NAM THẦN NHẢY QUẢNG TRƯỜNG - Chương 64: Trong phong thư là ảnh chụp chung của Mạch Đương cùng Trì Yến, thậm chí còn có tấm chụp hai người hôn môi, góc độ rất xảo quyệt, rõ ràng là có người chuyên môn chụp lén

Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:42:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên bàn cơm Cao gia hôm nay vẫn hoàn toàn im lặng như trước, Cao Toa Toa cúi đầu nhấp một hớp sữa bò, sắc mặt tuy rằng bình tĩnh, thực tế đáy lòng nôn nóng mang theo kích động, một bàn tay khác đặt đầu gối siết chặt, nỗ lực muốn áp chế nội tâm dậy sóng của mình.

Bàn ăn là loại bàn dài, bởi vì có chút khoảng cách, người khác cũng phát hiện sự khác thường của cô. Cao Hoành Viễn buông đũa trong tay xuống, dùng khăn ăn lau miệng, Cao Toa Toa thấy ông ăn no, vội hỏi: “Cha, ngài ăn ít vậy ?”

“Ít? Ta vẫn ăn như thường ngày.” Cao Hoành Viễn nhìn cô, rõ cô nói lời này có ý gì.

“Bây giờ trời lạnh, ăn nhiều chút sẽ ấm lên.” Cao Toa Toa ngọt ngào cười nói, tranh thủ khiến ông ở lại lâu hơn.

“Toa Toa nói đúng đó, lão gia tử ăn nhiều thêm chút.” Ngô Diễm Lâm cùng phụ họa, ngay đó nhìn về phía Cao Nguyệt, một bộ quan tâm, “A Nguyện cũng ăn nhiều chút, nhìn con trong đoạn thời gian này bận đến gầy kìa.”

Cao Nguyệt ngừng động ́c húp cháo của mình lại, “Cảm ơn quan tâm, con cảm thấy cũng no rồi.”

“Gần đây công ty rất bận ? Lúc này sắp qua năm mới rồi, đừng mệt chết mình.” Giọng Ngô Diễm Lâm mang quan tâm hỏi, lại lập tức có chút oán trách với Cao Hoành Viễn nói: “Lão gia tử cũng thật là, A Nguyệt vừa làm lại, ông để nó trông nom nhiều chuyện như vậy, phải khiến nó mệt chết , công ty phải…”

“Không nhọc quan tâm, con có thể ứng phó được.” Cao Nguyệt thản nhiên cắt đứt lời bà, buông muỗng xuống chuyển về phía Cao Hoành Viễn, “Cha, một hồi con có chút chuyện nói với ngài.”

Cao Hoành Viễn gật gật đầu, đang chuẩn bị đứng dậy, chú Vương bên nhận lấy phong thư người hầu cầm vào tới cạnh ông, thấp giọng nói: “Đây là thư vừa được gửi tới.”

Cao Hoành Viễn cầm lấy xem, mặt chỉ viết tên cùng ̣a chỉ người nhận, lấy hình thức như vậy gửi tới thì hơn phân nửa phải là thư tín cơ mật gì, cũng để ý thuận tay mở , phát hiện bên trong là vài tấm ảnh chụp, khi lấy nhìn rõ mặt người đó mắt liền trợn to lên, tùy ý mặt trong nháy mắt đông đặc rồi vỡ vụn, như là nhìn thấy thứ gì dám tin, nhanh chóng lật xem từng tấm từng tấm ảnh chụp tay, càng xem sắc mặt càng kém, bởi vì lật quá gấp, vài tấm hình trong tay rơi xuống bàn cơm, Cao Nguyệt rõ lắm cầm lấy một tấm trong đó, khi thấy mặt người phía cô liền ngây ngẩn cả người.

Trong ảnh chụp là nửa người của Mạch Đương cùng Trì Yến, ̣a điểm nhìn như một quán cà phê, hai người cùng ngồi một chiếc sô pha, dựa sát vào , một tay Mạch Đương chống sô pha, mũi kề tai Trì Yến, từ khuôn mặt nghiêng có thể nhìn thấy nụ cười của Mạch Đương, khí ái muội dị thường.

