Nam bảo mẫu của thái tử gia - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-12-03 15:51:26
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Chí lôi làm thủ tục thôi học.  

Chu Dực khẽ buông hai chữ " đủ".  

Bố Lưu Chí vội vàng cam đoan sẽ đưa nước ngoài, đảm bảo về chọc mắt Chu Dực nữa.  

Mọi việc thỏa, Chu Dực theo quản gia về nhà lớn, khi khẽ véo lòng bàn tay , bảo về nhà đợi.  

Tôi nghiêng đầu , giọng điệu vẫn bình thản như khi, nhưng lòng yên. Tôi sợ sẽ trở .  

Từ khi thiết với Chu Dực, luôn vô thức xóa nhòa phận thật của .  

Mãi đến hôm nay, mới thực sự cảm nhận bối cảnh khác thường đằng con .  

Khoảng cách địa vị khiến hoang mang và tự ti.  

Đây cảm xúc nên giữa những bạn.  

Ba ngày Chu Dực mới trở về, đầy thương tích.  

Tôi cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho .  

Cậu tài khoản của phong tỏa , giờ trắng tay.  

Tôi bảo , còn tiền.  

"Cậu hối hận vì hôm nay quá nông nổi ?"  

Chu Dực lắc đầu, nhắm mắt tựa đầu đùi :  

"Tôi làm việc từng hối hận, huống chi tác phẩm đó với ý nghĩa thế nào. Anh từng đó là sân vườn..."  

Cậu ngừng giây lát, thêm một câu:  

"Rất ."  

Lông mi Chu Dực dài rủ bóng mảnh ánh đèn dịu, mà đ.á.n.h mất hồn.  

Bỗng dưng hỏi :  

"Cậu xem khu vườn ?"  

"Muốn chứ."  

Cậu đáp chút do dự.  

Xuân qua hạ tới, dắt Chu Dực máy bay đổi tàu hỏa, vật lộn đến nửa đêm mới lên chuyến xe khách.  

Xuống xe lúc trời rạng đông.  

Cánh cổng sân nhỏ han rỉ, chìa khóa xoay mãi mở . Tôi trèo tường trong, mở cổng từ bên trong.

Mỗi mùa hè đều trở về đây, thắp hương cho ông nội và dọn dẹp khu vườn nhỏ. Mọi thứ trong sân vẫn ngăn nắp, hoa cây hải đường rụng đầy đất. Tôi cầm chổi quét dọn lối .

Chu Dực cầm máy ảnh quanh chụp hình. Đến cây ăn quả, hỏi : "Trái ăn ?"

"Được chứ."

Cậu hái một quả c.ắ.n thử, chua đến nỗi mặt nhăn nhó: "Không ăn ?"

Tôi bó tay: "Vẫn ăn mà, chỉ là chín nên ngon thôi."

Nghỉ ngơi chốc lát, dẫn Chu Dực chợ mua rau và giấy gấp tiền vàng. Lúc về trời đổ mưa, Chu Dực định gọi taxi nhưng ngăn , rút từ giỏ đồ chiếc ô vàng nhỏ hình vịt con mỏ nhô.

"Anh mua từ lúc nào thế?" 

"Lúc mua rau , nghĩ sẽ thích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nam-bao-mau-cua-thai-tu-gia/chuong-5.html.]

"Tôi thích mấy thứ trẻ con ."

Tôi mở avatar WeChat của , chỉ chiếc áo gi lê hình vịt con bé mèo: "Thích từ nhỏ cũng là thích mà."

Chu Dực im lặng mở ô cho trú . Cơn mưa hôm to nhỏ, đập xuống đất tỏa mùi cỏ tươi, khiến vô cùng thích thú.

Về đến sân, mưa tạnh. Chu Dực giúp dọn dẹp, xếp giấy tiền làm việc. Cơ bắp của quả uổng công luyện tập, ăn hai cái bánh bao hùng hục làm cả buổi trưa, dọn sạch việc trong sân.

Trông chẳng giống giúp việc của chút nào. Cậu mới giống như đầy tớ thuê .

Xếp xong một túi nguyên bảo đen, dẫn Chu Dực lên núi. Lau sạch bia mộ, quỳ xuống lạy ba lạy. Chu Dực cũng cúi đầu.

[Ông ơi, cháu lẽ làm trái ý tổ tông .] Tôi thầm nghĩ: [Kỳ lạ thật, ở bên cháu thấy vui. Ông giận ?]

Tờ giấy tiền cuối cùng cháy hết, dậy : "Về thôi." 

Chu Dực vẫn im. Theo ánh mắt xuống đất, một chú chim sẻ nhỏ đang nghiêng cổ quan sát chúng . Chú chim vỗ cánh bay vòng quanh Chu Dực mấy vòng, đậu lên vai vẫy cánh vài cái, cuối cùng đậu lên rìa bia mộ.

Một tia nắng chiếu xuống tấm bia, nụ ông nội vẫn hiền từ như xưa. Tôi nhớ lời ông lúc xa: "Mong cháu của ông hạnh phúc." 

Vậy hãy phù hộ cho cháu hạnh phúc nhé.

Chu Dực còn thích cái sân hơn cả . Cậu nơi tràn đầy thở cuộc sống, bảo đó chỉ là mùi khói than.

Tối đến, trời ở đây sáng trong đến lạ, kéo lên tường, đếm .

Có lẽ là ban ngày làm ruộng mệt quá, đếm mấy ngôi, dựa vai ngủ .

Hơi thở của đều đều phả lên cổ , khiến tim ngứa ngáy.

Tôi khẽ gọi tên thử.

Cậu đáp .

Tôi cẩn thận nghiêng , lén cúi đầu, khẽ hôn lên trán một cái.

Khi Chu Dực mở mắt , vờ như đang ngắm trời chăm chú.

Cậu đưa tay sờ trán: “Vừa nãy…”

“Tối muỗi, chắc đốt đấy. Vào nhà .”

Tôi nhảy xuống khỏi tường, chạy trốn phòng.

Tôi nghĩ, chắc điên thật .

Cả đêm trằn trọc, mãi đến ba giờ sáng mới ngủ .

Sáng đ.á.n.h thức bởi tiếng cần cẩu làm việc.

Ra ngoài thấy cả sân đầy .

Tống Quân đang chỉ huy xe cẩu nhổ cái cây ăn quả .

Tôi lao tới chắn cây, Tống Quân thấy là thì mặt lập tức sầm :

“Thằng con hoang về đây, ở lăn về chỗ đấy, đừng cản trở công việc của tao.”

“Đây là nhà của ông nội , dựa mà ông dẫn đến đốn cây?”

Tống Quân như chuyện gì buồn lắm, nhe cái hàm răng vàng, dài một tràng:

“Ông nội mày? Mày chắc là mày ông nội ? Con hoang, đây là nhà bố ruột tao, đừng là cây, cả cái nhà tao cũng phá sạch đem bán. Biến cho khuất mắt!”

Chu Dực bước khỏi phòng, mặt còn ngái ngủ, thấy cảnh lập tức chạy tới, kéo phía .

Chu Dực cao lớn vạm vỡ, Tống Quân thấy phần chột , lùi hai bước.

“Mẹ mày, còn dắt về , thế thì xem mày cứng xe cẩu cứng hơn.”

Loading...