NAM THẦN NHẢY QUẢNG TRƯỜNG - Chương 62: Mạch Đương vươn tay chạm vào bông tuyết trên tóc Trì Yến, bông tuyết nho nhỏ tan trên đầu ngón tay, một đường chảy vào đáy lòng, khiến nơi đó mềm mại đến không thể tin được

Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:42:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Mạch Đương được chôn trong một mộ viên ở ngoại ô, phong thủy cùng hoàn cảnh bên trong đều xem như tệ, có nhân viên quản lý đặc biệt coi giữ, là lúc trước Cao Nguyệt hỗ trợ di dời qua.

Lần thứ hai Trì Yến nhìn thấy ảnh chụp của mẹ Mạch Đương, khác với tấm ảnh màu sắc rực rỡ trong phòng, ảnh đen trắng mộ hiện chút bi thương, cô gái trong ảnh chụp thanh tú đẹp đẽ, khí chất điềm tĩnh tốt đẹp, một chút cũng tưởng tượng nỗi sinh tiền bà gặp phải nhiều đau khổ cùng tổn thương như vậy, nếu gặp hai người , bà sẽ may mắn hơn chăng.

Bên cạnh mộ bia màu trắng còn buộc đóa hoa loa kèn, đóa hoa có chút rụng, Mạch Đương chuyển nó qua một bên, nói: “Chắc là dì Từ đến, chuyện mẹ em thích hoa loa kèn rất ít người biết.”

“Về cùng em đến.” Trì Yến lên tiếng nói, duỗi tay đem một ít lá khô bên cạnh mộ bia dọn dẹp sạch sẽ.

“Được.” Mạch Đương nhìn dọn dẹp đồ mộ bia, “Anh đây là muốn biểu hiện trước mặt mẹ em ?”

“Ừ, để bà yên tâm giao em cho .” Trì Yến nói.

Mạch Đương nở nụ cười, chờ thanh lý xong, mới nói với ảnh chụp mộ bia: “Mẹ, ấy là Trì Yến, trước con từng nói với mẹ. Mẹ coi như con dâu mẹ là được, ha ha.” Nói đến đây cậu vươn tay vỗ vỗ vai Trì Yến, ôm lấy cổ , “Anh ấy là người siêu cấp tốt, cha mẹ ấy cũng rất tốt với con, mẹ yên tâm , tụi con sẽ ở bên thật tốt, mẹ ở trời cũng phải thật tốt đó.”

“Con sẽ chăm sóc Mạch Đương, ngài yên tâm.” Trì Yến trịnh trọng nói.

Hai người nhìn cười.

Dĩ vãng mỗi lần Mạch Đương tới đây đều sẽ ở lại thật lâu, có khi là hai giờ, có khi là nửa ngày, độc thoại với mẹ cuộc sống của mình, tựa như làm vậy liền có thể đem chuyện mình sống rất tốt truyền đạt cho bà.

Lần này cùng Trì Yến đến, cậu có dong dài như bình thường, chỉ đơn giản nói chuyện của mình và Trì Yến một chút liền rời .

Trên đường xuống núi Trì Yến hỏi chuyện Cao Nguyệt, quan hệ Mạch Đương cùng Cao gia đã biết, nhưng đối với quan hệ giữa Mạch Đương và Cao Nguyệt vẫn có chút tò mò, dựa theo oán hận của Mạch Đương với Cao gia, cậu hẳn nên lui tới với Cao Nguyệt mới đúng.

“Chị Nguyệt giống bọn họ, trừ mẹ thì chị ấy là người tốt với em nhất.” Mạch Đương nói với chuyện lúc nhỏ, “Sau khi chị ấy biết sự tồn ̣i của em liền tới tìm em, khi đó em biết chỉ là người Cao gia, chỉ gặp phải em cùng người khác đánh , còn giúp em một tay.” Nói tới đây cậu nở nụ cười, giống như nghĩ đến chuyện vui.

“Giúp em đánh ?” Trì Yến nhướn mi, khó có thể tưởng tượng người như Cao Nguyệt sẽ oánh lộn.

