NAM THẦN NHẢY QUẢNG TRƯỜNG - Chương 7: Chúng ta đều là bột tẩy vết bẩn cường lực

Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:35:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái weibo về Trì Yến bình luận tiếp cận ba ngàn, fan của Mạch Đương tuy rằng đột phá 10 vạn, nhưng bình luận bùng lên nhiều như vẫn là đầu tiên, đang nhàn rỗi vô sự nên dứt khoát mở xem khu bình luận, ánh mí mắt là bình luận nóng bỏng quả thực bỉ đến cách nào thẳng.

-- Duang: Hôm nay ở quảng trường gặp nam thần múa dẫn đầu, eo nhỏ xoay đến quả thực khiến ‘cứng’ luôn, làm đây, tui cảm thấy tui yêu . [tim hồng]

Chuyển phát: 1810 Bình luận: 2971 Thích: 4189

-- Nam thần nhảy quảng trường, gặp một , ‘cứng’ một !

-- Cho nên đại đại là cong?!! Cong lắm, b.ắ.n hết thiên hạ chúng nam thần!

-- Ai nha má ơi!! Thì đại đại là công? Nam thần là thụ?!

-- Hẳn là so với mức độ chuyện yêu đương kém hơn chút, tỷ như làm chuyện gì đó từ cổ trở xuống thể miêu tả chẳng hạn!!

-- Lăn qua lộn nam thần đem chuyện thể miêu tả trong văn làm một !

-- Biết nhảy quảng trường thì hẳn tư thế cưỡi của nam thần nhất định mỹ cảm!

-- Vừa nhảy làm gì đó… Nhất định là tui nghĩ quá nhiều.

-- Yêu em để em làm thụ!

Vài bình luận hàng đều là ID Mạch Đương quen thuộc, tỷ như “Tiểu Sương Giáng 2 Hào”, “Là Vô Không Phải Ô”, “Dĩ Mạt Mạt Mạt Mạt”, “Họa Họa Họa Nhan”, “Nhị Hoa” đều là độc giả cũ.

“Vừa nhảy làm?” Mạch Đương bình luận của các cô mà ngổn ngang một chút, trong đầu chợt hiện lên gương mặt Trì Yến, nháy mắt n.g.ự.c run lên một cái, suýt chút nữa là chảy m.á.u mũi.

… Các cô quả thật cần bột tẩy vết bẩn cường lực! Mạch Đương nghĩ.

Sau khi đóng khu bình luận, phát hiện hôm nay Trì Yến chơi bóng tinh thần hưng phấn còn qua, thuận tay phát một cái weibo.

Mặc dù trong sinh hoạt Mạch Đương cà lơ phất phơ, thế nhưng trang web cao lãnh hiếm thấy, văn thiên về chính kịch, ít tác giả lời , thời điểm bắt đầu văn liền tạo một loại biểu hiện giả dối cho độc giả “Đại đại thật cao lãnh!” “Đại đại thật nam thần!”, nhưng cố tình khi về ngốc bạch ngọt bỉ c.h.ế.t, cho một loại cảm giác “Đại hán gảy chân”.

Hai tương phản quá lớn, khiến khu bình luận dùng bột tẩy vết bẩn cường lực vô kể.

Trước đây phát một cái weibo “Xuất quỹ” (come out) hư hư thực thực, khiến càng hoảng sợ, ít chờ xem tiến triển tiếp theo, vì thế lúc đổi mới weibo luân.

-- Duang: Bộ dáng nam thần chơi bóng thật zai, tám khối cơ bụng l.i.ế.m liếm liếm!!

-- Đào máng! Đại đại phát weibo!!

-- Liếm l.i.ế.m liếm cái gì, đại đại thật bỉ… Cầu l.i.ế.m !

-- Yêu nghiệt phương nào mà khiến đại đại từ nam thần cao lãnh một phương biến thành si hán đáng khinh như ! Cầu chân tướng!

-- Vì thế nam thần của đại đại nhảy quảng trường đổi thành chơi bóng rổ ? Cảm giác bộ dạng phản công đây mà.

