NAM THẦN NHẢY QUẢNG TRƯỜNG - Phiên ngoại 2

Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:43:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chi --- Trì  [chí]

Thiền Ngọc nhìn chữ pinyin này, nhớ tới tên mail của Trì Yến.

Nếu như có hình cánh cửa , cô nhất ̣nh sẽ liên tưởng đến nó, thế nhưng hiện ̣i cô cảm giác dường như mình đoán được cái gì. Cô nhấn vào cái weibo tên ‘Chi’ .

Tên: Chi Weibo: 5 Fan: 8085

Chi: Sinh nhật vui vẻ [ hình ảnh ] @ Duang

Weibo mới nhất đặc biệt tag Duang vào, chúc cậu sinh nhật vui vẻ, hình ảnh là một hộp bánh kem, mặt quấn ruy băng màu cà phê, viết tên “Phi Thường Hóng Bội”.

“Phi Thường Hóng Bội” là một tiệm bánh ngọt vô cùng nổi danh ở thành phố G, phụ cận tiểu khu cũng có một tiệm, nếu như nhớ lầm, mới vừa rồi Thiền Ngọc còn nhìn thấy miếng card nhỏ cùng dải ruy băng của tiệm bánh này ở phòng khách nhà Trì Yến. Mà làm fan lâu năm của Duang, mùng một đầu năm là sinh nhật Duang cô đương nhiên biết.

 -- Chi: Năm mới vui vẻ. @Duang: Năm mới vui vẻ, bảo bối nhi. [hình ảnh]

Thiền Ngọc kéo xuống, khi xem mấy cái weibo phía liền chút ngu , loại cảm giác “Nam thần bên cạnh đều cong”. Đứng nửa phút, cô đóng cửa trong phòng, phát hiện bọn Trì Yến còn trong phòng ăn ăn bữa sáng, Trì Bảo ăn xong tới phòng khách chơi rubic. Thiền Ngọc tới bên cạnh nhóc, đôi mắt nhịn về phía hai Trì Yến, thấy hai ăn chuyện, Trì Yến đang giúp Mạch Đương lột vỏ trứng cút.

Lột vỏ trứng… Chuyện thật sự là một em sẽ làm nha!!

“Trì Bảo .” Thiền Ngọc vươn tay đụng Trì Bảo một cái, “Chị hỏi cưng một vấn đề nhe.”

“Được ạ, chị hỏi nà~” Trì Bảo chơi gật đầu.

“Hôm nay Mạch Đương đến đây lúc nào ?” Thiền Ngọc bóng gió.

“Hôm qua đến , Mạch Đương cùng em ăn tết á.” Trì Bảo cũng ngẩng đầu lên .

Hôm qua đến … Thiền Ngọc cảm giác phỏng đoán của gần chân tướng thêm một bước, “Có thật ? Sớm hôm qua chị qua đây chơi là , hai ngủ chung ? Sao dậy trễ hử?”

“Không nha, Mạch Đương ngủ với hai, bọn họ mang theo em.” Trì Bảo đến đây chút mất hứng, “Bọn họ còn khóa cửa, hừ.”

… Ngủ chung, còn khóa cửa. Trong nháy mắt Thiền Ngọc não bổ vô hình ảnh, phòng trong nhà họ Trì ít, lầu một hai gian phòng khách, tại ngủ chung? Tại khóa cửa?

Còn thể vì ?!!! Thiền Ngọc bụm tim , cảm thấy bản tin tức tạc cho hôn mê, cô quyết định hỏi một câu mang tính then chốt, vì cầm lấy card bánh kem khay hỏi: “Trì Bảo răng xong ? Có ăn bánh kem ? Chị mua cho cưng.”

“Ăn ạ, hôm qua b.ắ.n pháo hoa xong chính là sinh nhật Mạch Đương, hai mua cái bánh kem thiệt bự, em ăn nhiều lắm nha!” Trì Bảo nhắc đến bánh kem liền để khối rubic xuống, làm một tư thế thật là lớn, “Tủ lạnh còn nhiều, chị ăn ạ?”

Trì Bảo liền lấy cho Thiền Ngọc, Thiền Ngọc vội vàng kéo nhóc, “Chị ăn, ngoan, cưng chơi .” Nói xong liếc phòng ăn một cái.

Bắn pháo hoa xong, chính là qua 12 giờ, cách khác hôm nay cũng là sinh nhật Mạch Đương.

