Công t.ử *n kéo xuống, hai chân lưu dấu vết thật dài đất. Hoàng thượng cúi đầu xuống một hồi, tới Vô Danh Cư.
Vô Danh Cư ánh trăng trắng bạc phần âm lãnh khiếp , giam giữ ở chỗ ba năm, quả nhiên chỉ *n mới thể chịu .
Mùa hạ ban đêm nhiều gió, một trận một trận thổi đến khiến lưng Tô công công đổ mồ hôi lạnh.
"Hoàng thượng, chúng trở về thôi." Tô công công dè dặt : "Nơi đây xui xẻo, hại cho long thể."
"Không cần hoảng."
Hoàng thượng quét một vòng, hướng tầm mắt về phía cây cổ thụ sơn , bước đến.
Cây sơn cao lớn chọc trời, hôm nay càng lộ vẻ âm lãnh q/uỷ dị.
Mắt thấy giá Hoàng thượng sắp xa, Tô công công khẽ c.ắ.n răng theo.
Hoàng thượng tàng cây một hồi, đột nhiên dùng sức đạp về phía cây, nhánh cây r/un r/ẩy ba , một chiếc lá bay xuống.
"Đi thôi."
Hoàng thượng đầu rời , vô tình cố ý, đế giày đạp lá cây, nghiền nó nát bấy.
Trường Quang sơn trang tránh nóng cách kinh thành gần, cũng quá xa.
Vì phòng ngừa khối băng hòa tan, bộ buồng xe bọc vải bông kín mít, Công t.ử *n chỉ thể đáng thương bám víu khung xe.
Xe ngựa chạy đường bao lâu công t.ử *n bấy lâu, lúc than vãn, lúc khẽ, lúc hứng thú tới còn hát.
Thật đáng thương cho phu xe.
"Đừng nó nữa, cút xuống , ."
Phu xe kiên nhẫn thúc giục đuổi xuống, công t.ử *n lau nước mắt nhảy xuống, mở mắt lên tòa kiến trúc nguy nga lộng lẫy mặt, há to miệng.
Một khắc , công t.ử *n nghĩ đến tư thục với y:
Nếu sĩ đồ(*) thuận lợi một lòng tôn sùng Khổng Tử, tu tề gia trị quốc bình thiên hạ; nếu sĩ đồ lận đận thì thuận theo lão Trang(**), tùy theo cảnh, tiêu d/ao nhân gian.
(*) Sĩ đồ: con đường làm quan.
(**) Lão Trang: Lão t.ử - Trang Chu, là một triết gia và tác gia Đạo giáo. Chí khí của bậc hiền triết Trang T.ử cũng giống như căn bản nền tảng tư tưởng Đạo gia: ẩn dật mà khoáng đạt, trở về cuộc sống hòa hợp với tự nhiên, tham dự tranh quyền đoạt lợi, xa lánh những hệ lụy cuộc đời. Gần như đối lập với đạo Khổng mang bản thể trần tục, ưa thực tế, trọng thực nghiệm và đặc biệt tôn trọng chủ nghĩa nhân văn, Trang T.ử kế tiếp truyền thống tư tưởng của Lão Tử, phát triển thành một hệ phái mà thường gọi một cách vắn tắt là Lão-Trang. (Theo wikipedia)
Tư tưởng của công t.ử *n nhất thời mở , cảm thấy nơi tệ, đại nhân phụ lòng .
Sơn trang tránh nóng ngoại trừ mùa hè nóng bức nhất thì mấy tháng còn cơ bản tới thăm, khí an nhàn thoải mái, vui vẻ hòa thuận, cùng chung hòa khí, mỗi tháng còn bổng lộc cầm về tay, tóm là một nơi tệ.
Công t.ử *n một sắc trác tuyệt, tới sơn trang ngày đầu tiên mang tới một trận xao động.
Không ít nữ t.ử ân cần hỏi han với y, thầm liếc mắt đưa tình, ngoại trừ mấy nam nhân chui giữa chừng , cuộc sống của công t.ử *n ở chỗ vẫn khá .
Buổi tối một ngày nọ, công t.ử *n mới uống xong chút rư/ợu, say chuẩn ngủ, đột nhiên một thanh âm quen thuộc vang lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-phu-ac-doc-tim-kiem-tu-do/chuong-3.html.]
"Trần Tần."
Công t.ử *n gi/ật một cái, đầu tìm ki/ếm khắp nơi —— Nơi cây sơn chứ? Y cho là nhầm, để ý tới nữa.
"Trần Tần! Trần Tần!"
Không nhầm
"Hở." Công t.ử *n đáp một tiếng: "Đại nhân ngài ở ?"
"Trên bàn của ngươi."
Công t.ử *n dậy, thấy bàn một chiếc lá sơn chẳng xuất hiện từ lúc nào.
"Thì là như , mắt tiểu nhân lờ mờ thấy. Vậy đại nhân kết thúc ?"
"Kết thúc."
"A, chúc mừng đại nhân."
" thêm mấy phần phiên ngoại."
"Ồ, ."
"Cho nên... Ta cần ngươi."
Công t.ử *n đang say lập tức bừng tỉnh: " là pháo hôi ?! Tại sân!"
"Ta cũng biện pháp... Độc giả thỏa mãn với kết cục của ngươi, thể phiên ngoại để cho bọn họ trút gi/ận một chút."
"Lý luận ở chứ..." Trong lòng công t.ử *n tràn ngập bi thương.
"Phiên ngoại là Hoàng thượng cùng bốn công của đến sơn trang tránh nóng nghỉ ngơi, tình tiết của ngươi nhiều, ở phần cuối cùng."
Công t.ử *n trực tiếp nghẹn ngào.
"Ngươi đừng ... Ta cũng là dồn ép làm ..." Trong giọng giống như cất giấu sự bất lực: "Ta cũng nỗi khổ trong lòng, nhưng bây giờ thể với ngươi, chờ ngươi tự nhiên sẽ hiểu, tóm , c/ầu x/in ngươi giúp , một cuối cùng! ... Như , ."
Ánh trăng xiên qua cửa sổ chiếu trong phòng.
Công t.ử *n giường, hai hàng lệ yên tĩnh chảy trong tóc mai.
Những ngày tháng của y kết thúc.
Ngày kế tiếp, Công t.ử *n mơ mơ màng màng dậy, thấy lá sơn bàn mới hiểu chuyện tối qua là một giấc mộng.
Rốt cuộc lá cây từ tới?
Công t.ử *n xuống giường vân vê nó giữa những ngón tay, thấy lá cây hàng chữ nhỏ thanh tú:
“Núi hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri.”