“Không , chỉ còn tay đối phương liền chạy.” Mạch Đương nói. Khi đó cậu mới chín tuổi, Cao Nguyệt lớn hơn cậu mười một tuổi, đã lên đại học, cái chân dài của cô vừa đứng đó liền dọa người chạy mất.

“Sau đó thì ?” Trì Yến hỏi.

“Đối phương là mấy đứa nhỏ, em đánh lại bọn nó, lúc đó trời lạnh, bọn nó ̣t nước vào em, đó chị Nguyệt liền mang em về tắm rửa.” Cho nên Cao Nguyệt mới nói dáng vẻ trần truồng của cậu lúc nhỏ cô đều thấy qua.

Trì Yến nắm tay cậu, “Nói với chuyện lúc nhỏ nhiều hơn .”

mà em muốn nói hơn.” Mạch Đương nắm lại tay , “Anh thật sự nhìn thấy ảnh chụp liền nhớ em ? Anh có ấn tượng sâu sắc với em như vậy?”

Trì Yến hỏi một đằng, trả lời một nẻo: “Vậy còn em? Sau này em vẫn đến đó chờ ?”

Mạch Đương sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại đây hẳn là dì Lan nói với , bây giờ quan hệ của hai người cũng có gì phải xấu hổ, liền nói: “Coi là vậy , trước đó em từng có một đoạn thời gian ở chỗ dì Lan, vừa vặn có thể thường xuyên đến đó.”

Lấy hiểu biết của Trì Yến đối với Mạch Đương, cậu khẳng ̣nh sẽ vì ở chỗ dì Lan mới thuận đường qua đó chờ, có điều cũng nói gì thêm, chỉ hỏi cậu: “Làm em nhận ?” Anh vẫn luôn rất hiếu kỳ chuyện này.

Câu trả lời của Mạch Đương là kéo bàn tay hai người đang nắm lên, cúi đầu hôn hôn nốt ruồi son nằm giữa ngón cái và ngón trỏ của , vuốt ve hai cái, giương mắt nhìn .

Trong nháy mắt Trì Yến liền biết ý của cậu, kinh ngạc nhìn Mạch Đương, có chút đơ, “… liền bởi vì cái này?” Tuy rằng nói nốt ruồi son hổ khẩu tương đối hiếm thấy, nhưng cũng đến mức ai có.

Mạch Đương cười nhẹ vài tiếng, buông tay rút ví tiền ném cho , hai tay đan vắt gáy, nói: “Tự tìm xem, em xuống dưới chờ .” Nói xong bước chân nhẹ nhàng xuống chân núi.

Trì Yến nhìn bóng lưng cậu, mở ví tiền , trong ví trừ tiền cùng thẻ , chỉ có một bức ảnh chụp chung của và Mạch Đương, lật lật ví tiền cũng tìm cái gì, nhưng Mạch Đương nói như vậy, khẳng ̣nh có manh mối bên trong, vì thế lại tìm lần nữa, cuối cùng ở lớp kép phía ảnh chụp tìm được một tấm thẻ giấy màu vàng xám.

Thẻ giấy là một tấm thẻ học sinh, thoạt nhìn đã rất lâu, hoa văn góc viền đều đã tróc da lông, màu sắc có chút ảm đạm, có một nửa còn từng bị nước làm ướt, lưu lại một mảng hình giọt nước. Chữ phía hầu như nhìn được, chỉ có phần cột tên có thể mơ hồ nhận chữ “Trì” cùng góc bên trái có một ký hiệu.

-- Trường tiểu học đệ nhất thành phố G

-- Lớp 1 ban 1

-- Trì Yến

Cho dù chữ viết phía đã mất, Trì Yến vẫn có thể thuộc lòng nội dung vốn có, bởi vì đây là thẻ học sinh đánh mất, cái ký hiệu phía là vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-than-nhay-quang-truong/chuong-62-mach-duong-vuon-tay-cham-vao-bong-tuyet-tren-toc-tri-yen-bong-tuyet-nho-nho-tan-tren-dau-ngon-tay-mot-duong-chay-vao-day-long-khien-noi-do-mem-mai-den-khong-the-tin-duoc.html.]