Thiền Ngọc đột nhiên nghĩ đến cái gì, tiến weibo Duang, kéo xuống tìm kiếm bức hình mảnh tuyết weibo, mặt tuyết hai chữ cái “C&M”.

C – Trì [chí], M – Mạch [mài], Duang – Đương [dāng].

Ghép chính là – Mạch Đương.

Nhiều thông tin như , xác nhận suy đoán của Thiền Ngọc, thì nam thần của cô vẫn đang ở bên cạnh!! Mà nam thần của nam thần chính là thanh mai trúc mã của cô!! Bọn họ ở bên !! Bọn họ come out ! Bọn họ như như !!

“… Mình… Trời… A…” Thiền Ngọc bụm chặt n.g.ự.c lăn lộn salon, sợ nhịn sẽ cao giọng kêu to! Lăn một hồi cô bò lên mắt sáng như đuốc Mạch Đương ở phòng ăn bên , đầu tiên cảm giác cách nam thần gần như , thật tới ôm lấy , ôm lấy !!

Không ! Xin chữ ký! Thiền Ngọc liếc Mạch Đương thật sâu, dậy chạy ngoài.

“Hắt xì!” Mạch Đương đột nhiên hắt một cái.

“Bị cảm?” Trì Yến vươn tay sờ trán , phát hiện nhiệt độ bình thường, “Khó chịu chỗ nào ?”

“Không , chỉ là cảm thấy chút… lạnh?” Mạch Đương giật giật vai.

“Một hồi lên một bộ giữ ấm.” Trì Yến .

“Không khoa trương như chứ?” Mạch Đương .

“Giữ ấm chút mới , nếu tối ngoài sẽ lạnh.” Trì Yến , bọn họ dự định buổi chiều ngoài chơi.

“Được , ăn .” Mạch Đương gật gật đầu.

Hai ăn sáng xong, Thiền Ngọc cũng về, Mạch Đương qua liền thấy Thiền Ngọc chớp mắt, trong mắt mang theo ánh sáng cách nào hình dung, khiến lưng chút phát lạnh.

Lẽ nào bởi vì chuyện qua đêm ở đây? Mạch Đương nghĩ thầm.

“Trì Bảo, chúng đổi chỗ.” Thiền Ngọc ôm Trì Bảo sang bên , tự xuống cạnh Mạch Đương, Mạch Đương nhích sang bên cạnh một chút, cô cũng nhích sang theo.

Mạch Đương: “…”

Trì Yến: “…”

“A Ngọc, qua đây đ.á.n.h một ván~” Phòng khách truyền đến tiếng Thiền Ngọc.

“Không đánh, hiện con chuyện quan trọng hơn~” Thiền Ngọc cũng đầu đáp lời, đôi mắt nửa phần rời Mạch Đương, đây bộ dáng Mạch Đương , hiện tại là nam thần của thì càng hơn!!

“Mạch Đương~” Thiền Ngọc kêu một tiếng.

“A?”

“Mình lời với ~ …” Thiền Ngọc kề sát , ánh mắt tỏa sáng.

Trì Yến duỗi một tay qua ngăn mặt cô , tách cách giữa cô và Mạch Đương, : “Có chuyện cách xa một chút .”

Thiền Ngọc ai oán liếc Trì Yến một cái, chiếm hữu d.ụ.c đáng ghét.

Mạch Đương nhếch miệng nở nụ , hỏi cô: “Cậu tìm chuyện gì ?”

Thiền Ngọc đẩy tay Trì Yến , đem sách nãy về nhà mang tới đặt xuống mặt Mạch Đương, “Nam thần ~ ký tên cho tui !!”

Trước mắt là tiểu thuyết Mạch Đương xuất bản, Mạch Đương kinh ngạc cô, “Cậu…”

“Tui là fan não tàn của !!” Hai mắt Thiền Ngọc bốc hình trái tim , “Mỗi một quyển tiểu thuyết của tui đều xem!! Mỗi một quyển sách tui đều mua!! Cậu là nam thần của tui!!”

Mạch Đương sửng sốt một chút, đầu Trì Yến, Trì Yến lắc đầu biểu thị với cô.

“Không Trì Yến , là từ weibo hai đoán , hình ảnh weibo hôm qua của là cửa nhà Trì Yến ? Tên weibo của Trì Yến giống tên mail, liên hệ một chút hôm qua là sinh nhật liền khác lắm!” Thiền Ngọc giải thích.