Cao Nguyệt cấm lấy mấy tấm khác bàn, tấm nào phải ảnh chụp chung của Mạch Đương cùng Trì Yến, thậm chí còn có tấm chụp hai người hôn môi, góc độ rất xảo quyệt, rõ ̀ng là có người chuyên môn chụp lén. Cô biết chuyện Mạch Đương cùng Trì Yến, nhìn đến những thứ này đương nhiên sẽ kinh ngạc, nhưng Cao Hoành Viễn bất đồng.

“Này… Này…” Tay Cao Hoành Viễn cầm ảnh chụp run rẩy, sắc mặt kém tới cực điểm, “Quả thực, quả thực là phản rồi!!”

“Làm vậy cha?” Cao Toa Toa làm bộ như rõ tình hình hỏi, “Ngài làm vậy? Đừng nóng giận, tức giận hại thì làm đây?”

“Xảy chuyện gì vậy lão gia tử? Đừng tức giận! Đừng tự mình tức giận mà!” Ngô Diễm Lâm bước nhanh đến bên người Cao Hoành Viễn, vươn tay giúp ông xoa ngực, ánh mắt như lơ đãng quét qua ảnh chụp trong tay ông, thốt : “Trời ạ! Đây là chuyện gì xảy ? Đây phải Mạch Đương ? Này này này này…”

“Lẽ nào lại như vậy! Nghiệt tử!!” Tay Cao Hoành Viễn vung ảnh chụp tầng tầng lớp lớp rơi bàn cơm, đẩy Ngô Diễm Lâm liền nhanh về phía cửa, “Chuẩn bị xe!”

Chú Vương cũng kinh ngạc với nội dung ảnh chụp, thấy ông rời khỏi nhà, vội vã theo.

“Trời ạ, Mạch Đương lại như vậy?!” Cao Toa Toa cầm ảnh chụp kêu lên một tiếng sợ hãi, âm thanh cực lớn tựa như sợ người khác thấy, “Chị cả, chị xem chị xem… Trời ạ!”

“Câm miệng.” Cao Nguyệt mắt lạnh liếc cô, rút ảnh chụp trong tay cô , lại dọn dẹp hết mặt bàn, nhìn cô hỏi, “Việc này có liên quan gì tới cô?”

“Chị cả, lời này của chị đúng rồi, có thể có liên quan gì với em chứ, cái này cũng là lần đầu tiên em nhìn thấy!” Cao Toa Toa liền vội vàng nói, “Ai biết Mạch Đương là cái gì … Chậc, còn thật sự nhìn nha!”

Cao Nguyệt nói gì, chỉ là lẳng lặng nhìn cô, nhìn Cao Toa Toa đến tê cả da đầu, cứng cổ nói: “Chị cũng thể bởi vì có quan hệ tốt với Mạch Đương liền vu khống lung tung người khác, em cũng là em gái chị mà! Chị thể luôn nặng bên này nhẹ bên !”

“Đúng đó A Nguyệt.” Ngô Diễm Lâm bên cạnh cũng nói theo, “Toa Toa học hành bận rộn như vậy, làm có thời gian quản chuyện Mạch Đương, biết chuyện như vậy chúng cũng rất kinh ngạc! Hiện ̣i chủ yếu là làm trấn an lão gia tử mới tốt, huyết áp ông ấy vốn cao, đừng cho tức giận đến xảy chuyện, Mạch Đương này cũng thật là, làm cái gì được, cố tính… Ai!!”

Cao Nguyệt lười xem hai mẹ con bà diễn trò, đặt ảnh chụp vào phong thư, lạnh nhạt nói: “Tốt nhất là liên quan tới các người.” Nói xong liền cầm thư cửa, cô biết lão gia tử khẳng ̣nh là tìm Mạch Đương.

Thấy Cao Nguyệt khỏi cửa lớn, Cao Toa Toa mới nhẹ nhàng thở , vỗ mạnh ngực vài cái, nói: “Ôi mẹ ơi, làm con sợ muốn chết!”

