Nam Thê Của Nguyên Soái Đế Quốc Mang Thai - Chương 30: Vợ chồng đồng lòng

Cập nhật lúc: 2026-01-04 01:27:52
Lượt xem: 319

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Thẩm Dật trường học, trở thành nổi tiếng, kéo theo cả Lục Vân Bồ cũng nổi như cồn một thời gian.

Điều buồn hơn là, khi chuyện tình thầy trò bàn tán ầm ĩ đến mức gà bay ch.ó sủa diễn đàn, cuối cùng nhà trường đưa một tờ thông báo. Trên đó rằng, tuy khuyến khích tình yêu thầy trò, nhưng cũng sẽ ngăn cản chân ái đến với .

Đây rõ ràng là sửa đổi nội quy trường học một cách trá hình, xác nhận rằng tại Học viện Quân sự Đệ Nhất thể yêu đương thầy trò.

Hai rốt cuộc là thần thánh phương nào ! Mới đến trường mấy ngày mà khiến cả nội quy nhà trường sửa đổi vì họ.

Còn Trình Minh thì đúng là làm , thật sự theo sát Thẩm Dật rời nửa bước, tuyệt đối là vệ sĩ trung thành nhất.

Thẩm Dật bất lực nhận , nhà trường xử lý đứa bé , quả thực là chuyện cần bàn cãi nữa.

Cũng may, yến tiệc hoàng cung cuối cùng cũng tới, Thẩm Dật cảm thấy cơ hội đến .

Để tham gia yến tiệc, Thẩm Dật còn chuyên môn mua hai bộ lễ phục.

Lục Vân Bồ vẫn giữ vẻ mặt mất kiên nhẫn, tuyên bố thà ở nhà chơi game còn hơn.

Từ khi Lục Vân Bồ Thẩm Dật chính là "Thiếu Nữ Trong Gió", hai bọn họ vẫn luôn chơi game cùng .

Thẩm Dật mặc kệ , gương ngắm nghía bộ lễ phục của .

Thẩm Dật khi mặc âu phục trông trưởng thành hơn một chút, cái loại khí chất mơ hồ giữa thiếu niên và thanh niên khiến trở nên vô cùng cuốn hút.

Bộ vest màu xanh da trời khoác lên làm tôn lên dáng vẻ đĩnh đạc, thon dài của thiếu niên, ngũ quan tinh tế ánh đèn rực rỡ tỏa sáng lấp lánh.

Thẩm Dật hài lòng, tệ, quả nhiên “ vì lụa”, mà cốt cách thì mặc gì cũng .

Trái ngược với sự mong chờ của Thẩm Dật đối với buổi tiệc , Lục Vân Bồ hứng thú, chỉ vì Thẩm Dật cứ nằng nặc đòi nên mới miễn cưỡng tới.

Tuy nhiên, việc hai vợ chồng họ cùng tham dự yến tiệc vẫn khiến đám vương quý tộc một phen kinh ngạc.

Cổng vương cung dừng nhiều xe, bất kể là địa vị cao quý đến , ngay cả Lục Duệ cũng , đến cổng lớn đều dừng xe bộ .

Lục Vân Bồ thì cần, thừa kế vương vị tương lai, nếu nhất quyết dọn ngoài, thì giờ phút vẫn đang sống trong cung điện.

Lục Vân Bồ bình thản ở ghế , còn Thẩm Dật tò mò ngó nghiêng khắp nơi. Trong sách miêu tả đến mấy cũng bằng tận mắt chứng kiến sự choáng ngợp .

Vương triều họ Lục tồn tại vài trăm năm, vương cung trải qua hơn mười đời vua, bộ kiến trúc xây dựng vô cùng xa hoa, hùng vĩ tráng lệ.

Xe của Lục Vân Bồ chạy thẳng đến bên ngoài sảnh tiệc, mới bước xuống. Thẩm Dật cũng chẳng đợi Lục Vân Bồ mở cửa cho , tự giác bước xuống theo.

Yến tiệc tổ chức tại cung Tuyên Đức, một cung điện vô cùng đồ sộ, ở cửa ngước lên cũng cao đến bốn năm tầng lầu.