-- Cầu ảnh chụp ngay mặt nam thần full HD (≧v≦)

-- Dựa theo hành vi si hán trong tiểu thuyết, kế tiếp là theo dõi nam thần.

-- Ai u má ơi, theo dõi gì đó thật đáng sợ thật mỹ cảm!

-- Sợ sợ sợ sợ, ba ba ba ba!

“…” Mạch Đương bình luận, sợ sợ sợ ba ba ba là cái quỷ gì? Có điều theo dõi gì đó, ha ha hôm nay làm .

Nghĩ đến đây, Mạch Đương nhớ dáng vẻ chơi bóng hôm nay của Trì Yến.

Cậu nghĩ đến bộ dáng mang banh qua của Trì Yến, vén áo thể thao lau mồ hôi lộ cơ bụng, còn ở ven đường lúc giam áp sát truyền tới thở xen lẫn hương xà phòng cùng mùi mồ hôi, đây hết thảy giống như quả táo trong vườn Eden dụ dỗ , chỉ ngẫm cảm thấy khí nóng từ đỉnh đầu xông thẳng xuống hai lạng hịt khố, em của Mạch Ji Ji giật một cái nổi lên phản ứng.

“… Tao fuck.” Mạch Đương lớn như nhưng đây là đầu tiên chỉ mới nghĩ tới một liền phản ứng, mắt Mạch Ji Ji chống lên thành lều nhỏ, đưa tay vỗ một cái, “ Thật đúng là nể tình mà.”

Mạch Ji Ji run lên một cái, ưỡn lên càng thẳng. Mạch Đương vui vẻ, cũng ủy khuất nó, dậy phòng vệ sinh.

... o(≧v≦)o...

“Ưm…” Mạch Đương rên lên một tiếng, chất lỏng màu trắng sữa b.ắ.n tung tóe tay.

Cậu chậc một tiếng, đem đồ vật tay đặt vòi mở nước chảy , nghĩ nghĩ nhịn bật , nghĩ tới khuôn mặt hệ cấm d.ụ.c hôm nay của Trì Yến, nếu YY làm chuyện , thể vặn đầu xuống .

Vặn thì vặn , điều khi vặn thể làm một phát là Okie.

Cười một lúc, Mạch Đương đóng vòi nước trở phòng.

Trước đó Mạch Đương chịu đựng gõ chữ một tuần, tuốt một phát, lúc mệt mỏi giống như thủy triều thổi quét , lười biếng duỗi eo, cả ngã giường, lấy di động mở hình ngày hôm nay chụp .

Trong hình Trì Yến ngửa đầu uống nước, nâng lên cánh tay cơ bắp với đường cong lưu sướng tuyệt , chỉ là ảnh chụp cũng khiến loại xung động sờ sờ.

“Ngủ ngon, nhảy quảng trường.” Mạch Đương khẽ , hôn một cái lên màn hình, nhắm mắt ngủ.

Giấc ngủ của Mạch Đương đặc biệt sâu, trong mộng mơ thấy bộ dáng Trì Yến nhảy quảng trường, dáng dấp câu nhân khiến nhịn tiến lên cùng xoay, tới một cước của Trì Yến khiến cho trợn trừng mắt.

Mắt thấy Trì Yến xa, vội vàng đuổi theo, còn hai bước, m.ô.n.g đá một cước, một cước trong mộng, là chân chính đạp một cái, cái đạp khiến Mạch Đương bừng tỉnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-than-nhay-quang-truong/chuong-7-chung-ta-deu-la-bot-tay-vet-ban-cuong-luc.html.]

“… Mạch Nha mày là …” Mạch Đương tưởng Mạch Nha đến đây, xốc chăn che đầu lên liền mắng, thời điểm thấy khởi xướng, lời thô tục đến bên miệng nuốt trở .

Người tới ai khác, là khắc tinh của , Cao Nguyệt.

“Cút lên!” Cao Nguyệt bên giường, một chân giẫm nửa phần m.ô.n.g của Mạch Đương, thấy tỉnh còn dùng sức nghiền vài cái.

“…” Mạch Đương cô một cái, may mắn là chính sấp ngủ, nếu phỏng chừng ngay cả trứng đều phụ nữ đạp nát.

