Nam Phụ Liếm Cẩu Thức Tỉnh: Nam Chính Ôm Tôi Vào Lòng Mà Hôn - Chương 152: Em Muốn Sống Thật Tốt

Cập nhật lúc: 2026-04-03 04:05:05
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

[BGM: Điểu Chi Thi bản Piano Violin, cũng .]

"Lạo xạo——"

"Lạo xạo——"

Vừa mới xuống xe lâu, dấu chân nông sâu in hằn nền tuyết, khí ấm áp thở trong nháy mắt liền ngưng kết thành luồng sương trắng.

Rốt cuộc cũng đến khu vực màu đỏ phần mềm, cách đến thời gian thấy cực quang còn bao lâu.

Ôn Ngôn Dụ phần mềm dừng bước, cách đó xa Phó Tri Ngôn đang lấy đồ xe, Phó Hàn Xuyên dừng lưng .

Những bông tuyết yếu ớt gió cuốn , bay lả tả từ chân trời rơi xuống, trong khoảnh khắc sắp sửa rơi xuống , một luồng gió nhẹ màu lam nhạt thổi tới, sượt qua rơi xuống, từng vương mảy may.

Hàng mi Ôn Ngôn Dụ khẽ động, nhẹ nhàng xoa xoa tay.

Bộ quần áo giữ ấm thật.

Ôn Ngôn Dụ cố định chiếc mũ khăn quàng cổ đầu, đầu.

Phó Hàn Xuyên về phía xa xăm xuất thần, đang nghĩ gì.

Đột nhiên nảy sinh chút tâm tư xa, Ôn Ngôn Dụ lén lút tiến gần Phó Hàn Xuyên một chút, nhét tay trong túi áo đàn ông.

Phó Hàn Xuyên nghiêng đầu .

Ôn Ngôn Dụ dời tầm mắt, trời, đất, chính là đối phương.

Khóe miệng Phó Hàn Xuyên nhếch lên, tay thò túi áo.

"Lạnh ?" Phó Hàn Xuyên , thuận thế nắm lấy bàn tay đang làm loạn trong túi áo, nhẹ nhàng nắn bóp, nửa là lưu luyến nửa là ủ ấm tay.

Ôn Ngôn Dụ lắc đầu, nắm ngược tay đàn ông, mười ngón tay đan , hì hì đáp: "Hết lạnh ."

Mượn bàn tay đang đan , Ôn Ngôn Dụ càng tiến sát gần đàn ông hơn.

Mùi hương đào mang theo ấm xộc mũi, gió thổi qua, mùi hương nhạt , như như quanh quẩn xung quanh, làm tan chảy gió lạnh, thơm ấm.

Trong đêm tuyết lạnh thấu xương, giống như một chiếc mỏ neo đột nhiên xuất hiện, dòng suy nghĩ vốn dĩ xao động phiêu dạt, khoảnh khắc ngửi thấy, tìm chốn về, bất tri bất giác liền an định .

Phó Hàn Xuyên xuất thần một chớp mắt, nữa hồn , phát hiện cúi đầu xuống.

Ánh mắt hai chạm .

Khoảng cách gần như , Ôn Ngôn Dụ tập mãi thành quen phả một lên mặt Phó Hàn Xuyên, lớp sương trắng kết lông mi vì thở mà run rẩy từng nhịp.

Ánh mắt Phó Hàn Xuyên d.a.o động, cúi đầu.

Một nụ hôn nhẹ đến mức gần như chỉ thể dùng từ dịu dàng để hình dung rơi xuống môi, thở ấm áp phả xuống, khoảnh khắc bốn cánh môi chạm , Ôn Ngôn Dụ sững sờ, còn kịp phản ứng, nụ hôn chuồn chuồn lướt nước kết thúc.

Ôn Ngôn Dụ chằm chằm đôi mắt tựa như lưu ly trong suốt mặt, đồng t.ử đàn ông dường như đang khẽ run rẩy, tình cảm đè nén nơi sâu thẳm cuộn trào trong đó, ngừng trào dâng những tình ý gần như sắp tràn ngoài.

