệng , đầu gục hõm cổ của , cơ thể cao lớn run lên bần bật, gân xanh quai hàm hiện lên rõ ràng trong đoạn tĩnh lặng tiếng hai hàm răng nghiến chặt vang lên rõ. Lê Hữu Bằng gạt tay xuống, câu nhấc đầu lên, đôi mắt đỏ lựng, miệng chua chát.
Sau hôm ba khiêng bằng bao đựng xác. Em may mắn c.h.ế.t, nhưng ác mộng đấy còn kinh khủng hơn .
Phan Thanh Tùng cả kiềm kích động run rẩy ôm Lê Hữu Bằng lòng.
Anh xin , xin vì lúc gặp em.
Lê Hữu Bằng , giọt nước mắt tủi bao năm lăn dài mặt rơi mái tóc cắt ngắn của yêu.
Em cũng từng kể chuyện về cho thằng , mới đầu nó cũng như ý, nhưng khi nó cơ thể em thì nó tỏ ghê tởm em.
Lê Hữu Bằng khó nhọc rút tay lên quệt hàng nước mắt. Chầm chậm tiếp.
Em sợ những cũng , nên em dám .
Phan Thanh Tùng ngẩng lên , quệt dòng nước mắt vẫn chảy khẽ .
Nói , hết , sẽ khinh bỉ em .
Anh sẽ bù đắp cho em.
Hai đồng thanh một lúc. Lê Hữu Bằng bật , nụ thờ ơ như lấy bàn tay đang lau nước mắt của . Hôn lên những đốt ngón tay dùng để cứu , Lê Hữu Bằng dứt khoát lên tiếng.
Nếu thương thì đừng bù đắp.
Không chờ câu hỏi vì của , Lê Hữu Bằng tiếp câu dang dở.
Ai cũng quá khứ mà, chả qua quá khứ của em là vũng lầy hôi thối bẩn thỉu. Để dùng một dòng nước sạch cứ đổ vũng lầy , với ý định thau cho đến khi nước trong vũng lầy sạch sẽ đấy thì lãng phí lắm.
Cậu dừng , vẻ mặt bất lực của yêu mỉm .
Vậy em như nào.
Phan Thanh Tùng đến đây gần như bất lực, đôi mắt , ánh mắt tràn đầy sự cầu xin giúp đỡ, để cho thể đường hoàng yêu thương và ở cạnh ..
Cứ yêu em như chuyện quá khứ nhé.
Lê Hữu Bằng , còn nụ thê lương, đó là nụ hạnh phúc của yêu.
Em thích lắm.
Nghe tới đây Phan Thanh Tùng hiểu bộ ý nghĩ của yêu , nhích lên, đến khi ôm trọn trong vòng tay thì khẽ .
Hứa với , em tủi , tự ti nhé.
Ừ.
Phan Thanh Tùng xong kìm nén nữa, , đàn ông cao lớn bối rối .
Em , gia thế của lắm, khiến em lép vế ai .
Lê Hữu Bằng , nụ hạnh phúc nữa xen lẫn nước mắt.
Nếu thương em thì cho em vay tiền nhé. Em ốm , còn hơn năm mươi đơn bánh của ngày hôm nay nợ . Tết em tiền để tiêu mất.
Ừ, mai chuyển cho em nhé.
Không hỏi em vay bao nhiêu ?
Tiếng giọng mũi của Lê Hữu Bằng như đang giận dỗi cất lên.
Bao nhiêu cũng hết. Giờ thì ngoan, hôn một cái hai cùng ngủ nhé.
Không bảo hôn , thì sẽ lây bệnh cho .
Kệ , miễn là em lây, nguyện ý ốm.
Lê Hữu Bằng , thành tiếng, đều là dư vị hạnh phúc. Hai hôn một cái, sướt mướt d.ụ.c vọng đơn giản chỉ là cái hôn để an ủi đối phương, cũng như cái hôn để cho yêu của ngủ thật ngon.
Chỉ thôi.
Công việc cuối năm ở bệnh viện bận rộn hơn ngày thường. Phan Thanh Tùng hai ngày nghỉ phép guồng công việc. Sau một ngày yêu chăm bẵm đủ đầy Lê Hữu Bằng sức sống, thậm chí cả sức cày trả nợ đơn đặt các loại bánh. Nhu cầu bánh mua biếu tặng những ngày cận tết khiến lời đùa của Lê Hữu Bằng hôm vay tiền yêu thành thật.
Nhờ trong nghề Lê Hữu Bằng tìm một thợ phụ làm bánh. Đơn hàng tăng vọt, Lê Hữu Bằng khi cân nhắc chỉ nhận đến hết ngày hai mươi hai âm lịch thì nhận nữa. Tiệm Bánh Mây với hai , một ngày mười tiếng lò nướng bánh ngơi nghỉ liên tục lò những mẻ bánh thơm ngon.
Sáng ngày hai mươi ba tháng chạp, sáu giờ sáng, khi nhắn tin cho thợ phụ đơn hàng cần giao mười hai giờ sáng ngày hôm nay, Lê Hữu Bằng mở tủ lạnh lấy miếng thịt bắp bò cùng nồi xương bò hầm từ tối hôm ở ngăn mát bắc lên bếp bật bếp từ để đun.
Mùi hoa hồi, quế thanh, thảo quả, với sá sùng rang thơm nhanh bung tỏa cả căn bếp. Tiếng nước sôi lục bục, tiếng d.a.o inox sạt sạt với thớt thủy tinh lúc thái thịt bò. Hành lá rửa sạch, đầu hành đem chẻ nhỏ, Lê Hữu Bằng luộc phở khô nồi nước trắng bên cạnh cho chín vớt rửa với nước lạnh.