Cao Nguyệt thấy tỉnh, thu hồi chân một tay xốc một góc chăn lên bên giường.

“Động tác nhẹ chút, ông đây mặc đồ .” Mạch Đương thấy thế vội vàng ngăn chặn chăn đơn đang đắp , tránh cho bộ cô hất bay.

Cao Nguyệt nhạo một tiếng, hai mắt quét : “Chỉ mày? Cởi sạch chị đây cũng thèm .”

“Chị con gái hả.” Mạch Đương kéo chăn đem nửa của quấn kỹ lưỡng, quấn một chút vẫn cảm thấy chút kỳ quái, liền đẩy đẩy Cao Nguyệt, “Ây, chị , em mặc cái quần, trần truồng chuyện với chị trứng em đau.”

“Nói giống như bản từng m.ô.n.g trần chuyện với chị mày .” Mặc dù Cao Nguyệt nhưng vẫn dậy. Cô quan sát gian phòng lộn xộn của Mạch Đương một chút, khi đến đồ ăn vặt bên cạnh máy tính cùng mấy hộp mì tôm trong thùng rác thì khỏi nhíu mày, “Mày thường ăn cái ?”

“Thuận tiện, còn cần rửa chén.” Mạch Đương thèm để ý , mì tôm đối với trạch nam mà vốn chính là thứ cần thiết ở nhà, thời điểm thức đêm gõ chữ hầu như mỗi đêm đều sực một hộp.

Thấy Cao Nguyệt còn đó liền phất phất tay thúc giục: “Mau ngoài ngoài.”

“Sớm muộn gì cũng ăn c.h.ế.t mày.” Cao Nguyệt một cái, lúc thuận tay giúp cài cửa .

Mạch Đương cầm lấy di động thời gian, phát hiện ngủ một mạch đến tối, phía còn thấy mấy cuộc gọi nhỡ của Cao Nguyệt, khó trách cô tới đây, phỏng chừng là đến xem c.h.ế.t đói giường .

Một giây khi màn hình điện thoại tối Mạch Đương chọt sáng nó, chọt album ảnh chụp Trì Yến.

bộ dáng Trì Yến cũng hữu dụng hơn đồng hồ báo thức, một cái liền tỉnh táo, hai cái lên tinh thần, ba cái… phỏng chừng ‘cứng’.

Nam thần nhảy quảng trường, gặp một ‘cứng’ một .

Nghĩ đến câu của độc giả, Mạch Đương cầm di động trộm vài cái, cho đến khi âm thanh Cao Nguyệt truyền đến từ phòng khách, mới xốc chăn lên đến tủ quần áo tìm y phục .

Khi , Cao Nguyệt đang sô pha nhàm chán đổi kênh TV.

TV nhà Mạch Đương là TV tủ model cũ, thể chỉnh kênh qua cũng chỉ hai mươi mấy kênh, vài kênh hình ảnh còn bông tuyết, ngay cảm âm thanh cũng rõ.

Cao Nguyệt ghét bỏ TV của , xem chút tin tức cũng thể lẫn đài, đó để đến đổi cho một cái độ nét cao, cuối cùng Mạch Đương đẩy trở về.

Ở trong lòng Mạch Đương chỉ cần cái khu lão thành phá bỏ và dời nơi khác, bất kỳ vật gì trong phòng đều thể bỏ , đổi, chỉ cần còn ở đây, ai cũng thể động mấy thứ .

Cao Nguyệt tâm tư , cũng liền tiêu tan dự định đổi đồ dùng trong nhà cho , điều mỗi tới ít nhiều vẫn ghét bỏ vài câu, Mạch Đương tính tình cô, cũng tức giận.

Mạch Đương rót ly nước cho cô, cầm ly lên mới nhớ tới nước uống còn gọi đưa lên, dứt khoát cầm hộp sữa chua trong tủ lạnh ném cho cô: “Chỉ thứ .”

Cao Nguyệt nhận lấy xuống, : “Mày thật đúng là chuộng đồ cổ.”