Thì là thế. Mạch Đương gật đầu.

“Trì Yến cũng quá lòng , rõ tui là fan não tàn của Mạch Đương cũng cho tui!” Thiền Ngọc oán trách một câu.

Trì Yến khoanh tay, “Phòng hỏa phòng trộm phòng hàng xóm.”

Thiền Ngọc: “…”

Mạch Đương ho nhẹ một tiếng, che giấu độ cong nơi khóe miệng, cầm sách của Thiền Ngọc lên, “Trừ ký tên còn ?”

“Viết ‘wuli Tiểu Ngọc yêu yêu ’.” Thiền Ngọc liền vội vàng .

Trì Yến: “Cự tuyệt.”

Thiền Ngọc: “… tùy tiện .”

Mạch Đương hai câu lời chúc, trả sách cho cô, “Cảm ơn thích, năm mới vui vẻ.”

“Tui post weibo!!” Thiền Ngọc nhận sách lập tức lấy di động chụp, chụp hai tấm đột nhiên phản ứng , với Mạch Đương: “Có thể chụp ảnh chung ?!”

“A?” Mạch Đương đang nghĩ nên gì đó, di động trong túi quần liền vang lên, là Cao Nguyệt gọi tới.

“Tôi nhận điện thoại .” Mạch Đương , cầm di động đến bên bắt máy: “Chị Nguyệt, chúc mừng năm mới.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-than-nhay-quang-truong/phien-ngoai-2.html.]

“Chúc mừng năm mới.” Cao Nguyệt .

“Muốn phát bao lì xì cho em ?” Mạch Đương đùa.

“Tiền lì xì thiếu em, điều hiện chuyện với em.” Giọng Cao Nguyệt chút nghiêm túc, “Tối qua lão gia t.ử bệnh viện, hiện tượng trúng gió, tình huống mắt lắm.”

Nụ mặt Mạch Đương chậm rãi thu , “Xảy chuyện gì?”

“Không cẩn thận té ngã, kết luận sơ bộ là cao huyết áp đưa tới bệnh trạng.” Cao Nguyệt dừng , “Hôm nay em rảnh tới xem xem ?”

Cao Hoành Viễn vẫn luôn bệnh cao huyết áp, đây cũng bởi thứ bệnh viện một hai .

“Vậy .” Âm thanh Mạch Đương là tâm tình gì, hỏi ngược , “Tại em ? Chị em vẫn ngóng trông ngày ?”

“Được, chị . Trước cứ , bên chị còn chuyện với bác sĩ, nữa, sẽ tìm em .” Cao Nguyệt xong đang cúp máy, tay Mạch Đương đột nhiên nắm chặt, lúc đầu óc còn kịp phản ứng, liền bản : “Chờ một chút!”

“Hử?”

Mạch Đương nhắm hai mắt, tay vô lực buông , “… Bệnh viện nào?”

Cúp điện thoại, Mạch Đương lên lầu lấy áo khoác, mặc quần áo xong dừng ảnh chụp chung giữa , liền thấy Trì Yến cũng theo lên.

“Làm ?” Trì Yến hỏi.

Mạch Đương chuyện với , cuối cùng giống như giải thích : “Em… chỉ qua xem một chút thôi.”

“Tôi cùng em.” Trì Yến lấy áo khoác từ trong tủ mặc , đó liền cầm khăn quàng cổ quấn lên cho Mạch Đương, “Đi thôi, xuống lấy chìa khóa.”

“Được.” Mạch Đương cùng xuống lầu.

Nói một tiếng với bọn Lưu Hồng Nhạn, hai liền cửa, Trì Yến cầm chìa khóa xe của Trì Đông Minh, trực tiếp lái xe bệnh viện.

Vừa tới cửa phòng bệnh của Cao Hoành Viễn, liền đến bên trong truyền đến tiếng huhu, Mạch Đương nhíu chân mày, cho rằng xảy chuyện gì đó , vươn tay đẩy cửa , đó liền thấy Cao Hoành Viễn giường bệnh, Ngô Diễm Lâm cùng Cao Toa Toa bên cạnh, tiếng chính là của Ngô Diễm Lâm phát .

“Anh tới làm gì?!” Cao Toa Toa thấy Mạch Đương lập tức lên.

Mạch Đương để ý tới cô, thẳng tới giường bệnh, cúi đầu xuống Cao Hoành Viễn, máy móc bên cạnh, mặc dù hiểu, cũng xảy chuyện gì cách nào cứu vãn, ít nhất tạm thời là bình an.