Phan Thanh Tùng từ nhà xuống, mặc quân phục trang nghiêm đến bên bàn ăn xuống và chờ. Bát phở tái lăn Lê Hữu Bằng bê lên đặt xuống mặt Phan Thanh Tùng. Cậu xòe bàn tay vẫn còn dính dầu vô tư đòi tiền yêu.
Của tái lăn nhiều thịt, quán bảy mươi nghìn em lấy rẻ một trăm thôi nhé.
Phan Thanh Tùng , lấy ví tiền lấy tờ tiền lớn nhất đặt tay , giọng điệu khách khí lên tiếng trêu chọc.
Thế thì khách đây trả một tuần làm năm ngày nhé.
Sao chỉ năm ngày, hai ngày nữa .
Hai ngày ăn em. Ngày một bữa là no căng .
Phan Thanh Tùng cầm lấy đôi đũa mà yêu đưa đến, đảo đều phở và thịt tái trong bát.
Ghê quá .
Lê Hữu Bằng ngại ngùng, bệ bếp. Bê nốt phần ăn của bàn, tháo tạp dề treo lên móc ở bờ tường, đó xuống cạnh yêu. Hai ăn sáng, hôn yêu của Lê Hữu Bằng lái chiếc suv q7 yêu thích của để làm.
Lê Hữu Bằng sáng nay tiệm. Cậu dọn dẹp sạch sẽ căn bếp mặc áo ấm, cầm làn nhựa còn mới tình xuống tầng hầm để xe, Lê Hữu Bằng lấy con xe máy của thong thả chợ.
Sau ốm ngày về cũng như câu chuyện của yêu, Phan Thanh Tùng cho ngủ ở tiệm, càng cho tìm nhà để thuê. Giống như Lê Hữu Bằng với đêm hôm , rằng hãy yêu bằng cách của . Cho nên chỉ qua một buổi chiều khi tan làm, bộ đồ cá nhân của Lê Hữu Bằng Phan Thanh Tùng đưa đến nhà của .
Phan Thanh Tùng tới ở cùng với . Anh với rằng“Em , nhà bếp lâu nấu mạng nhện giăng làm tổ cũng mấy cái mạng .” Vậy là Lê Hữu Bằng thể từ chối, đồng ý đến ở cùng yêu của và từ từ đổi gian căn nhà mà .
Tối hôm qua khi đang cùng ăn tối, Lê Hữu Bằng hỏi nhà thờ cúng gì , Phan Thanh Tùng gật đầu miệng “”. Sau bữa cơm tối, đưa lên tầng ba, nơi một phòng đặt một bàn thờ một lớp bụi bám nhẹ chỉ .
Thế là hơn tám giờ tối, Phan Thanh Tùng lật đật xuống tầng hầm, lấy con vision lai yêu mấy con ngõ, mua đủ thứ đồ để ngày mai còn cúng ông công, ông táo.
Sáng ngày hai mươi ba âm lịch, khu chợ truyền thống đông vui nhộn nhịp. Lê Hữu Bằng qua hàng bán cá mua lấy ba con cá chép vàng thật là treo trong túi bóng bơm oxy xách qua hàng gà. Chọn con gà trống thiến to nhất bu gà, trả tiền xong thì chờ họ đem g.i.ế.c thịt.
Gà mua xong, Lê Hữu Bằng thêm mấy vòng chợ, mua nào thịt lợn, thịt bò, nào miến, mì, rau củ quả. Khi về, còn tranh thủ ghé qua hàng chị Hạnh lấy ít nguyên liệu bán lẻ về để làm bánh. Vừa xuống xe, còn kịp chào hỏi, Lê Hữu Bằng bắt gặp cảnh chồng chị Hạnh đang thì dấm dúi cho tiền con dâu út sợ, con trai với con dâu cả ghen tị. Mua xong nguyên liệu, Lê Hữu Bằng chào vợ chồng chị Hạnh một tiếng, cũng chào chồng của chị Hạnh. Cậu xe về nhà thì cũng hơn chín giờ.
Thấy chẳng còn sớm, nhanh chóng đem tất cả đồ mua đặt lên mặt bệ khu bếp. Rửa con gà bằng muối hột thêm một nữa, Lê Hữu Bằng đập dập một củ gừng thả nồi nước ấm nêm một thìa nước mắm, khi nước sôi bùng lên đem con gà nhúng ngập hai cho da gà săn , đó mới đem luộc.
Lê Hữu Bằng tìm mãi cuối cùng cũng thấy một nồi điện chức năng hấp để đồ xôi đậu xanh, trong khi chờ xôi thịt đem nguyên liệu làm nem thái sợi khi ngâm nước. Trong lúc quấn nem rán, Lê Hữu Bằng tranh thủ xào một đĩa miến cũng như nấu một nồi canh củ quả bắt mắt. Khi hai món dọn mâm nhôm để sẵn bàn ăn, thì gà luộc và xôi cũng , nem cuốn xong hết Lê Hữu Bằng lấy đĩa vớt gà ngâm trong nồi đĩa.
Bưng gà luộc để mâm bàn, khi Lê Hữu Bằng lấy đĩa đang tính đơm xôi, thì bỗng lưng một phụ nữ ăn mặc giản dị, tay xách theo làn nhựa, giữa phòng khách, hướng lên tiếng hỏi.
Cậu là ai, nấu nướng trong nhà con trai của .