Đến cửa phòng cô quản lý, đột nhiên một nam sinh mặc đồng phục, mặt đầy m.á.u tươi bò về phía .
Tôi kỹ… chân!!!
Tôi sợ đến mức đầu bỏ chạy.
Sợ quá nên kịp đường.
Tôi đ.â.m sầm một lồng n.g.ự.c lạnh như băng.
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy một gương mặt đến mức khiến ngừng thở.
Tôi như tìm cứu tinh, lập tức ôm chặt lấy .
Không nghĩ ngợi gì nhiều, theo thói quen ngoài đời thực, buột miệng: “Chồng ơi!”
Bình thường đu idol lén gọi Tư Nhiên là “chồng”.
4
Gương mặt đẽ của hiện đầy vẻ thể tin nổi.
Giọng như suối lạnh chảy qua tai: “Cậu gọi là gì?”
Đây là đầu tiên chuyện.
Tôi ngoan ngoãn gọi : “Chồng ơi cứu em!!!”
Quay đầu , nam sinh bò đất đuổi theo.
Trái tim đập thình thịch của mới từ từ chậm .
CoolWithYou.
vẫn chịu buông, cứ như gấu koala ôm chặt lấy .
Tai đỏ đến mức sắp nhỏ máu.
Đây là đầu tiên thấy lạnh lùng biểu tình ngại ngùng đến thế.
Dù dọa một phen, nhưng vẫn quên nhiệm vụ: công lược nam chính, lấy 10 triệu tiền thưởng cơ mà!
Tôi lập tức thừa thắng xông lên, ôm eo , vùi đầu n.g.ự.c , mặt cọ cọ áo:
“Chồng ơi, làm chồng thật luôn. Tôi theo đuổi lâu như , làm bạn trai ?”
Tôi cảm nhận cơ thể cứng đờ, nhưng đẩy .
“Vậy thời gian tặng đủ thứ là đang theo đuổi ?”
Tôi chớp chớp mắt: “ , đang theo đuổi mà.”
Cậu tưởng làm gì chứ?
Gương mặt đỏ ửng, mắt mở to: “Cậu… thích ?”
Tôi cũng liều luôn, thẳng thắn khai rõ khuynh hướng tình dục:
“ , thích con trai, thích . Tôi thấy thích . Cậu đúng kiểu thích luôn! Tôi nhịn mới theo đuổi đấy! Làm bạn trai , ?”
5
Đôi mắt Thương Mặc lóe lên một tia tự nhiên: “Không , thích con trai.”
Nghe xong chẳng nản chút nào.
Vì 10 triệu, dễ dàng buông tha !
Hơn nữa đây là game đam mỹ tình yêu, là nam chính của , thể thích con trai chứ!
Tôi chắc chắn đang cứng miệng thôi.
Tôi thề son sắt: “Vậy sẽ tiếp tục theo đuổi, cho đến khi đồng ý mới thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-chinh-khong-he-yeu-duoi-dang-thuong/chuong-2.html.]
Lông mi Thương Mặc khẽ rung như cánh bướm, đáp lời mà : “Xuống khỏi .”
Tôi lắc đầu, tay còn ôm chặt hơn.
Một tháng !
Khó khăn lắm mới cơ hội mật với mục tiêu công lược, tranh thủ dán sát chứ!
Thế là mặt dày : “ sợ lắm.”
Vừa là thật sợ, còn bây giờ thì đang diễn.
Khóe mắt liếc thấy biểu tình của Thương Mặc càng kỳ lạ hơn, nhưng vẫn đẩy .
Tôi ôm kể chuyện :
“Có ai đó đùa ác ? Thế giới làm gì ma quỷ chứ, tin chủ nghĩa duy vật mà.”
Thương Mặc nhàn nhạt : “Ừ, chắc là cố tình hù dọa thôi.”
“Thật quá đáng!” Tôi tức giận.
Thương Mặc như như : “Cậu ngoài làm gì?”
“Tôi lấy chìa khóa.” Tôi thành thật, “Nghe ở trong phòng cô quản lý.”
Thương Mặc đầy ý vị: “Vậy lấy .”
Tôi lập tức nhân cơ hội: “Tôi sợ cố tình hù . Cậu thể cùng ?”
Tôi làm nũng, đưa về thì cứ ôm cánh tay mãi.
Thương Mặc đành đồng ý đưa về ký túc xá.
lúc đồng hồ, 11 giờ 56.
Tôi đột nhiên nhớ họ về 12 giờ đêm.
Tôi lập tức kéo tay Thương Mặc, chạy như bay về phía tòa ký túc xá nam.
Khi thở hổn hển chạy tới nơi, cửa ký túc xá vẫn mở.
Tôi đồng hồ: 12 giờ 03.
Vỗ n.g.ự.c thở phào: “May quá may quá, chắc cô quên khóa cửa. Hôm nay đúng là ngày may mắn của .”
Tôi nhớ tới chìa khóa.
Thế là chạy tới gõ cửa phòng cô quản lý, lễ phép : “Cô ơi, cháu lấy một cái chìa khóa! Trong phòng cô chìa khóa nào đặc biệt ạ?”
Tôi để ý đến biểu tình như như của Thương Mặc phía .
Thương Mặc nhàn nhạt : “Cô ơi, thì cô đưa , ném là .”
Ngay đó, cửa phòng hé mở một khe, một chiếc chìa khóa màu đỏ ném .
Tôi bắt lấy, cảm ơn rối rít: “Cô đúng là ! Cảm ơn cô nhiều lắm ạ!”
Một triệu tay !
Niềm vui đến quá đột ngột luôn.
Cô quản lý trong phòng: “…”
Điều thấy là: cô quản lý ban ngày còn hiền lành dễ gần, giờ phút biến thành một dáng vẻ khác, đầu, m.á.u tươi từ cổ chảy xuống tí tách.
6
Tôi vẫy tay tạm biệt Thương Mặc, về cửa phòng .