Nam Chính Trùng Sinh Thì Sao? - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-19 10:15:32
Lượt xem: 2,358
1.
Tôi đứng rất gần Thẩm Tự, đủ để cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong khí chất của anh ta.
Đó là sự cao quý được tiền bạc bồi dưỡng qua năm tháng, tuyệt đối không thể có trên một kẻ nghèo hèn.
Anh ta quét mắt lạnh lùng nhìn tấm thẻ đen trong tay tôi, giọng nói tràn đầy xa cách:"Tôi đã nói rồi, tiền học của tôi, tôi sẽ tự nghĩ cách. Không cần cô dùng tiền để sỉ nhục lòng tự trọng của tôi."
Nói xong, anh ta đi thẳng qua người tôi, vòng tay ôm lấy Hứa Diệu Diệu cô gái đang nhìn tôi đầy thù địch.
Lực ôm rất chặt, như thể đang giữ chặt một báu vật vừa mất đi nay tìm lại được.
"Diệu Diệu, trải qua bao chuyện, anh mới hiểu được. Cả đời này, người anh yêu nhất chính là em."
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
Trước mắt tôi, một dòng chữ bình luận trực tiếp chạy ngang qua:
[A a a! Nam chính dũng cảm quá, vừa sống lại đã lập tức tỏ tình với nữ chính thanh mai!]
[Đúng vậy, không chút do dự luôn!]
[Nữ phụ độc ác chắc không ngờ! Kiếp trước, nam chính vì học phí mà miễn cưỡng nhận thẻ đen của cô ta, chấp nhận ở bên cạnh. Giờ sống lại rồi, cô ta có nhiều tiền đến đâu cũng vô dụng!]
2.
Tôi dụi dụi mắt, nhìn những dòng chữ lạ lùng đang xuất hiện trước mặt, rồi ghép nối chúng thành một sự thật:
Tôi chính là nữ phụ ác độc mà họ nhắc đến.
Là tiểu thư kiêu ngạo đã dùng tiền và gia thế ép nam chính ở bên mình.
Và Thẩm Tự anh ta cũng đã sống lại.
Kiếp trước, ngay khi bước vào đại học, tôi đã phải lòng anh ta từ cái nhìn đầu tiên.
Khi biết anh ta không có tiền đóng học phí, tôi chủ động rút thẻ đen ra, sẵn sàng bao trọn chi phí đại học của anh ta trong bốn năm.
Và đưa ra một điều kiện đó là “làm bạn trai tôi”.
Thẩm Tự đã do dự rất lâu. Cuối cùng, anh ta vẫn cầm lấy thẻ đen, miễn cưỡng chấp nhận.
Nhưng trong lòng lại cất giấu mối tình đơn phương với cô bạn thanh mai.
Anh ta luôn cho rằng tôi đã chia rẽ tình yêu của hắn và Hứa Diệu Diệu.
Anh ta căm ghét tính cách kiêu ngạo của tôi, tự ti và nhạy cảm của bản thân.
Anh ta tự cho mình là người thấp kém trong mối quan hệ này, không có chút tự trọng nào.
Nhưng rồi, anh ta đã quen với cuộc sống giàu sang, không muốn mất đi cái "cây hái tiền" là tôi.
Hai năm sau khi tốt nghiệp, nghe tin Hứa Diệu Diệu kết hôn, tình yêu bị đè nén bao năm của anh ta như bùng nổ.
Anh ta liều lĩnh lái xe đến lễ cưới của cô ấy, muốn thực hiện một màn "cướp dâu" điên cuồng.
Nhưng trên đường đi, vì quá kích động, anh ta đã đ.â.m vào một chiếc xe tải và c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Bây giờ, sống lại một lần nữa, việc đầu tiên anh ta làm chính là bày tỏ tình yêu với thanh mai, bù đắp tiếc nuối kiếp trước.
Tôi khẽ cau mày.
Mấy dòng chữ xuất hiện đúng là rất hợp với tính cách tiểu thư kiêu ngạo của tôi.
Nhưng có điều này tôi không hiểu:
Anh ta đã lấy tiền của tôi suốt bốn năm, sau khi tốt nghiệp, tôi còn giới thiệu quan hệ, giúp anh ta mở công ty.
Vậy thì...Anh ta khúm núm với tôi một chút thì sao?
Nghe lời tôi một chút thì sao?
Chẳng phải đó là điều hiển nhiên ư?
Hay anh ta muốn vừa ăn bám, vừa muốn nuốt trọn tài sản nhà họ Giang của tôi?
Tôi bật cười lạnh lùng, dứt khoát ném chiếc thẻ đen vào tay một nam sinh đi ngang qua.
"Thẩm Tự, ai nói tôi muốn tài trợ học phí cho anh?"
"Người tôi muốn cho, rõ ràng là cậu ta!"
"Soái ca, làm bạn trai tôi nhé?"
3.
[Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ tôi bỏ lỡ tình tiết nào sao? Sao thẻ đen lại rơi vào tay người khác?]
[Cậu nam sinh kia, cậu có lấy thẻ đen cũng vô dụng thôi. Nữ phụ chỉ thích nam chính, đời này kiếp này sẽ không bao giờ để mắt đến ai khác đâu!]
[Chiêu lùi một bước để tiến ba bước à? Hừ, nam chính không dễ mắc lừa vậy đâu.]
Thẩm Tự chợt khựng lại.
Vừa mới sống lại, trong mắt anh ta thoáng qua vẻ bất ngờ và hoang mang, dường như vẫn chưa kịp nhận ra rằng cốt truyện đời này đã khác đời trước.
Nhưng tình yêu cả đời của anh ta đang đứng trước mắt, ký ức về cái c.h.ế.t đau đớn cùng niềm vui được sống lại vẫn còn choáng ngợp trong đầu.
Khiến anh ta không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.
Tôi hào hứng mời anh chàng đẹp trai kia cùng đi ăn.
Mới khai giảng chưa lâu, tôi vẫn chưa nhớ hết khuôn mặt của mọi người xung quanh.
Còn Thẩm Tự, tôi chỉ tình cờ nghe bạn cùng lớp bàn tán, nói rằng anh ta vẫn chưa gom đủ học phí.
Vậy nên tôi tốt bụng rút thẻ đen ra, hỏi thử xem anh ta có muốn làm bạn trai tôi không?
Dù sao, khuôn mặt góc cạnh sắc nét của anh ta cũng đúng gu của tôi, khiến tôi nhất thời kích động, mất đi lý trí.
Có lẽ, kiếp trước tôi đã thực sự yêu Thẩm Tự.
4.
Kiếp trước, Thẩm Tự thực sự được nuôi dưỡng trong nhung lụa.
Dù là phép tắc trên bàn ăn hay phong thái cư xử, đều hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ một lỗi gì .
Trông chẳng khác gì một công tử nhà giàu thứ thiệt.
Thế nhưng, ánh mắt khinh thường và bực bội của anh ta nhìn tôi lại không hề che giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nam-chinh-trung-sinh-thi-sao/chuong-1.html.]
Rõ ràng, anh ta chắc chắn rằng tôi xuất hiện ở đây là để tìm cách tiếp cận anh ta.
Dù có làm gì cũng không thể thoát khỏi tôi.
Càng tin rằng việc tôi ăn cùng một nam sinh khác là để chọc giận anh ta.
Thẩm Tự ngồi thẳng lưng, tùy tiện chỉ bảy, tám món trên thực đơn rồi dịu dàng nói: "Diệu Diệu, đồ ăn ở đây cũng tạm thôi, em cứ ăn đỡ một bữa đã. Khi nào có thời gian, anh nhất định sẽ đưa em đi thử hải sản nhập khẩu loại thượng hạng nhất."
"Rồi đưa em đến cửa hàng đồ hiệu, mua cho em những bộ sưu tập mới nhất của mùa này."
Tấm chân tình từ trên trời rơi xuống khiến Hứa Diệu Diệu sung sướng đến mức suýt lịm đi.
Cô ta đắc ý liếc sang tôi, cố tình nói lớn hơn: "Anh Thẩm, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta chính thức ở bên nhau, em có một món quà đã chuẩn bị từ lâu muốn tặng cho anh!"
Gương mặt cô ta tràn đầy vẻ khoe khoang.
Theo như bình luận lướt trên màn hình, thì Hứa Diệu Diệu và Thẩm Tự vốn là thanh mai trúc mã, chỉ chờ cùng đậu đại học, thuận theo tự nhiên mà thành đôi.
Khoảnh khắc tôi rút thẻ đen ra, Hứa Diệu Diệu tức đến nghiến răng.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi chẳng khác gì nhìn một kẻ thứ ba ngang nhiên cướp mất tình yêu của người khác.
Nhưng... kiếp trước, khi Thẩm Tự đồng ý làm bạn trai tôi, anh ta đâu có nhắc đến sự tồn tại của Hứa Diệu Diệu ?
Hứa Diệu Diệu thần thần bí bí rút ra một hộp quà nhỏ đơn sơ.
Gương mặt Thẩm Tự liền lộ rõ vẻ xúc động.
Một cơn mưa bình luận xuất hiện trên màn hình:
[Trời ơi, lần đầu tiên gặp lại sau khi trọng sinh của nam nữ chính ngọt quá đi mất! Tiến triển nhanh đến mức tôi theo không kịp luôn rồi!]
[Mọi người đoán xem trong hộp là gì? Tôi nhớ kiếp trước Giang Chí tặng nam chính một chiếc đồng hồ hàng hiệu hơn một triệu tệ đấy!]
[Tuy nữ chính không giàu bằng nữ phụ độc ác, nhưng chắc chắn cô ấy đã dồn rất nhiều tâm tư vào món quà này!]