Trước cửa ít đợi, thấy Lục Vân Bồ xuống xe, họ sôi nổi tiến gần.

Bất kể Lục Vân Bồ sủng ái xa lánh thế nào, vẫn là Hoàng t.ử duy nhất của Đức Vua. Những , ngoài mặt vẫn giữ vẻ thập phần khách khí.

Lục Vân Bồ trưng bộ mặt lạnh tanh, mặc kệ thái độ của khác thế nào, đến chỗ đều coi như khí.

Thẩm Dật mà sốt ruột cho . Cái thái độ thì làm mà thu phục lòng ? Có thể thiện hơn một chút ? Đừng đem cái tác phong trong quân đội đây áp dụng chứ.

trong quân đội, chiến trường thì kẻ mạnh là chân lý, còn mấy trò bằng mặt bằng lòng vô dụng. đây chiến trường, cũng chẳng quân đội, đây là một vòng tròn xã giao khác.

Tuy nhiên, đám quen với việc Lục Vân Bồ trưng bộ mặt ngạo nghễ, vẫn cứ hì hì bắt chuyện với , dù cho Lục Vân Bồ đáp .

Thẩm Dật ngược tươi rói chào hỏi bọn họ: “Chào các vị đại nhân.”

Tuy quen với sự lạnh lùng của Lục Vân Bồ, nhưng chịu phản ứng một chút dù cũng hơn.

, ghé gần hỏi: “Cậu là?” Người bước xuống từ xe của Lục Vân Bồ, ngoại hình xinh thế , chắc chắn quan hệ với Hoàng t.ử tồi.

Thẩm Dật đáp: “Tôi tên Thẩm Dật, ừm, cha là Thẩm Hữu Hạc.”

“À , hóa là Thẩm thiếu gia! Đã lớn thế , đến nhà còn từng gặp đấy.”

“Thẩm thiếu gia thật trai, xứng đôi với Hoàng tử.”

“Thất kính thất kính, sớm đến thăm mà mãi thời gian. Hôm nào nhất định sẽ tới bái kiến Thẩm thiếu gia.”

“Thẩm thiếu gia hiện đang học tại Học viện Quân sự Đệ Nhất ? Thế nào? Có thích nghi ?”

Những phận của Thẩm Dật liền nhao nhao gần làm quen. Vốn tưởng rằng nhà họ Thẩm ném cho Lục Vân Bồ – cái tên Ma Vương – một đứa con riêng thì chắc chắn sẽ hành cho sống dở c.h.ế.t dở.

xem, Thẩm thiếu gia chẳng những sống khỏe mạnh mà trông vẻ quan hệ với Hoàng t.ử còn nữa.

Những kẻ lanh lợi bắt đầu tìm đủ cách để lấy lòng Thẩm Dật.

Thẩm Dật mỉm trò chuyện với bọn họ. Những việc Lục Vân Bồ làm, để làm .

Lục Vân Bồ cảm kích, kéo tay Thẩm Dật lôi xềnh xệch về phía .

Thẩm Dật từ biệt đám : “Hoàng t.ử bái kiến Đức Vua , chúng xin phép nhé.”

“Đi , , nên làm mà.”

“Phải, , mau thôi.” Đám vội vàng .

Lục Vân Bồ kéo Thẩm Dật , càu nhàu: “Để ý đến bọn họ làm gì? Một lũ tiểu nhân nịnh nọt.”

Ngày thắng trận trở về, đám đợi sẵn ở trạm gian, đủ các loại tâng bốc nịnh nọt.

Đến khi nhận chút khen thưởng nào, ngược còn đẩy sang trường học làm giáo viên, thì những kẻ từng tung hô sự nghiệp của lên tận mây xanh im thin thít, chẳng dám ho he nửa lời.

Thẩm Dật tự nhiên chán ghét những kẻ , : “Tôi bọn họ nhàm chán, nhưng xã giao cần thiết thì vẫn làm. Hơn nữa, bọn họ vốn là kẻ gió chiều nào che chiều , cũng thể ngả về phía chúng mà.”