Là tình yêu, sự khao khát, sự lưu luyến mà quen thuộc.

Không nỡ?

Ôn Ngôn Dụ khựng , làm nũng với Phó Hàn Xuyên: "Sau mỗi năm chúng đều đến đây một thì ? Đợi , đợi vết thương eo em khỏi , chúng thể chơi ở đây lâu hơn một chút."

Kể từ khi xuống chương trình, vết thương eo mặc dù còn đau như nữa, nhưng cũng giống như đột nhiên thả chậm tiến độ chữa lành, luôn dừng ở một bộ dạng sẹo dữ tợn nhưng tính là đau.

cũng hiểu, chỉ là tốc độ chữa lành ban đầu thể dùng máy bay để hình dung, thì bây giờ giống như đột nhiên điều chỉnh thành chế độ xe đạp.

Giống như cố ý để thích ứng?

Ôn Ngôn Dụ lải nhải về những kế hoạch , trong mắt là ánh sáng phản chiếu từ tuyết trắng, lấp lánh lấp lánh tràn ngập sự mong đợi.

Phó Hàn Xuyên sững sờ, nghiêng đầu né tránh ánh mắt đang nhấp nháy, ậm ừ đáp vài âm tiết mà ngay cả cũng rõ.

Phó Tri Ngôn từ xe bước xuống, nửa ngày mới đến khu vực, thấy hai dính lấy , đuôi mày rủ xuống, nhanh chậm theo.

Lúc xung quanh ngoại trừ bọn họ một bóng nào khác, chỉ vài căn nhà gỗ phía xa xa hắt ánh đèn, vạn vật tĩnh mịch.

Phía chân trời bỗng nổi lên một vệt xanh lục u ám, dần dần kéo dài, hòa quyện, quấn quýt với màu tím nhạt, du tẩu bầu trời đêm, vô lấp lánh trong đó.

Cực quang bùng nổ, dải lụa màu xanh lục u ám ngừng uốn lượn biến đổi hình dạng bầu trời, trong đêm tuyết cách xa khu vực thành thị càng thêm chấn động.

Lần đầu tiên thấy cảnh quan thiên nhiên ngoài đời thực, Ôn Ngôn Dụ kích động thôi, buông tay Phó Hàn Xuyên .

Ôn Ngôn Dụ ngửa đầu, tâm ý lên bầu trời, ánh sáng màu xanh lục u ám rơi trong đôi mắt tràn ngập sự kinh ngạc của .

Phó Hàn Xuyên bình tĩnh cực quang đầy trời, ánh mắt như như chuyển về, nhẹ nhàng liếc Ôn Ngôn Dụ, khi nhận đối phương hề , càng thêm phóng túng lặp lặp khắc họa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-phu-liem-cau-thuc-tinh-nam-chinh-om-toi-vao-long-ma-hon/chuong-152-em-muon-song-that-tot.html.]

Ôn Ngôn Dụ đến xuất thần, hề nhận hai bên cạnh đang làm gì.

Cậu đang ánh sáng trời.

Người yêu của cũng đang .

Nhìn, tia sáng lọt trong mắt .

Chụp liên tiếp mấy bức ảnh với bầu trời, từ trong sự kích động ban đầu bình tĩnh , Ôn Ngôn Dụ chắp tay ngực, nhắm mắt lẩm nhẩm nửa ngày, đầu hai bên cạnh, "Các ước ?"

"Ước?"

Phó Hàn Xuyên và Phó Tri Ngôn đồng bộ nghiêng đầu, hiểu.

Ôn Ngôn Dụ động tác giống cún con của hai chọc , hưng phấn giải thích: "Các , cực quang đối mặt với cực quang ước nguyện, xác suất thực hiện điều ước sẽ lớn, mạng nhiều thực hiện ."

"Thực vốn dĩ em cũng đến lắm , nhưng nghĩ đến thể ước nguyện liền đến, em nãy ước mấy điều liền, các cũng ước mấy điều , chừng thành hiện thực đấy."

Ôn Ngôn Dụ chỉnh chiếc mũ khăn quàng cổ đầu, đến mức mắt cong thành hình trăng khuyết, một bên giậm chân tại chỗ sưởi ấm, một bên xoay quanh hai ríu rít giục bọn họ cùng ước nguyện.