“Nhìn bộ dạng con kìa.” Ngô Diễm Lâm từ dưới đất nhặt lên một tấm còn sót lại, xé nát nó vứt qua một bên, nhẹ phủi phủi tay nói, “Chậc, như thế rất tốt, lão gia tử vất vả lắm mới có một đứa con độc đinh, lại là một tên đồng tính luyến ái, ha!”

“Đúng vậy, hai tên đàn ông, hừ.” Mắt Cao Toa Toa mang theo chán ghét liếc nhìn mảnh nhỏ ảnh chụp, ôm tay Ngô Diễm Lâm nói, “Chuyện này cuối cùng cha sẽ muốn gọi trở lại ? Ném hết mặt mũi Cao gia chúng , nói sẽ bị người đ.â.m cột sống đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-than-nhay-quang-truong/chuong-64-trong-phong-thu-la-anh-chup-chung-cua-mach-duong-cung-tri-yen-tham-chi-con-co-tam-chup-hai-nguoi-hon-moi-goc-do-rat-xao-quyet-ro-rang-la-co-nguoi-chuyen-mon-chup-len.html.]

Ngô Diễm Lâm bật cười, “Lão gia tử sĩ diện bao nhiêu mọi người đều biết, xảy chuyện như vậy, đoạn tuyệt quan hệ là may rồi.”

Cao Toa Toa cũng cười theo nói: “Vậy còn ̣m được, đúng rồi mẹ, xử lý sạch sẽ ? Có thể …”

“Yên tâm .” Ngô Diễm Lâm vỗ vỗ cánh tay cô, cười gằn.

Lúc Trì Yến tỉnh lại Mạch Đương còn đang ngủ, đưa tay sờ soạng xuống dưới tủ đầu giường, mới phát hiện điện thoại ném ở phòng khách.

Trì Yến vén chăn lên xuống giường, giúp Mạch Đương đắp lại chăn liền chuẩn bị rửa mặt, vừa khỏi phòng liền tiếng đập cửa, qua kéo cửa , phát hiện đứng ngoài cửa vậy mà lại là cha Mạch Đương cùng quản gia Cao gia.

Cao Hoành Viễn vừa rồi vốn bị ảnh chụp làm tức điên, khi nhìn thấy người mở cửa là Trì Yến sắc mặt càng âm trầm lợi hại, hiện ̣i mới đến chín giờ sáng, Trì Yến xuất hiện trong nhà Mạch Đương, người còn mặt đồ ngủ, cần nghĩ cũng biết tối qua ở nơi này, vừa nghĩ đến quan hệ giữa hai người là loại này, ông liền bốc hỏa cả người.

“Tránh !” Cao Hoành Viễn áp chế tức giận nhìn Trì Yến nói, “Mạch Đương ?!”

Trì Yến tuy rằng có gia giáo tốt đẹp, cũng được giáo dục từ nhỏ rằng phải tôn trọng trưởng bối, nhưng những thứ này cũng phải đối với người thích hợp mới được, đối với Cao Hoành Viễn hề có chút thiện cảm nào. Vì thế chỉ tránh , hơn nữa còn một tay nắm cửa kéo lại ngăn cản, mặt đổi nhìn hai người ngoài cửa, nói: “Rất xin lỗi, nơi này chào đón mấy người.”

Lời Trì Yến khiến Cao Hoành Viễn tức giận càng sâu, tay ông giơ lên muốn đẩy Trì Yến vào, thế nhưng Trì Yến dùng chân ổn ̣nh chính mình, nhúc nhích mà ngăn trước cửa, tay đặt vai Cao Hoành Viễn nói: “Tôi muốn tay với ngài, nhưng ngài cũng thể vào.”

Chú Vương thấy thế tiến lên ́ch tay Trì Yến, “Buông .”

Trì Yến thu hồi tay mình, vẫn ngăn ở cửa như trước.