Lục Vân Bồ liếc một cái: “Khi nào thì thành ‘chúng ’? Hơn nữa, cần đám đó thì tác dụng gì?”

Thẩm Dật giơ hai bàn tay đang nắm chặt của họ lên: “Chỉ cần chúng còn làm vợ chồng một ngày, thì chúng chính là vinh nhục cùng hưởng. Anh làm Vua, sẽ làm Vương hậu. Anh mà tiêu tùng, cũng đen đủi theo. Cho nên, chúng là châu chấu cùng một sợi dây. Tôi chạy , mà cũng chẳng thoát .”

Lục Vân Bồ khẩy hai tiếng: “Cậu ly hôn với !”

“Anh sẽ ly hôn với ?”

“Đương nhiên là .”

Thẩm Dật ngay là thế, bèn : “Cho nên, chúng vẫn là nên hợp tác với thì hơn.”

Lục Vân Bồ siết nhẹ lòng bàn tay Thẩm Dật: “Hợp tác vui vẻ.”

Thẩm Dật đáp: “Ừ, hợp tác càng vui.”

Hai nắm tay bước về phía Đức Vua. Nơi họ qua, tất cả đều trố mắt .

Chuyện gì thế ? Lục Vân Bồ – cái tên Ma Vương – thế mà cũng nắm tay khác? Lại còn là một thiếu niên xinh ? Dây thần kinh nào chập ?

Thẩm Hữu Hạc càng mở to hai mắt kinh ngạc. Sao Thẩm Dật xuất hiện ở đây? Cái đứa con phá gia chi tử, ngũ cốc bất phân, tứ chi cần , cứ thành thật sinh đứa con trai chờ ly hôn là , tự nhiên chạy đến yến tiệc hoàng cung làm gì? Đừng cái gì nên , làm mất mặt hổ.

Thẩm Hữu Hạc vội vàng đuổi theo.

Khi gần đến chỗ Đức Vua, bước chân Lục Vân Bồ chậm , ngược là Thẩm Dật đang kéo về phía .

Thẩm Dật kéo Lục Vân Bồ đến mặt Đức Vua. Vị vua béo mập ngai vàng, tai to mặt lớn, hình nặng đến mấy trăm cân khiến ngay cả ngai vàng bằng vàng ròng cũng vẻ quá tải.

Gương mặt phúng phính, đôi mắt híp trông nhỏ, vẻ tuấn thần võ năm xưa, càng thấy điểm nào giống với Lục Vân Bồ.

Thẩm Dật mỉm bước tới, hành lễ : “Tham kiến Bệ hạ.”

Lục Vân Bồ theo phía , hành lễ một cách qua loa lấy lệ, ý định mở miệng.

Đức Vua nâng ly rượu, dường như uống ít, đôi mắt lờ đờ say Thẩm Dật hỏi: “Ngươi là ai?”

Thẩm Dật kịp gì, Thẩm Hữu Hạc vội bước tới, khom lưng : “Bệ hạ, đó là con trai của vi thần, Thẩm Dật. Cũng là thê t.ử của Hoàng t.ử điện hạ.”

Đức Vua “À” một tiếng, vẫy vẫy tay với Thẩm Dật: “Lại đây, tiến lên đây, để xem nào.”

Thẩm Hữu Hạc thấp giọng nhắc nhở : “Không lung tung.”

Thẩm Dật thầm nghĩ, ông còn tưởng là đứa con trai thiếu tâm mắt của ông chắc.

Thẩm Dật gỡ tay Lục Vân Bồ , mỉm bước lên bậc thang. Vương hậu đang xã giao ở một bên, lập tức bỏ mặc những khác, về phía .

Đức Vua đ.á.n.h giá từ xuống . Thẩm Dật vẫn giữ nụ mỉm, hoảng loạn, còn bình tĩnh.

Đức Vua gật gật đầu: “Không hổ là con cháu nhà họ Thẩm, đảm lược.”

Thẩm Hữu Hạc cũng cảm thấy kỳ lạ. Trước Thẩm Dật ở nhà chính là một tiểu bá vương chuyên bắt nạt khác, mặt đám bạn bè thì la lối om sòm, nhưng hễ gặp chút phận là rúm ró như cháu chắt.

