Màn đêm ánh dương xé toạc, sắc xám xanh nhàn nhạt của ngày đông lan tỏa từ chân trời, cho đến khi thắp sáng bộ màn đêm.
Hương đào ấm áp ngay trong lòng, cơ bắp cơ thể đều thả lỏng đến cực điểm trong mùi hương , ý thức mơ màng trong bóng tối.
Một tiếng nức nở kìm nén vang vọng bên tai, ngày càng rõ ràng, dần chuyển thành tiếng .
Từng tiếng từng tiếng nối tiếp .
Đè nặng trĩu trong tim.
Không thở nổi.
Làn da cánh tay lộ ngoài, thứ gì đó khẽ chạm , dường như dính chút ẩm ướt.
Phó Hàn Xuyên đột ngột mở bừng hai mắt.
Ôn Ngôn Dụ phản ứng kịp, thậm chí kịp buông ống tay áo trong tay xuống, chạm mắt trực diện với đàn ông.
Bốn mắt .
Những giọt nước mắt kìm ngừng làm nhòe tầm .
Ôn Ngôn Dụ cố gắng nín , nhưng trong cổ họng như ngậm một miếng chanh, mỗi nuốt nước bọt đều chua xót đến mức run rẩy.
Khóc gần một tiếng đồng hồ, đôi mắt vốn đen láy sáng ngời nay là tơ máu, hàng mi đẫm lệ, hai mắt sưng húp gần như mở nổi, nhưng ý làm cách nào cũng nén xuống .
Tiếng vẫn khống chế tràn khỏi cổ họng.
"Xin ..." Ôn Ngôn Dụ xin , sự tự trách nơi đáy mắt gần như sắp trào dâng, nhấn chìm cả hai .
Va đôi mắt ngấn lệ , trái tim Phó Hàn Xuyên run lên bần bật, cơn buồn ngủ nặng nề đến mấy lúc cũng tan biến sạch sẽ.
Nhìn Ôn Ngôn Dụ thành một đẫm lệ, liếc cánh tay đang đối phương ôm trong lòng, kết hợp với sự bất thường của đêm qua.
Chỉ phản ứng trong một giây, nhanh chóng hiểu chuyện gì xảy .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Phó Hàn Xuyên rút cánh tay , trở tay ôm chặt thiếu niên lòng, vội vàng xin : "Anh sai !"
"Anh sai , nên như , xin , xin , Ngôn Ngôn, sai , em đừng , nữa ."
"Xin , xin ." Thần sắc Phó Hàn Xuyên hoảng loạn, giọng cũng trở nên lắp bắp.
Biết trong thời gian bệnh đối phương thể làm gì đó, nhưng căn bản ngờ tới sẽ là chuyện , sẽ nghiêm trọng đến mức .
Vừa nghĩ đến việc đối phương ôm tâm tư gì để rạch xuống những vết thương .
Hốc mắt Ôn Ngôn Dụ đỏ hoe, trái tim như axit ăn mòn, đau đến mức thở nổi.
Miễn cưỡng bình phục cảm xúc, Ôn Ngôn Dụ Phó Hàn Xuyên vẫn đang xin , giọng run rẩy: "Em trách , nên em cần lời xin của , cũng nên xin em."
Phó Hàn Xuyên sửng sốt, một dự cảm chẳng lành mãnh liệt dâng lên trong lòng.
"Em yêu , yêu, yêu, hề xa một chút nào, sinh mệnh là thứ , trân quý, em sống tiếp, sống thật , cùng chung sống."
Vừa , Ôn Ngôn Dụ lau nước mắt, hai mắt đến sưng lên, giọng khô khốc và khàn đặc, mỗi khi một câu trong cổ họng truyền đến mùi tanh của rỉ sét.
" em trở thành gánh nặng của , trở thành sự vướng bận của , càng để vì em mà tự làm tổn thương chính ."
Bờ vai Ôn Ngôn Dụ run rẩy, ngừng: "Em thích như , một chút cũng thích, cầu xin đừng để em chán ghét chính ."
Phó Hàn Xuyên ngây ngốc , lau nước mắt cho .
Ôn Ngôn Dụ khẽ nghiêng đầu .
Bàn tay đàn ông khựng giữa trung.
Ôn Ngôn Dụ vùng vẫy một chút, vòng qua chỗ vết thương, từng chút một gỡ cánh tay đang đặt eo .
"Em trở thành sự vướng bận, càng để khác vì em mà thương."
"Nếu lừa em, làm như nữa."
Ôn Ngôn Dụ đè nén tiếng nức nở, nhắm mắt , gằn từng chữ run rẩy: "Em sẽ cần... ở bên nữa."
Khóc quá lâu nên giọng lớn, khẽ, nhưng hề che giấu sự kiên định trong lời .