Chiếc hộp nhỏ nằm trên lòng bàn tay, nhẹ tựa lông hồng.
Thẩm Tự đầy mong đợi mở ra.
Bên trong, chỉ có một lọ nhỏ đựng những ngôi sao giấy xếp tay.
Hứa Diệu Diệu chớp chớp mắt, dịu dàng nói: "Anh Thẩm, đây là món quà em đã tỉ mỉ gấp suốt kỳ nghỉ hè, chỉ chờ đến ngày cả hai cùng vào một trường đại học, tặng anh để tỏ tình."
"Mỗi tờ giấy bên trong một ngôi sao, em đều viết lên đó câu [Em yêu anh]."
"Thế nào? Anh có thích không?"
5.
Bình luận trên màn hình vốn còn huyên náo, bỗng chốc im bặt.
Nếu không biết rằng Thẩm Tự đã sống lại, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ anh ta thích món quà này.
Một hộp sao giấy như thế này, đối với Thẩm Tự khi 18 tuổi, là một tấm chân tình hiếm có.
Non nớt mà đẹp đẽ.
Nhưng đằng sau vẻ ngoài non trẻ ấy, lại là một linh hồn đã 24 tuổi, một kẻ từng trải.
Một người đàn ông 24 tuổi, đã quen với cao lương mỹ vị, đã thấy qua vô số đồng hồ danh giá, siêu xe đắt tiền, những món đồ xa xỉ có trong tay nhiều đến mức không thể kể xiết.
Thậm chí, chỉ vài tiếng trước thôi.
Khi Thẩm Tự qua đời vì tai nạn xe, chiếc xe anh ta lái vẫn là chiếc Maybach trong gara của tôi.
Vô lăng bọc da mềm mại so với hộp gỗ thô ráp trong tay, đúng là một trời một vực.
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Tôi khẽ cười, lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ.
Là món quà tôi tiện tay mua khi đi ngang qua một cửa hàng đồng hồ hiệu.
Nếu bây giờ Từ Thiếu Du đã là bạn trai tôi, thì tôi cũng không thể đối xử thiên vị được.
Tôi đẩy hộp quà tinh xảo đến trước mặt anh ấy: "Bạn trai à, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta ở bên nhau, đây là quà của em tặng anh."
"Thử xem có thích không?"
[Khoan đã, chẳng phải kiếp trước chiếc đồng hồ này là quà tặng cho nam chính sao? Sao giờ lại đưa cho người khác vậy?]
[Nữ phụ này chắc chắn đang chơi chiêu "lạt mềm buộc chặt", muốn thu hút sự chú ý của nam chính. Tin tôi đi, cô ta không kiên trì được lâu đâu.]
[Đúng vậy, nữ phụ bây giờ rõ ràng đang rối loạn, mất phương hướng.]
Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn.
Từ Thiếu Du còn chưa hết bàng hoàng vì chiếc thẻ đen, lại đón nhận thêm cú sốc thứ hai.
Tay vừa run run chạm vào mặt đồng hồ, thì bị Thẩm Tự quát lớn dọa cho giật mình :"Đừng đụng vào!"
"Đây rõ ràng là của tôi."
Những lời còn lại, anh ta nuốt ngược trở vào.
Tôi biết.
Anh ta muốn nói rằng, chiếc đồng hồ này vốn là của anh ta.
Bình luận trên màn hình cũng đã nhắc đến:Ở kiếp trước, Thẩm Tự đã đeo chiếc đồng hồ này suốt sáu năm, vô cùng yêu thích.
Mỗi tối trước khi ngủ, anh ta đều cẩn thận lau chùi, rồi đặt nó ngay ngắn vào hộp.
Nhưng kiếp trước đã khác kiếp này.
Bây giờ, anh ta đã có cô thanh mai trúc mã mà mình yêu thương ở bên cạnh.
Chắc hẳn, những thứ tầm thường này cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Hứa Diệu Diệu mặt sa sầm, bực tức trừng mắt nhìn tôi: “Có tiền thì giỏi lắm sao?”
"Người đầy mùi tiền như chị, một chiếc đồng hồ vô hồn, làm sao có thể so với hộp sao giấy chứa đầy tình cảm của tôi?"
Cô ta quay sang nhìn Thẩm Tự, ánh mắt tràn ngập sự mong chờ: "Anh Thẩm, em nói đúng không?"
Thẩm Tự lúc này mới hoàn hồn, khó khăn nặn ra một nụ cười gượng: "Diệu Diệu nói rất đúng."
Lấy lại tinh thần, anh ta định gắp thức ăn cho thanh mai của mình, thì đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên.
Chiếc điện thoại cũ kỹ có âm thanh rè rè.
Khoảng cách không quá xa, tôi có thể nghe rõ giọng nữ lạnh lùng truyền ra từ đầu dây bên kia: "Chào anh Thẩm, chi phí điều trị của mẹ anh ở bệnh viện cần được gia hạn."