Hôm nay khác hẳn, kiêu ngạo siểm nịnh, tấm lưng nhỏ thẳng tắp, trông vài phần dáng dấp của ông thời trẻ.

Thẩm Hữu Hạc : “Bệ hạ quá khen, chắc chắn là theo bên cạnh Hoàng t.ử nên học hỏi nhiều điều.”

Đức Vua khinh thường liếc Lục Vân Bồ một cái: “Nó thì dạy cái gì ? Nó mấy cân mấy lượng còn lạ gì, làm hỏng con cháu nhà lắm .”

Thẩm Dật phì một tiếng. Đức Vua kỳ quái : “Ngươi cái gì?”

Thẩm Hữu Hạc lập tức quát: “Không vô lễ mặt Bệ hạ.”

Đức Vua phất tay: “Đừng dọa đứa nhỏ. Ngươi , ngươi cái gì?”

Thẩm Dật đáp: “Tôi cảm thấy Bệ hạ thật lòng.”

“Thẩm Dật, bậy bạ gì đó?”

Lục Vân Bồ cũng Thẩm Dật, vật nhỏ định giở trò gì.

Đức Vua vui : “Làm gì thế? Để đứa nhỏ chuyện. Thẩm Dật, ngươi .”

Thẩm Dật : “Bệ hạ cũng cảm thấy Hoàng t.ử làm hỏng con em khác, nếu để Hoàng t.ử đến làm giáo viên tại Học viện Quân sự Đệ Nhất? Đó chính là ngôi trường nhất của Đế quốc chúng . Trong lòng Bệ hạ, Hoàng t.ử ưu tú lắm chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-the-cua-nguyen-soai-de-quoc-mang-thai/chuong-30-vo-chong-dong-long.html.]

Đức Vua ngẩn một lúc, theo bản năng liếc Lục Vân Bồ.

Lục Vân Bồ cũng kỳ quái , ánh mắt hai cha con chạm , lập tức lảng tránh chỗ khác.

Thẩm Dật ha hả : “Cũng thôi, xem Hoàng t.ử là con của ai , chắc chắn là ưu tú . ạ?” Thẩm Dật sang với Thẩm Hữu Hạc.

Thẩm Hữu Hạc ngờ đứa con trai vô tâm vô phổi thế mà cũng vuốt m.ô.n.g ngựa. Hơn nữa còn vuốt khéo, ông chỉ thể hùa theo: “ , hổ phụ vô khuyển t.ử mà.”

Vương hậu cũng theo: “ thế, cũng Hoàng t.ử ở Học viện Quân sự Đệ Nhất làm việc thế nào? Có nhân tài trọng dụng ?”

Thẩm Dật liên tục xua tay: “Không , hoan nghênh lắm chứ. Hiện tại là giáo viên yêu thích nhất trường, đều vô cùng thích .”

Thẩm Dật sợ bọn họ tin, còn lôi cả bài đăng diễn đàn trường cho xem.

Đương nhiên tìm mấy bài gán ghép CP của hai bọn họ, mà là những bài của các nữ sinh chuyên dùng để “liếm màn hình” ngắm Lục Vân Bồ, bên trong là đủ các loại lời khen hoa mỹ dành cho .

Trên đó tất nhiên cũng ít ảnh chụp Lục Vân Bồ, qua đủ các lớp chỉnh sửa và làm . Lục Vân Bồ trong ảnh trông ôn nhu hơn nhiều, thậm chí còn mang theo ý nhàn nhạt, bãi cỏ xanh mướt, tựa như một thanh niên hiền lành vô hại.

Đức Vua kinh ngạc những tấm hình Thẩm Dật đưa, đây vẫn là đứa con trai Ma Vương của ông ?

Mà bên bức ảnh, càng nhiều bình luận khen ngợi Lục Vân Bồ, các thiếu nữ kích động thôi, sôi nổi ca tụng nam thần trong lòng.

