Ôn Ngôn Dụ chút sợ hãi về phía Phó Hàn Xuyên.
Chỉ thấy sắc mặt Phó Hàn Xuyên vẫn như thường, kinh ngạc, nghi ngờ, vẫn bình tĩnh như cũ.
Ôn Ngôn Dụ sững sờ, ngập ngừng hỏi: "Anh tin em ?"
Phó Hàn Xuyên lắc đầu, giọng của nhẹ, ôn hòa mà kiên định: "Anh tin em."
Chỉ vỏn vẹn ba chữ ngắn ngủi.
Ôn Ngôn Dụ đột nhiên đỏ hoe hốc mắt, khóe mắt kìm dâng lên một tầng sương mỏng, giọng cũng nghẹn ngào theo.
Dưới màn đêm, Ôn Ngôn Dụ tự cho rằng đang lưng với ánh sáng, mặt chắc sẽ rõ gì , thế là cứ mặc cho nước mắt tuôn rơi.
quên mất một chuyện.
Ánh mắt Phó Hàn Xuyên vẫn luôn dừng khuôn mặt Ôn Ngôn Dụ, màu mắt nhạt giúp tầm cực trong bóng tối, tự nhiên cũng sẽ bỏ lỡ dòng nước mắt .
Phó Hàn Xuyên vươn tay kéo Ôn Ngôn Dụ lòng, một tay vẫn nắm chặt, tay đặt lên eo , nhẹ nhàng vuốt ve.
Ôn Ngôn Dụ nức nở lên tiếng.
Ánh mắt chớp động, cuối cùng sự xót xa vẫn chiếm thế thượng phong, Phó Hàn Xuyên bất đắc dĩ thở dài: "Nếu nhớ khó chịu quá, thì chúng đừng nhớ nữa."
"Không vui thì chúng ngủ thôi."
Phó Hàn Xuyên nhích gần một chút, kéo nốt bàn tay còn đang rịn mồ hôi vì căng thẳng của thiếu niên lòng, nhẹ nhàng xoa nắn, truyền chút ấm.
"Em ."
"Bất kể xảy chuyện gì, cũng sẽ ở bên em."
"Anh em nhiều chuyện thể giải thích, nhiều chuyện , nhiều chuyện thể quan trọng, nhưng em một điều."
Phó Hàn Xuyên khựng , ôn tồn cất lời: "Đối với mà , mỗi ngày em thể khỏe mạnh, hạnh phúc vui vẻ, mới là chuyện quan trọng nhất."
Mọi cảm xúc nơi đáy mắt sự xót xa thế, còn chút tâm tư nào tìm hiểu sự thật nữa.
Phó Hàn Xuyên giơ tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt Ôn Ngôn Dụ, "Nếu cho những chuyện đó sẽ khiến em đau khổ, thà mong em vui vẻ còn hơn."
Bình tĩnh hồi lâu, cuối cùng cũng điều chỉnh cảm xúc đang mất khống chế.
Ôn Ngôn Dụ c.ắ.n chặt hai hàm răng đang đ.á.n.h bò cạp, nắm ngược tay đàn ông, kiên định lắc đầu, "Anh ."
Bắt đầu từ cuốn sách xuất hiện trong đầu, cha, , em gái, tuổi thơ tươi , nhà xóa bỏ, quên mất bạn bè của chính , một năm tất cả coi là kẻ điên.
Dốc hết lực làm thêm học, cùng hàng ngàn hàng vạn bước phòng thi, cuối cùng cũng chen qua cây cầu độc mộc, tưởng chừng sắp thực hiện ước mơ, nhưng vỡ vụn ngay khoảnh khắc gần với giấc mơ nhất.
Một năm tất cả coi là kẻ điên, vô đêm dài nhớ thương gia đình, ba năm chong đèn sách, một năm cốt truyện thao túng bước giới giải trí.
Cuối cùng thể chịu đựng tất cả, tự sát trong núi trói định với một chú chó, cùng đóng vai pháo hôi trong hàng vạn thế giới, thành cốt truyện, hết đến khác, vĩnh viễn điểm dừng.
Những chuyện cũ nhuốm đầy m.á.u và nước mắt , những đau đớn, gào thét, tuyệt vọng, hy vọng từng trải qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-phu-liem-cau-thuc-tinh-nam-chinh-om-toi-vao-long-ma-hon/chuong-100-em-vi-cot-truyen-moi-yeu-anh-mot-cau-noi-buong-xuong.html.]
"Đây chính là... câu chuyện ban đầu của thế giới , là nam chính của câu chuyện, em là pháo hôi của câu chuyện, cho nên nhà của em mới xóa bỏ như một cái bug."
Có lẽ vì sớm tê liệt, hoặc cũng thể vì vượt qua nỗi đau, giọng điệu của Ôn Ngôn Dụ dần dần bình thản , những nỗi đau và vết thương từng xảy , đơn giản hóa thành từng câu chuyện kể trong đêm.
"Bởi vì là nhân vật chính, còn em là một nam phụ pháo hôi bám riết buông, cho nên em mới những lời đó mặt giới truyền thông. Em cố ý làm tổn thương như , chỉ là, cốt truyện khiến em chỉ thể làm như thế."
"Em căm ghét hành động đó, nhưng em khống chế bản , em cũng đối mặt với như thế nào, cho nên lúc em mới xóa phương thức liên lạc của ."
Một câu buông xuống.
Tảng đá nặng đè nén trong lòng cuối cùng cũng gỡ bỏ.
Ôn Ngôn Dụ thở phào một dài, dám nhích gần đàn ông nữa, khẽ một câu: "Xin ..."
Trong bóng tối.
Không rõ Phó Hàn Xuyên đối diện đang biểu cảm gì, chỉ tiếng tim đập thình thịch truyền đến rõ ràng lòng bàn tay.
Hồi lâu .
"Kết cục của em là gì?"
Ôn Ngôn Dụ sững sờ.
Phó Hàn Xuyên rướn hẳn tới, hỏi một nữa: "Trong những thế giới đó... kết cục của em là gì?"
Hơi thở Ôn Ngôn Dụ nghẹn , cơ thể cứng đờ.
Không thốt nên lời nào.
Trái ngược với sự bình tĩnh .
Giọng của Phó Hàn Xuyên rõ ràng đang run rẩy.
Ôn Ngôn Dụ khàn giọng đáp: "C.h.ế.t thây."
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ.
Phó Hàn Xuyên nhắm mắt, tiếp tục gặng hỏi nữa.
Hồi lâu .
"Em là vì cốt truyện... mới tỏ tình với ?" Giọng đàn ông trầm, phân biệt cảm xúc gì, chỉ âm rung lờ mờ lộ mới tố cáo cảm xúc đang che giấu.
Ôn Ngôn Dụ khẽ "" một tiếng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Căn phòng trong chốc lát trở nên tĩnh lặng lạ thường, một sự im lặng c.h.ế.t chóc.
Chỉ tiếng thở nặng nề.
"Vậy ... em từng yêu ."
"Tất cả đều là vì... cốt truyện."
Một câu trần thuật.