Buổi tối cùng ngày ́ch khỏi Mạch Đương liền phát hiện mình rớt mất thẻ học sinh, nhưng cũng biết rơi ở nơi nào, ngờ là ở chỗ Mạch Đương, mà cậu còn giữ gìn lâu như vậy.

Trì Yến nghĩ đến cảnh tượng lần đầu tiên gặp Mạch Đương ở quảng trường, cậu vươn tay giữ chặt mình, đột nhiên tỉnh ngộ, khi đó cậu muốn kéo là nốt ruồi son tay mình , cho nên mới sẽ khi biết tên mình liền theo ngăn mình lại.

Trước mắt tựa hồ lại hiện lên tiểu Mạch Đương vẫn đứng dưới ̀ng cây chờ mình , Trì Yến cảm giác trong lòng mình như căng tràn . Anh thu ví tiền lại, phát hiện Mạch Đương đã tới chân núi, ở phía dưới vẫy vẫy tay về phía mình. Khoảng cách giữa hai người có chút xa, kỳ thật thể thấy quá rõ ngũ quan của Mạch Đương, nhưng mặt mũi Mạch Đương dưới đáy lòng lại rõ ̀ng dị thường.

Nhịn được nhếch khóe miệng lên, bước về phía Mạch Đương, đến trước mặt vươn tay ôm cậu, đem đầu ngón tay có chút lạnh của cậu ủ trong ngực mình, thấp giọng nói: “Để em chờ lâu rồi.”

Mạch Đương cong khóe mắt nở nụ cười, “Trở về .”

“Được.” Trì Yến dắt cậu về phía cửa mộ viên, “Em nhặt được thẻ học sinh ở ?”

“Dưới ̀ng cây, khi em lại đến đó, nhìn thấy mặt đất, có điều ướt hết một mảng.” Sau khi cậu nhặt được vẫn giữ lại, khi quen biết Trì Yến cậu đã đặc biệt nhờ Tưởng Ninh Ninh hỏi giúp xem Trì Yến học tiểu học ở nơi nào.

“Em sợ nhận sai ?” Trì Yến hỏi cậu.

“A, em tin tưởng cảm giác của mình.” Mạch Đương cùng mười ngón đan , “Bởi vì dáng vẻ của xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của em, chỉ em trưởng thành, trong mơ cũng trưởng thành cùng em, em biết là .” Nốt ruồi son, thẻ học sinh, chẳng qua là chứng minh mà thôi.

Trì Yến vậy giương khóe miệng, chỉ cùng trưởng thành, về còn có thể cùng già .

“Anh nói xem lạnh như vậy, lúc nào tuyết có thể rơi đây?” Mạch Đương hỏi, hiện ̣i đã qua tháng một, nhiệt độ ở thành phố G đã dưới 0 độ, năm rồi lúc này tuyết đã rơi, năm nay trận tuyết đầu tiên vẫn có dấu hiệu báo trước. Năm rồi Mạch Đương có bao nhiêu chờ mong với tuyết rơi, hiện ̣i lại muốn cùng Trì Yến đắp người tuyết, đem mong muốn khi còn bé đều bù lại.

“Nhanh thôi.” Trì Yến nhìn nhìn trời.

“A, thật hy vọng nhanh chút! Đến lúc đó chúng đắp người tuyết nha?”

“Ừm.”

“Lát nữa muốn ?”

“Không phải buổi chiều em có tiết ?” Trì Yến hỏi, thời khóa biểu của Mạch Đương đã thuộc lòng.

“Không một bữa cũng chả .” Mạch Đương để ý khoát tay, Trì Yến lại nói: “Hôm qua em cũng nói vậy.”

“…”

Cuối cùng Mạch Đương vẫn học, bởi vì là tiết của lão thái thái, cậu lại có năm ngàn chữ kiểm điểm chờ cậu, người đàn ông đang nói chuyện yêu đơn làm có thể tốn thời gian để viết kiểm điểm?! Vẫn là ngoan ngoãn học mới tốt.