Thẩm Dật : “Hoàng t.ử cảm kích ngài cho một cơ hội nghỉ ngơi như . Anh học tập và ở bên cạnh những đứa trẻ đơn thuần, tâm trạng vui vẻ.”

Đức Vua ho nhẹ một tiếng: “Ta đây cũng nghĩ như . Nó chiến trường từ quá sớm, chứng kiến quá nhiều g.i.ế.c chóc, con cũng trở nên quá nóng nảy, nên sống bình lặng một chút.”

Thẩm Dật : “Quá đúng, ngài và Hoàng t.ử suy nghĩ y hệt ! Hoàng t.ử cũng như , ?” Thẩm Dật lén cấu mạnh Lục Vân Bồ một cái.

Anh phản ứng chút chứ! Tôi đang nỗ lực lấy lòng cha đây .

Lục Vân Bồ hừ một tiếng, phản ứng.

Vương hậu mỉm nhẹ nhàng: “Haizz, một vị Nguyên soái giờ biến thành một giáo viên, là ai cũng sẽ vui vẻ gì. Thẩm Dật , ý của ngươi Bệ hạ hiểu, nhưng cũng đừng miễn cưỡng Hoàng t.ử hùa theo ngươi lấy lòng Bệ hạ. Lục Vân Bồ giờ từng lấy lòng bất kỳ ai.”

Bà Vương hậu , đúng là đến để phá đám mà.

Thẩm Dật híp mắt về phía Lục Vân Bồ, gọi: “Ông xã ——, chứ.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tiếng “ông xã” ngọt xớt, suýt chút nữa làm Lục Vân Bồ mềm nhũn nửa .

Thẩm Dật sức nháy mắt hiệu cho : Anh còn kết cục ? Đã bảo là cùng hợp tác, cùng phấn đấu, trở mặt nhanh thế?

Lấy lòng cha một chút thì c.h.ế.t ai? Anh vì bản thì cũng nghĩ cho chút chứ?

Vợ chồng mà! Ông xã ! Có thể nào ý thức phận hiện tại của .

Dưới ánh mắt như băm vằm Lục Vân Bồ trăm mảnh của Thẩm Dật, Lục Vân Bồ đành ho nhẹ một tiếng: “Làm giáo viên cũng khá , Thẩm Dật cũng ở trường.”

Thẩm Dật lập tức ôm lấy cánh tay Lục Vân Bồ, ngọt ngào với Đức Vua: “Chẳng , chúng hiện tại cùng học, cùng tan học, hạnh phúc lắm. Học viện Quân sự Đệ Nhất vì chúng mà còn cho phép tình yêu thầy trò nữa đấy.”

“Thật ?” Đức Vua ngạc nhiên hỏi, “Các ngươi... các ngươi ở bên ?”

Thẩm Dật hì hì tựa đầu lên vai Lục Vân Bồ: “Ông xã, một câu !”

Lục Vân Bồ Thẩm Dật một câu “ông xã”, hai câu “ông xã”, tươi như hoa hồng, thật sự đá bay cái kẻ giả tạo xa.

Lục Vân Bồ bao giờ là kẻ ngốc, đương nhiên kết cục của việc đối đầu với cha , cũng Đức Vua vẫn luôn chờ cúi đầu.

Lục Vân Bồ, c.h.ế.t cũng sẽ chịu cúi cái đầu xuống.

Thẩm Dật hì hì đưa tay sờ sờ cằm Lục Vân Bồ. Tuy Lục Vân Bồ né tránh, nhưng cũng đẩy .

Thẩm Dật với Đức Vua: “Anh hổ đấy ạ.”

Đức Vua ha ha lớn: “Tốt, lắm. Thẩm Hữu Hạc, ngươi đúng là nuôi một đứa con trai . Chúng cứ cùng chờ bế cháu nội là .”

Thẩm Hữu Hạc tuyệt đối ngờ cốt truyện phát triển đến nước , chỉ đành hùa theo: “Vâng, đúng , hai đứa nó thích .”

Đức Vua ghé gần : “Ta từng thấy nó cho phép khác cận với như bao giờ. Con trai ngươi, đơn giản !”