“Không uống trả cho em.” Mạch Đương tự cầm một hộp đến xích đu bên cạnh xuống, xích đu là loại tiền chế, cũ kỹ, sát biên giới của sự sụp đổ, xuống liền phát tiếng “Két--” của việc chịu thấu phụ trọng.

Cao Nguyệt chuyện cũng trả cho , cắm ống hút hút một , mùi vị cũng tệ lắm.

Mạch Đương theo thói quen l.i.ế.m sữa chua dính nắp hộp, lúc mới về phía Cao Nguyệt, phát hiện hôm nay cô trang điểm khác với hưu nhàn dĩ vãng, mặc áo sơ mi cùng váy hẹp, mái tóc xoăn màu hạt dẻ xõa tung, cùng bộ dáng hung hăng hùng hổ lúc quá giống , thoạt trông mắt, loại quyến rũ thành thục. Trọng điểm là chân cô mang giày cao gót ít nhất bảy centimet khiến lắp bắp kinh hãi, khỏi : “Hôm nay chị xảy chuyện gì? Trang phục … lên trời?”

“Chị chôn mày xuống đất bây giờ.” Cao Nguyệt quét mắt một thoáng.

“He he.” Mạch Đương một chút, trêu ghẹo , “Đây là xem mắt?”

“Mày còn thông minh?” Cao Nguyệt , xác thực hôm nay cô ép xem mắt.

“Wow, là thật nha.” Mạch Đương hứng thú, “Tổng tài máy xúc nhà ai đây?” Công việc của Cao Nguyệt là kiến trúc sư công trình, vẫn chế giễu cô ông xã tương lai ước chừng sẽ là một chủ thầu hoặc là bán máy xúc.

Cao Nguyệt hừ một tiếng, ngược cô hy vọng là lái máy xúc, thể hợp là , trong hôn nhân cũng nhiều cong cong vẹo vẹo như . Cầm hộp sữa uống hết trong tay vứt thùng rác, cô mới : “Nghĩ thật , đám hỏi xí nghiệp thôi.”

Mạch Đương xong trong nháy mắt liền phản ứng kịp, nhíu mày hỏi: “Ông ép chị?” Ý là chỉ cha của Cao Nguyệt, cũng là cha mặt huyết thống của , chẳng qua thể nào loại huyết thống .

“Mày cần quản, chị bằng lòng ai ép cũng vô dụng.” Cao Nguyệt hứng thú với đề tài , liền , “Tháng là đại thọ 60 của ông cụ, xem tình huống là ý để mày trở về, mày chuẩn sẵn sàng .”

Mạch Đương ha ha một cái, bóp dẹp hộp sữa trong tay : “Ai thích thì .”

Cao Nguyệt cũng tới làm thuyết khách, chỉ là nhắc nhở để chuyển tâm lý, để tránh khi tìm tới cửa còn gì. Cô lên, dùng mũi giày đá đá chân Mạch Đương: “Đi, theo chị ngoài ăn.”

“Không chị ăn mới qua đây ?” Mạch Đương hỏi.

“Vị thương nghiệp quá nặng, ăn đủ no.” Cao Nguyệt , “Chị ăn lẩu tự phục vụ, ăn thịt.”

“Trời nóng ăn lẩu, chị sợ hun c.h.ế.t.” Mạch Đương ném hộp sữa thùng rác, từ ghế lên.

“Chị thích, bớt nhảm.” Hai một một cửa.

Sau khi ăn xong Mạch Đương để Cao Nguyệt đưa về, dù chỗ ăn cơm tính là quá xa trạm dừng xe bus, vặn tản bộ tiêu thực.

Ban đêm gió nhẹ thổi qua vô cùng thoải mái, Mạch Đương áo thun cùng quần soóc hưu nhàn chậm rì rì ở ven đường, dự định cứ như về luôn.

Nhớ tới đó Cao Nguyệt chuyện đại thọ ông cụ, nhạo một tiếng, bước nhanh vài bước về phía , một cước sút một lon nước đất, lon nước màu đỏ bay ngoài vẽ thành một đường vòng cung, liền va khúc quanh đập đầu xuất hiện.

Loading...