Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-22 15:24:10
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ông xin thật đấy ?" Đầu dây bên truyền đến giọng của Cam Hình.

Điện thoại Trì Nại đặt ở ghế bên vị trí phía trái, còn thì bên , tay cầm iPad vẽ vời gì đó loạn xạ. Có lẽ chính cũng chẳng đang vẽ gì, chỉ là một cách để điều chỉnh cảm xúc và trạng thái mà thôi.

Trì Nại co chân , chuyện, cây bút trong tay di chuyển nhanh chóng, vài giây mới đáp: " thế."

"Này giống ông chút nào, tự dưng lời thế?" Cam Hình chuyện chút mơ hồ, như thể đang nhai thứ gì đó trong miệng.

Tay Trì Nại khựng : "Tôi vốn dĩ vẫn luôn lời mà."

"... Thôi bỏ , chuyện nữa. Ông gọi là cũng chuẩn gọi cho ông đây, chuyện nghĩ ông nên chú ý một chút."

Trì Nại uể oải lên tiếng đáp . Dạ dày bắt đầu đau, cơn đau âm ỉ lúc rời bệnh viện giờ dần trở nên dữ dội hơn.

Cam Hình nhai nốt miếng đồ ăn trong miệng, nuốt xuống mới tiếp: "Sáng nay nhà họ Kim xảy chuyện lớn !"

"Nhà họ Kim nào?"

shgt

Trì Nại tắt iPad, hạ phẳng lưng ghế nghiêng đó, dáng vẻ hờ hững như thể chuyện liên quan đến . Cậu cũng lười suy nghĩ xem nhà họ Kim là nhà nào. Bình thường khi tinh thần minh mẫn, thể lập tức nhớ Cam Hình đang đến ai, nhưng lúc đang khó chịu, chẳng tốn chút tâm tư nào.

Cam Hình ngạc nhiên "Ơ" một tiếng mới : "Kim Minh ! Tối qua ngăn ông đ.á.n.h , ông nhớ ?"

"Tối qua ở quán bar, Kim Minh đ.á.n.h quản gia nhà ông, đó ông định lao tẩn nhưng cản , nhớ ?"

"......"

Trì Nại suy nghĩ một lúc, kéo dài giọng "À" một tiếng: "Nhớ ."

Tối qua ở quán bar một đám thiếu gia, ngoài Lý Khải thì Kim Minh cũng là một trong đó. Lúc sắp tay với Kim Minh thì Thương Minh Kính ngăn , còn mắng cho một trận. rõ ràng chuyện nh.ụ.c m.ạ Thương Minh Kính là do Kim Minh khơi mào .

Vốn đang mấy hứng thú, nhưng Cam Hình , những ký ức tối qua ùa về khiến Trì Nại bắt đầu tò mò.

Cậu kịp lên tiếng thì mắt bỗng xuất hiện một chiếc chăn lông gấp gọn gàng, nhẹ, màu trắng kem trang nhã, xinh xắn. Là do chú Cao đưa qua.

"Tiểu thiếu gia, đắp ." Chú Cao đang lái xe nên thể , chỉ thể dặn dò. Trong xe bật sưởi, nhưng ông vẫn thấy lo lắng. Lúc lên xe là do đang giận dỗi với Thương Minh Kính khỏe, mà ông cứ thấy sắc mặt tiểu thiếu gia .

Trì Nại nhận lấy, đắp lên nhỏ giọng : "Cảm ơn chú Cao."

Mở chăn đắp kỹ cho xong, mới tiếp tục hỏi Cam Hình: "Cậu làm ?"

"Nghe tối qua uống rượu xong đường về nhà chặn ở ngõ nhỏ đ.á.n.h cho một trận, hình như thương nhẹ. Không kinh động gì mà hôm nay tinh thần hoảng loạn, đang nhà họ Kim nhốt ở trong nhà ."