Thẩm Hữu Hạc gượng, mấu chốt là, ông nhớ đứa con trai bất tài năng lực lớn đến thế.

Ngay cả Lục Vân Bồ cũng thu phục ? Bản lĩnh ở ?

Đức Vua thật sự vui vẻ. Tuy Lục Vân Bồ từ đầu đến cuối gần như chẳng câu nào, nhưng Đức Vua và Thẩm Dật trò chuyện đặc biệt hăng say.

Đức Vua thậm chí còn kể một vài chuyện hồi nhỏ của Lục Vân Bồ, trong ánh mắt tràn ngập tình thương của cha.

Đây là đứa con trai duy nhất mà ông khao khát bấy lâu mới , cũng là đứa con trai duy nhất của ông mắt. Ông yêu , yêu như trân châu bảo ngọc, như nâng niu chính đôi mắt .

năm mười hai tuổi, đứa trẻ cầm trường kiếm xông cung điện của ông. Nếu khi đó ông nhanh tay đẩy phụ nữ giường đỡ , thì c.h.ế.t lẽ là ông .

Tuy rằng Lục Vân Bồ còn nhớ gì cả, nhưng mỗi ánh mắt , Vương đều cảm thấy sợ hãi và cảnh giác. Quan hệ cha con mỏng manh như băng mỏng.

Đế quốc , thiên hạ chung quy đều sẽ thuộc về . Điều duy nhất Vương mong chỉ là thể an an sống nốt phần đời còn , còn cầu mong gì hơn.

đứa con khiến ông sợ hãi. Ông thậm chí cảm thấy, nếu trao hết quyền lực cho , khi ông sẽ c.h.ế.t chỗ chôn.

Ngặt nỗi, đây là đứa con trai duy nhất, ông còn lựa chọn nào khác.

Thế nhưng thiếu niên mắt thể thu phục Lục Vân Bồ – kẻ đáng sợ như ma quỷ, còn thể thiết gọi là "lão công". Điều khiến Vương cảm thấy, đến một xa lạ còn thể cận với , chẳng lẽ ông làm cha làm ?

Hơn nữa, Vương nhận thấy đứa trẻ tên Thẩm Dật đang nỗ lực hòa hoãn mối quan hệ giữa cha con họ.

Trong nháy mắt, Vương tràn ngập hảo cảm đối với .

Vương đang vui vẻ, uống ít rượu, cứ lôi kéo Thẩm Dật chuyện ngừng. Những kẻ mắt sáng lòng trong lập tức cảm thấy điều .

Vương hậu Tô Á Viện chen lời, nhưng đợi nửa ngày cũng tìm bất kỳ đề tài nào để xen , đành xoay một bên.

Tô Á Viện đến khu vực ban công bên ngoài, một bóng đen từ bên trong theo .

"Sao ? Không vui ?" Hắn đưa cho bà một ly rượu.

Tô Á Viện đón lấy, chằm chằm : "Cái tên Thẩm Dật , thể giữ ."

Bóng đen nhích gần: "Sao thế? Chẳng chỉ là một đứa nhóc thôi ?"

"Ngươi thấy nó đang làm gì ? Nó đang hòa giải quan hệ giữa Vương và Lục Vân Bồ. Hơn nữa nó ảnh hưởng quá lớn đối với Lục Vân Bồ, ngươi cảm thấy Lục Vân Bồ đổi ?"

"Nếu là đây, Vương bảo làm giáo viên, còn lâu mới chịu . hiện tại, chẳng những , mà thế nhưng còn thành thành thật thật lên lớp dạy học sinh."

"Ngươi thấy bộ dáng của Vương , vui vẻ đến mức khép miệng. Đặc biệt là tên Thẩm Dật , dường như hiểu Vương, chọn những lời ông thích . Ngươi thấy ? Vương cực kỳ thích nó."

Bóng đen vươn tay vỗ vai bà : "Một đứa con riêng của Thẩm gia thì thể gây sóng gió gì chứ."

"Lục Duệ, chỉ nhắc nhở ngươi thôi. Đừng đợi đến lúc hối hận mới tìm đến ." Nói xong, bà đầu bỏ .