Vừa nghĩ đến những quy tắc thần thần bí bí từng trong thế giới nào đó, chừng thực sự thể thực hiện điều ước, cả con thỏ liền vui vẻ thôi.

"Các cũng thử xem, dù cũng đến , chừng đấy."

Hai một cái.

Học theo dáng vẻ nãy của Ôn Ngôn Dụ chắp tay ngực.

Vốn dĩ chỉ làm bộ làm tịch dỗ vui vẻ, nhưng nhắm mắt , thực tâm hy vọng điều ước đó thể thành hiện thực.

Xin hãy để yêu của , hạnh phúc trải qua quãng đời còn .

Hai mở mắt , ánh mắt theo bản năng rơi xuống Ôn Ngôn Dụ.

Ôn Ngôn Dụ đến mức đầu óc mù mịt, tò mò hỏi: "Nhìn em làm gì, hai đều ước điều gì ?"

Phó Hàn Xuyên đáp, hỏi ngược : "Em ước điều gì."

Ôn Ngôn Dụ cần suy nghĩ đáp: "Chúng thể mãi mãi ở bên ."

Lời xong, trong đầu đột nhiên xẹt qua những điều cấm kỵ khi ước nguyện.

Đồng t.ử Ôn Ngôn Dụ chấn động, vỗ mạnh miệng một cái, liên tục phỉ nhổ mấy tiếng: "Không đúng! Em cái gì cũng ! Thu hồi! Vừa nãy thu hồi!"

"Các cái gì cũng thấy, đúng ." Ôn Ngôn Dụ hung hăng trừng mắt hai một cái.

Phó Hàn Xuyên hừ một điệu nhạc kỳ lạ, giả vờ điếc.

Phó Tri Ngôn phì một tiếng, giơ tay đầu hàng, "Ta cái gì cũng thấy."

Ôn Ngôn Dụ quấn khăn quàng cổ, một tay dắt một , "Được , cực quang xem xong , bây giờ là thời gian kiếm ăn, tranh thủ tối nay tìm một quán ăn mà con thể ăn ."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Nghe em." Ánh mắt Phó Hàn Xuyên ôn hòa, mặc cho Ôn Ngôn Dụ dắt .

Bàn tay ấm áp đan trong lòng bàn tay, nhiệt độ cơ thể chênh lệch đặc biệt lớn với nhiệt độ cơ thể bản vô cùng rõ ràng.

Phó Tri Ngôn sững sờ, bây giờ lạnh đến mức nào, định vùng , bàn tay nắm chặt hơn.

"Lạnh quá, lạnh quá, hai mau che gió cho em." Ôn Ngôn Dụ , liền kéo hai gần , bản ở giữa, lảo đảo lảo đảo trở theo con đường lúc .

Con đường dài.

Để tiện cho bọn họ , bớt chịu lạnh một chút, tài xế thuê lấy tiền làm việc, cố ý đỗ xe ở nơi gần khu vực màu đỏ.

Chỉ cần bộ 20 phút là thể đến.

con đường trở về.

Ba ròng rã hơn bốn mươi phút.

Chủ đề lấy Ôn Ngôn Dụ làm trung tâm triển khai, dọc đường lệch sang đủ loại phương hướng kỳ lạ, hai bên cạnh ôn tồn hùa theo, thỉnh thoảng mạc danh kỳ diệu cãi hai câu, cũng đều thế công làm nũng của Ôn Ngôn Dụ cắt ngang.

Chỉ ở một việc liên quan đến kế hoạch và lời hứa trong tương lai, hai ăn ý ậm ừ cho qua.

Gió tuyết dần dần tạnh, cực quang rực rỡ đầy trời chiếu sáng chặng đường trở về, Ôn Ngôn Dụ ngẩng đầu bầu trời đầy .

Tay trái nắm lấy bàn tay ấm áp đó, tay dùng sức quấn lấy bàn tay lạnh lẽo đó.

Điều ước cuối cùng.

Em sống thật .

Thỏ Thỏ

Loading...