“Anh vẫn trả lời đó! Anh đến đây làm gì?” Cao Toa Toa thấy Mạch Đương để ý tới , vươn tay kéo một cái, điều nhanh liền Trì Yến phía tách tay cô .

“Khóc cái gì?” Mạch Đương liếc Ngô Diễm Lâm, “Bệnh viện cấm ồn ào hiểu ? Ông đang ngủ, bà cũng vô dụng.”

Ngô Diễm Lâm làm nghẹn, giả kẹt trong cổ họng, nước mắt rơi hết trong mắt lau cũng lau cũng .

“Nếu còn chuyện gì thì .” Mạch Đương xong liền định rời khỏi, ngờ Cao Toa Toa ngăn , mặt đầy oán hận , : “Anh tên khốn hổ , tự gây chuyện còn trách tới đầu , sẽ gặp báo ứng!”

“Câm miệng.” Trì Yến lên tiếng mắng, nhăn mày với ngôn từ chút lễ phép của cô, Mạch Đương để ý, khoanh tay cô, : “Báo ứng? Chậc, để đoán thử xem cô đang chuyện gì, theo dõi , chụp trộm và Trì Yến chính là cô ? Làm , báo ứng ?”

“Anh cái tên đồng tính luyến ái hổ! Anh còn dám hỏi ? Anh thật sự là buồn nôn mà!” Cao Toa Toa oán hận mắng, khi chuyện cô tìm chụp lén Mạch Đương Cao Nguyệt điều tra , Cao Nguyệt chuyển cô từ trường cấp ba tư nhân đến trường học bình thường, còn để cô đến ở ký túc xá tập thể một phòng mười , những đóng băng thẻ của cô, chỉ lưu phí sinh hoạt, thậm chí còn xóa cổ phần công ty vốn khi thành niên cô thể nhận , hiện tại cô ngoại trừ phận nhà họ Cao , một chút thứ cũng chiếm ! Tất cả đều là Mạch Đương làm hại!

Nghe xong lời của cô Mạch Đương bật một tiếng, nhún nhún vai, “Ngu ngốc.”

“Anh!!”

“Lão gia t.ử ông tỉnh!!” Âm thanh của Ngô Diễm Lâm đ.á.n.h gãy lời hai , đồng loạt đầu liền thấy Cao Hoành Viễn vốn đang ngủ mở mắt , ông thẳng tắp Mạch Đương, há miệng , nỗ lực một hồi chỉ thể phát tiếng “A a”.

“Lão gia t.ử ông cái gì? Ông đừng gấp, từ từ , uống nước ?” Ngô Diễm Lâm ở một bên quan tâm chu , Cao Hoành Viễn để ý tới bà, chỉ kiên trì mà hướng về phía Mạch Đương kêu a a a, kêu cả buổi mới phát một chữ Mạch mơ hồ rõ.

Mạch Đương tại chỗ, ông dùng sức vươn tay về phía , cánh tay khô héo như nặng ngàn cân mà nhấc lên nỗi, chỉ là đôi mắt vẫn về phía , như đang kiên trì cái gì.

Trầm mặc một hồi, cuối cùng Mạch Đương vẫn tới, bên cạnh ông, cúi đầu mặt đổi ông.

Trong ấn tượng của Mạch Đương, nhiều năm như , Cao Hoành Viễn mặt đều là ăn , một bộ dáng dấp như đang bố thí, mãi mãi là nắm quyền quyết định, cho là tiền tài cùng quyền lợi thể mua tất cả, bao gồm cả quan hệ cha con, mà Mạch Đương chán ghét ông như .

Lúc đây, vị chủ nhân Cao gia ngông cuồng tự đại giường bệnh, hình dạng tiều tụy, ngay cả cũng rõ ràng.

“A.. A a…” Đôi mắt đục ngầu của Cao Hoành Viễn chằm chằm Mạch Đương, trong miệng ngừng phát tiếng a a a, ngón tay đặt bên vẫn luôn giật giật.

Mạch Đương ông một hồi, chậm rãi cúi xuống, đưa lỗ tai đến bên miệng ông, cẩn thận nhận rõ lời ông .