Lục Duệ theo bóng lưng nọ xa, khẩy một tiếng: "Nếu Lục Vân Bồ còn, thì nó dù thông minh đến mấy cũng làm gì?"

Tiệc rượu chính thức bắt đầu, Vương uống đến mức vững. ông thật sự thích uống rượu, ai mời cũng từ chối, chẳng bao lâu say đến mức bất tỉnh nhân sự.

Cuối cùng Thẩm Dật cũng thể cùng Lục Vân Bồ trốn một góc.

Lục Vân Bồ vui kéo Thẩm Dật sang một bên: "Em ý gì? Tại lấy lòng ông ? Em ghét ông ?"

Thẩm Dật , nắm lấy tay : "Em đương nhiên chứ, nhưng tất cả đều là vì tương lai của chúng mà."

"Tương lai của chúng ?"

Thẩm Dật đáp: "Anh quên , từng thể tương lai của chính . Một kết cục ."

Cậu hít sâu một : "Hiện tại cũng chịu ly hôn với em, tự nhiên em cùng đến cuối cùng . Em thể trơ mắt về phía cái kết cục tồi tệ đó . Em cũng cho một câu, về mà, làm gì thì cứ làm cái đó. Những việc làm, em sẽ giúp làm. Chẳng chỉ là nịnh nọt ông vài câu thôi ? Miệng em khéo lắm, khen khác là nghề của em ."

Sắc mặt Lục Vân Bồ hơn nhiều: "Ý của em là cùng đến cuối cùng ?"

Thẩm Dật thầm nghĩ: Chúng căn bản chẳng thể đến cuối cùng . Đợi phát hiện trong bụng em đứa nhỏ, g.i.ế.c c.h.ế.t em xem như em mạng lớn .

ngoài miệng thể như , Thẩm Dật bảo: "Bằng thì ? Anh ly hôn với em ?"

"Đương nhiên là ."

Thẩm Dật dang hai tay : "Cho nên, em còn đường nào để , chỉ thể ở bên cạnh . mà em kết cục bi thảm, em đợi đến lúc tóc bạc da mồi vẫn còn sống sờ sờ ."

Lục Vân Bồ bỗng nhiên cảm thấy thứ gì đó đè nặng lên vai . Trước đây thể tùy hứng làm bậy, thể chẳng quan tâm đến điều gì. về thì khác, hiện tại gia đình. Không còn độc một nữa, vợ, thể còn con, thể để vợ con theo chịu chung kết cục .

Thẩm Dật tiếp: "Thật , em cảm thấy chỉ cần đổi phương thức hành động một chút, sẽ kết cục khác . em một việc làm, cả, để em làm là . Anh chỉ cần phối hợp với em là đủ . Chúng vợ chồng đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn."

Lục Vân Bồ thì bật : "Kêu một tiếng 'lão công' thử xem."

Vừa mặt Vương, Thẩm Dật cố ý tỏ bọn họ ngọt ngào nên mới gọi Lục Vân Bồ là lão công. Hiện tại chỉ hai , chút ngượng miệng gọi .

Lục Vân Bồ cúi đầu dựa sát gần: "Mau, gọi lão công."

Thẩm Dật quanh một lượt, may là ai.

Cậu lập tức vứt bỏ liêm sỉ, vươn tay ôm lấy đầu Lục Vân Bồ, ghé môi sát tai : "Lão công, lão công, lão công!!!"

Lục Vân Bồ túm lấy gáy , xoay , trực tiếp phong tỏa đôi môi .

Thẩm Dật đẩy , giơ nắm tay đ.ấ.m thùm thụp lưng : "Đây là yến hội đấy! Nhỡ thấy thì làm ? Dừng a!"

Dương Thanh vốn định đến tìm bọn họ, thấy cảnh liền vội vàng đầu, tự động xua tan đám đang về phía .

Các rốt cuộc là đói khát đến mức nào hả! Một chút cũng nhịn nổi ? Giữa chốn đông , thể chú ý hình tượng một chút ?

"Tránh , bên cấm qua."

"Đi hướng bên , đúng , bên cho nữa."

Loading...