“Cậu vậy mà, vậy mà… Tốt tốt!” Tay Cao Hoành Viễn run run chỉ về phía Trì Yến nói lời, ông thật ngờ có một ngày trừ Mạch Đương , còn sẽ có người trẻ tuổi khác dám đối xử với mình như vậy, đây quả thực là đánh vào mặt ông, ở vị trí cao nhiều năm, vô luận thế nào ông cũng nuốt trôi khẩu khí này.

“Chú Vương, gọi người qua đây.” Ông trì hoãn cơn tức phân phó chú Vương, vừa rồi cửa quá vội vàng, bên cạnh hai người đều mang những người khác.

“Dạ…”

“Trì Yến!” Trong phòng truyền đến giọng Mạch Đương, cậu theo thói quen buổi sáng thức dậy thấy được người liền gọi một tiếng, một tiếng này đem cơn tức vừa hoãn lại của Cao Hoành Viễn đốt lên, ông đẩy chú Vương trước mặt mình , trầm giọng nói với Trì Yến: “Cậu tránh , tìm Mạch Đương!”

“Ông có thể chờ, giúp ông hỏi xem.” Những lời này của Trì Yến tỏ rõ nếu Mạch Đương đồng ý liền sẽ để ông vào, nói xong còn dự ̣nh đóng cửa lại, nhưng chú Vương lại tiến lên trước một bước ngăn cản, cũng thể thật sự đóng cửa, tránh cho làm bị thương đối phương.

Song phương đang giằng co, Mạch Đương ôm Mạch Manh từ phòng , thấy Trì Yến đứng ở cửa liền bước qua, vừa nói: “Bảo bối ở đây làm gì vậy, hôm nay chúng trở về ăn…”

Lời của cậu khi nhìn thấy Cao Hoành Viễn liền ngưng bặt, mà Cao Hoành Viễn được cậu gọi Trì Yến là “bảo bối” sắc mặt quả thực có thể dùng năm màu sặc sỡ để hình dung, lạnh nhạt cùng khí độ nhiều năm qua hoàn toàn biến mất, cũng biết sức lực từ , một phen đẩy Trì Yến khỏi cửa, nói với Mạch Đương: “Mạch Đương, con lại đây, có lời hỏi con!”

Cơn giận của ông quá mức rõ ̀ng, hiển nhiên là bị cái gì kích thích, nhưng Mạch Đương cũng coi là chuyện gì lớn, chỉ nhìn ông một cái, đứng nhúc nhích, “Chuyện gì?”

Ở đây cũng đều phải người ngoài, chỉ như thế còn có hai đương sự, Cao Hoành Viễn cũng ̣nh tìm trường hợp gì khác, trực tiếp hỏi: “Hai người là quan hệ gì?!”

Ông vừa nói xong, Mạch Đương cùng Trì Yến còn kịp phản ứng, ngoài cửa liền vang lên giọng Cao Nguyệt: “Để chị vào.”

“Cha.” Cao Nguyệt vào, nhát mắt dấu với Mạch Đương, đó qua đỡ Cao Hoành Viễn ngồi xuống sô pha, “Có chuyện ngồi xuống rồi nói , đừng kích động.”

Mặt Cao Hoành Viễn kéo căng ngồi xuống sô pha, ông bị cao huyết áp, tuổi ́c càng lớn huyết áp càng ổn ̣nh, cơn giận này khiến ông hầu như toàn phát run, ngồi ghế sô pha tay nắm gậy còn có chút run rẩy.

“Ông tới làm gì?” Mạch Đương nhìn ông hỏi.

“Con đây là thái độ gì?!” Cao Hoành Viễn làm bộ muốn đứng dậy, Cao Nguyệt ngăn ông lại, đưa phong thư cô mang tới cho Mạch Đương, “Xem cái này trước đã.”

Mạch Đương nhận lấy mở nhìn, phát hiện bên trong toàn bộ đều là ảnh chụp của mình và Trì Yến, rõ ̀ng là bị cùng một người chụp, cậu cau mày nhìn về phía Cao Hoành Viễn, “Ông điều tra ?!”

Loading...