Qua chừng một phút thậm chí còn lâu hơn, Mạch Đương mới thẳng lưng, mặt bất kỳ biểu lộ gì, chỉ là với Cao Hoành Viễn câu: “Tôi .” Liền rời khỏi phòng bệnh, Trì Yến cùng rời , Cao Toa Toa từ bỏ ý định cùng theo, Cao Hoành Viễn giường bệnh theo bóng lưng , đôi môi vẫn run run, âm thành âm, điệu thành điệu.

 Mạch Đương ở hành lang đụng Cao Nguyệt mới từ phòng bác sĩ làm việc trở về, Cao Nguyệt nghĩ tới đến nhanh như , tiến lên : “Phải ?”

“Dạ.” Mạch Đương gật gật đầu.

Cao Toa Toa từ phía đuổi theo, “Mạch Đương ! Anh liền như ? Anh…”

“Câm miệng.” Cao Nguyệt liếc cô một cái, “Yên tĩnh một chút, nơi là bệnh viện.”

Cao Toa Toa cũng thèm đếm xỉa đến, dù hiện tại cô còn gì cả, “Chị cả, tại chị đối xử với em như ? Em là em gái danh chính ngôn thuận của chị, Mạch Đương chẳng qua là con trai một kẻ thứ ba, chính là một thằng con hoang, còn là tên buồn nôn cùng…”

“Bốp---”

Mặt Cao Toa Toa một tát đ.á.n.h cho nghiêng , Cao Nguyệt thu tay về, nhàn nhạt , “Tôi nhắc nhở cô cuối, chuyện chú ý đúng mực, đừng so bản với Mạch Đương. Mặc khác, thật sự bàn luận chuyện danh phận, đây ngay cả thứ tư cũng tính, chỉ điều Cao gia thiếu một nữ chủ nhân danh nghĩa mà thôi, ban đầu thể gật đầu cho các cửa, hiện tại vẫn thể cho các tay trắng mà , cho nên, học ngoan chút.”

Cao Toa Toa bưng nửa gương mặt nóng bừng, trong lòng sớm hận c.h.ế.t Cao Nguyệt cùng Mạch Đương, dám thêm một câu nào nữa, c.ắ.n nát răng chôn tất cả căm hận trong lòng, xoay trở về phòng bệnh.

“Muốn cho đưa hai đứa về ?” Cao Nguyệt hỏi Mạch Đương.

“Không cần.” Mạch Đương , liếc phòng bệnh, “Chị bận , em về .”

“Ừ.” Cao Nguyệt lấy một chiếc chìa khóa từ túi đưa cho , “Sinh nhật vui vẻ.”

Đó là một chiếc chìa khóa xe, Mạch Đương nhận lấy, “Cảm ơn.”

Cao Nguyệt đưa tay búng trán , “Còn với chị mấy câu như , về , chị .” Nói xong liền về phía phòng bệnh của Cao Hoành Viễn. Mạch Đương nhét chìa khóa xe túi, cùng Trì Yến khỏi bệnh viện.

Ngồi xe, Mạch Đương thở dài một , tựa lưng ghế , đưa tay khoát lên trán.

Trì Yến đưa tay qua nắm lấy , “Đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Mạch Đương nắm , trầm mặc một lúc, đột nhiên : “Anh ông ?”

“Hửm?”

“Ông sinh nhật vui vẻ.” Mạch Đương nở nụ , chỉ là nụ loại ý vị , “Ông với em sinh nhật vui vẻ, chỉ bốn chữ, ông lâu em mới .”

Trì Yến yên lặng, ngờ Cao Hoành Viễn sẽ câu .

“Có tác dụng gì ? Em vui vui liên quan gì tới ông chứ?” Mạch Đương tự một , “Một chút ý nghĩa cũng , ? Em căn bản cần…”

Giọng nhẹ, cơ hồ một thở là thể thổi tan, mang theo ý tứ gần như mê man, siết chặt trái tim Trì Yến.

Trì Yến tới gần đem đầu đặt vai , thấp giọng : “Không cần để ý nhiều như , ông cái gì cũng cả, ông cho em cần, thì để cho, nên đừng như .”

Đừng như , đau lòng.

Mạch Đương tựa vai nở nụ , “Vậy cho nhiều lắm.”

“Không hề gì, đều là của em.” Trì Yến sờ sờ đuôi tóc gáy , an ủi .

Mạch Đương ngẩng đầu hôn cằm một cái, “Kể cả .”

, kể cả .” Trì Yến cúi đầu dùng chóp mũi cà cà .

Tất cả của đều là của em, kể cả con , mà em cũng thế.

Loading...