Lục Chấp hồn, đưa tay lên miệng ho khan một tiếng: "Mặc dù là khách hàng, nhưng cũng thể quá đáng như ... thôi ."
Lục Chấp đuổi tên Đội trưởng bảo trì , còn thì quyết định sẽ "canh giữ" nghiêm ngặt.
Tôi vẫn còn quá đơn thuần, chẳng hề câu "giường tầng thể để kẻ khác ngủ say". Vì vội nên chỗ ở, thế là Lục Chấp "áp giải" về phòng suite riêng của .
Đêm đó, vất vả ém xong góc chăn chuẩn ngủ thì một bàn tay thô bạo hất tung . Trời đất ơi! Tôi mất tận nửa giờ đồng hồ mới khiến cái chăn nếp đấy!
Lục Chấp bên mép giường, thản nhiên cởi từng chiếc cúc bộ đồ tác chiến. Đợi đến khi gần như thoát y, mới hốt hoảng lên tiếng: "Đừng ngủ ở đây, giường !"
Lục Chấp bật đèn đầu giường, ánh sáng vàng vọt rọi thẳng mặt .
"Là ?" Anh nghiêng gần, thở nóng hổi vương da thịt, "Ban ngày đòi ăn thịt, ban đêm ám sát giường ?"
Tôi lớn lên trong Tháp từ nhỏ, thú thật là từng thấy ai trai đến mức "vô thực" như Lục Chấp. Khoảng cách quá gần khiến cổ họng khô khốc. Trong một phút não bộ chập mạch, giơ tay... ấn tắt luôn cái đèn của .
Lục Chấp sững sờ: "Kỳ Nhiên, định làm gì?"
Tôi suy nghĩ một lát bình thản xuống, đôi mắt trân trân trong bóng tối: "Tôi ..."
Chiếc áo trong tay rơi bịch xuống đất. Sắc mặt Lục Chấp đổi xoạch một cái, vớ lấy cái chăn trùm kín đầu : "Cậu đừng mà mơ!"
Cứ hễ ló đầu là nhanh tay đè xuống. Sau vài hiệp "vờn" , bực dùng chiêu cầm nã thủ, lật ngược thế cờ đè nghiến xuống giường, ấn mặt gối. Mặc dù là Enigma, nhưng vẻ trong trạng thái thả lỏng, thủ của cũng bình thường thôi. Cảm giác đè bẹp "trùm cuối" khiến sướng rơn.
"Kỳ Nhiên, cưỡng ép !" Người vẫn đang giãy dụa kịch liệt.
Tôi véo lấy tai , gằn giọng: "Tôi chỉ giúp ém góc chăn cho thật kỹ thôi!"
"... Ờ."
Cuối cùng, quấn thành một cái kén tằm khổng lồ, đến lật cũng khó khăn. Lục Chấp tỏ vẻ mãn nguyện với "tác phẩm" của , đó ôm một chiếc chăn khác xuống ngay cạnh . Anh cãi lý rằng ... lạ giường.
Có lẽ do đợt điều trị quá vất vả, nhanh chóng chìm giấc ngủ sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-duc-cua-linh-gac-dinh-cap/chuong-3.html.]
Sáng hôm tỉnh dậy, giữa chúng chẳng chuyện kinh Thiên động Địa nào xảy , ngoại trừ việc tư thế ngủ ... rời rạc.
Tôi lặng lẽ dời đầu khỏi lồng n.g.ự.c , cũng âm thầm thu tay khỏi eo . Cả quá trình diễn trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, ai cũng cố tỏ chuyên nghiệp và điềm tĩnh. Thậm chí Lục Chấp còn lịch sự nhường dùng phòng tắm .
Sau đó, thu dọn đồ đạc, giữ vững vẻ mặt bình thản bước khỏi phòng. khuất tầm mắt Lục Chấp, lập tức xắn ống quần, chạy thục mạng một mạch tới văn phòng lãnh đạo: "Sếp ơi! Cứu mạng! Tôi với khách hàng cũ còn trong sạch nữa ! Phải làm đây!"
Tôi dồn dập gõ cửa. Cánh cửa mở , nhưng đó là tên Đội trưởng bảo trì hôm qua. Anh khoác chiếc áo bảo hộ màu xanh lục, mái tóc dài buộc gọn gáy, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Anh thản nhiên buông một câu: "Cậu làm gì em trai ?"
Đồng t.ử của chấn động mạnh. Cái... cái gì cơ? Em trai? Chẳng bảo là "mời" ?
Tôi bám chặt khung cửa, giọng run rẩy: "Thế... thế làm gì lãnh đạo của ? Có ... 'xong' ?"
Đội trưởng bảo trì khựng một nhịp, thở dài thườn thượt: "Cậu đúng là Kỳ Nhiên , lệch ." Anh hất hàm chỉ về phía phòng nghỉ cuối hành lang.
Lãnh đạo của đang tựa cửa, nhướng mày bằng ánh mắt đầy ẩn ý, như : Lãnh đạo của mạng lớn thế , làm mà c.h.ế.t dễ ?
Hôm nay sếp thường phục, chải chuốt gọn gàng, trông cũng dáng một quý ông lịch lãm. Tôi chợt nhớ uống say khoe khoang rằng thời trẻ là nam thần Dẫn đường lừng lẫy khắp Tháp, xem cũng vài phần sự thật.
Tôi mím môi, ấm ức dậm chân: "Sếp, Lục Chấp ôm eo em!"
Tôi là Beta vàng của Tháp cơ mà! Tung hoành bao nhiêu năm trong bộ phận Dẫn đường, gã Lính gác nào dám đụng một sợi tóc của cả!
Lãnh đạo của chọc chọc vai tên Đội trưởng bảo trì: "Cái đứa em trai em nuôi dạy kiểu gì thế hả?" Sau đó sang , làm tư thế đ.ấ.m móc: "Thế thì em đ.ấ.m chứ!"
Tôi cúi đầu thở dài: " đợi em ngủ say mới tay mà..."
Ánh mắt Đội trưởng bảo trì khẽ nheo , chọc vai sếp : "Cấp do đào tạo cũng chẳng kém cạnh em là mấy ."
Sếp nhất thời cứng họng, cuối cùng ho khẽ: "Vậy ngủ xong thì đuổi ngoài là ."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
... Hả? Lời cứ thấy sai sai thế nào nhỉ?
Hôm nay là ngày thứ hai khi kết thúc nhiệm vụ. Chúng đó, vắt óc suy nghĩ xem khi kéo dài thời gian xong thì nên làm gì tiếp theo.