Sau khi ở bên Trì Yến tỉ suất lên lớp của Mạch Đương cao lên rất nhiều, trong lớp cũng chuyên tâm ít, chỉ lão thái thái, ngay cả giáo viên cùng sinh viên khác đều cảm nhận được đổi của cậu, thậm chí thỉnh thoảng bị nêu câu hỏi, cậu vẫn có thể rất lưu loát mà trả lời, điều này là trước từng có.

Lão thái thái rất vừa lòng với đổi của cậu, cũng rất vui mừng, khiến bà nhớ tới mẹ Mạch Đương, mẹ Mạch Đương – Mạch Kỳ – là học sinh rất thông minh mà bà từng gặp, trong kỳ thi tiếng Anh cấp tỉnh càng biểu hiện ưu việt, ấn tượng của bà với Mạch Kỳ vô cùng tốt, vẫn rất xem trọng con bé, lại thật ngờ cuối cùng con bé lại lựa chọn nghỉ học.

Mạch Đương rất thông minh, chỉ là cố gắng mà thôi, bây giờ nhìn đến Mạch Đương như vậy, bà cũng coi như yên lòng, giọng nói lúc giảng bài cũng dịu rất nhiều.

Mạch Đương vẫn luôn chờ mong trận tuyết đầu tiên hạ xuống, lại ngờ lại tới đột nhiên như vậy, trong giờ học đột nhiên người nào đó phía hô lên một tiếng: “Tuyết rơi!!” Lúc đó cậu đang cầm điện thoại đặt ở dưới bàn cùng Trì Yến ́n gẫu, khi được theo phản xạ đầu nhìn ngoài, liền nhìn thấy ngoài cửa sổ tung bay điểm điểm tuyết trắng, từng viên từng viên, chậm ̃i từ trung đáp xuống.

Toàn bộ phòng học sôi trào lên, mọi người đầu tiên là đồng loạt chen đến bên cửa sổ xem, ngay đó từng đợt từng đợt sóng tràn khỏi phòng học, lão thái thái đang bục giảng hô bảo mọi người xuống lầu cẩn thận, nhưng tất cả mọi người đều chú ý , ồn ào chạy xuống lầu.

Bông tuyết nho nhỏ tung bay mặt đất, lành lạnh, nụ cười mặt Mạch Đương càng lúc càng lớn, một đường chạy băng băng khỏi trường học, cậu khẩn cấp muốn trở về cùng Trì Yến chia sẻ trận tuyết đầu tiên, lại ngờ vừa tới cửa liền thấy Trì Yến chờ ở bên ngoài.

Trì Yến mặc áo lông màu đen, cổ quấn khăn choàng lông cừu màu xám giống cậu, một màu đen đứng trong tuyết, lúc nhìn về phía Mạch Đương, Mạch Đương cảm giác toàn bộ thế giới đều ấm lên.

“Trì Yến!” Cậu hô to một tiếng, xông đến ôm lấy cổ , lời nói mang theo tiếng thở gấp nhè nhẹ cách nào che giấu kinh hỉ, “Sao lại ở chỗ này?!”

“Đến chờ em.” Trì Yến nói, thấy sắp tới giờ tan học liền tới đây chờ Mạch Đương, ngờ vừa vặn chờ được tuyết rơi.

Nụ cười mặt Mạch Đương lớn đến gần như khép lại được, nếu phải đang đường lớn, khẳng ̣nh cậu muốn ôm lấy Trì Yến hôn mấy cái, càng nghiêm trọng hơn chính là nên làm cái gì liền làm cái đó!

“Sao lại chạy nhanh vậy?” Trì Yến giúp cậu sửa lại khăn choàng cổ bị lệch, “Đừng chạy mồ hôi, dễ bị cảm.”

“Không , có yếu như vậy” Mạch Đương cười nói, cậu vươn tay chạm vào bông tuyết tóc Trì Yến, bông tuyết nho nhỏ tan đầu ngón tay, một đường chảy vào đáy lòng, khiến nơi đó mềm mại đến thể tin được. Cậu ôm lấy cổ Trì Yến hỏi: “Chúng đến trung tâm thành phố chơi ?”

“Được.” Trì Yến gật đầu, hai người ở ven đường bắt xe đến trung tâm thành phố.

Loading...