Nghe Ôn Ngôn Dụ hề đùa.
Sắc mặt Phó Hàn Xuyên trắng bệch, đồng t.ử đột ngột mở to, tim run lên, nỗi sợ hãi như tấm lưới bủa vây lấy .
Nhịp tim đập kịch liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-phu-liem-cau-thuc-tinh-nam-chinh-om-toi-vao-long-ma-hon/chuong-109-canh-cao-chia-tay.html.]
"Anh sẽ ! Không ! Tuyệt đối sẽ nữa! Sẽ nữa!" Phó Hàn Xuyên vội vàng nắm lấy cổ tay thiếu niên, giọng cũng dọa cho biến điệu: "Nếu như nữa sẽ c.h.ế.t t.ử tế, thể, thể chia tay!"
Thấy Phó Hàn Xuyên thực sự sợ .
Không nỡ thêm lời nặng nề nào nữa, cơ thể cũng mệt mỏi rã rời.
Ôn Ngôn Dụ đẩy đàn ông , nhúc nhích cơ thể về phía mép giường, nhắm đôi mắt khô khốc đến phát đau.
Không gì, chỉ thỉnh thoảng phát tiếng nấc nghẹn ngào vô thức vì khó chịu.
Hơi ấm trong lòng rời xa.
Phó Hàn Xuyên hoảng hốt, theo bản năng đưa tay ngăn cản, cứng rắn kiềm chế sự bốc đồng, siết chặt nắm đ.ấ.m bấu lòng bàn tay.
Toàn căng cứng, thở mạnh cũng dám.
Đến cả việc xích gần cũng còn dũng khí nữa.
Chỉ sợ gây vấn đề gì cho bên cạnh.
Cho đến khi tiếng nấc nghẹn ngào bên tai dần lắng xuống, tiếng hít thở đều đặn vang lên.
Mi tâm Phó Hàn Xuyên khẽ động, chậm rãi nhích gần, run rẩy ôm lòng chặt hơn một chút...
"Ký chủ..."
"Tôi về ."
"Ngôn Ngôn."
"Ngôn Ngôn?"
Bên tai liên tục truyền đến tiếng gọi, âm thanh từ nhẹ chuyển sang nặng, càng lúc càng gần, thở ấm áp phả mặt, xúc cảm lông xù ngừng quét qua cổ.
Ôn Ngôn Dụ hé mở mí mắt nặng trĩu, ánh mắt chạm ngay một đôi mắt xám ươn ướt, đại não nhanh chóng nhận cún con mặt là ai.
liên tục nhiều ngày gặp.
Lại mới xong lâu, sự thả lỏng đột ngột khi cảm xúc d.a.o động quá lớn.
Ý thức vẫn còn đang hoảng hốt.
Chỉ tưởng quá nhớ đối phương nên mơ.
Linh hồn ngừng tu bổ trong gian dị giới, thoải mái như ngâm trong một loại chất lỏng ấm áp nào đó, bất giác thả lỏng chỉ ngủ.
Cùng với cơn buồn ngủ ngày càng ập đến, Ôn Ngôn Dụ dời tầm mắt, làm một động tác giống hệt như ở thế giới thực.
Quay .
Ngủ.
Vốn dĩ chuẩn sẵn sàng đón nhận nụ hôn của cún con bỗng chốc ngẩn , sự tủi xẹt qua nơi đáy mắt.
Cũng ngay lúc .
Thông qua xúc cảm mềm mại và cảnh sắc xung quanh, cuối cùng cũng đây là .
Ôn Ngôn Dụ bật dậy như một con thỏ mạnh mẽ, đôi mắt vẫn vì buồn ngủ, và vì lý do nên mở lớn , ôm chuẩn xác lấy cún con bên cạnh, hơn nửa cái đầu vùi trong lòng cún con.
Đôi mắt vốn dĩ ảm đạm của cún con lập tức sáng lên, cái đuôi vểnh cao, nhanh chóng xoay như chong chóng, chỉ thiếu điều bay thẳng lên trời.
Một một ch.ó nương tựa trong gian.
Ôn Ngôn Dụ buồn ngủ rũ rượi, chỉ là vất vả lắm mới gặp , cũng nỡ ngủ , ngừng kể cho cún con những chuyện xảy dạo gần đây.
Bé Border Collie cũng kiên nhẫn đáp lời.
Thời gian từng chút trôi qua.
"Lần ... khi nào mới thể gặp ." Cơ thể thực sự quá mệt mỏi, sắp ngủ , Ôn Ngôn Dụ mượn chút ý thức ít ỏi còn sót hỏi miệng.
Cún con sửng sốt, rũ mắt xuống.
Mới nhớ .
Là để.
Nói lời từ biệt.
Trầm mặc hồi lâu gì.
Thỏ Thỏ