"Chuyện lớn như nhưng nhà họ Kim hé răng nửa lời, chỉ thông báo với bên ngoài là tiếp quản xí nghiệp gia đình nên học tập thôi."

Trì Nại giật , phản ứng đầu tiên là thấy chuyện khá nghiêm trọng. Đã thông báo là "tu nghiệp" thì nghĩa là trong thời gian ngắn thể bình phục, nhưng tình hình cụ thể thì ngoại trừ nhà họ Kim, căn bản chẳng ai rõ.

Cậu đang mải suy nghĩ thì Cam Hình hỏi: "Ông tính giờ?"

"Hửm? Tính là tính ?" Trì Nại nhắm đôi mắt mới mở vì hóng hớt , cuộn tròn , cố gắng chịu đựng cơn đau dày. Tinh thần uể oải, chẳng còn chút sức lực nào. Tư thế vẻ tác dụng, đành dậy, tựa lưng ghế .

Cam Hình bắt đầu lo lắng: "Trời ạ, ông vẫn thản nhiên thế, giờ chuyện thành thế , ông sợ ba nhốt ?"

"Nhốt …"

Lời mới một nửa, cái "mạch phản xạ" dài dằng dặc của Trì Nại bỗng dưng hoạt động trở . Cậu mở choàng mắt, giọng vì kinh ngạc mà cao lên: "Cái thì liên quan gì đến cơ chứ?!"

"Chẳng ông ? Bên ngoài đều đồn là chọc giận ông nên ông xử lý , nếu thì nhà họ Kim quản thúc chặt thế. Ai cũng bảo là vì họ dám đối đầu với nhà họ Trì đấy..."

"Nại Nại, nếu chuyện thật sự nghiêm trọng, chúng nghĩ cách giải quyết thôi!"

"......"

là chuyện .

Trì Nại cạn lời, mấy chuyện nữa, tùy ý một câu: "Không làm —— thôi, cúp máy đây."

Người khác bàn tán về thế nào, đều bận tâm. Cậu vốn chẳng giao thiệp với đám đó, cũng quan trọng danh tiếng của .

Những đương nhiên bao gồm cả Thương Minh Kính.

Cậu cảm nhận Thương Minh Kính chẳng hề thích , dù cũng quen . Ai cũng thích , cũng chẳng cần ai thích. Thương Minh Kính rõ ràng thích mà vẫn nhẫn nhục chịu đựng để theo sai bảo, tuân lệnh răm rắp. Đã , cũng ngại "giúp" Thương Minh Kính một tay. Cả hai cùng vui vẻ.

Trì Nại buông điện thoại xuống, khẽ hít sâu một , vùi trong chăn. Cậu co chân , hai tay đè chặt lên bụng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cảm giác dính dớp vô cùng. Lòng bàn tay cũng đầy mồ hôi. Cậu hít hai , những dịu mà còn sặc khí, dẫn đến một tràng ho khan khe khẽ.

"Chú Cao......"

"Làm ? Tiểu thiếu gia?" Tài xế qua gương chiếu hậu.

Trì Nại đang nên ông thấy . Ông giảm tốc độ xe, dừng ở một chốt đèn giao thông phía , vặn đèn xanh chuyển sang đỏ.

Nhân cơ hội , tài xế đầu , chỉ thấy Trì Nại đang trốn trong chăn, vẫn thấy rõ mặt. Ông tiện buông tay lái nên đành hỏi nữa.

"Tiểu thiếu gia? Có trong khỏe ?"

Trì Nại im lặng một hồi lâu, trằn trọc ghế vài vòng mới khẽ lên tiếng: "Chú Cao, cháu đau dày quá…"

"Đau dày?" Chú Cao nhíu mày, giọng trở nên khẩn trương, "Lại đau dày ? Đi bệnh viện là về nhà uống thuốc?"

"...... Về nhà."

"Được, sẽ lái nhanh hơn một chút."

Trì Nại gì thêm, khi xe chạy tiếp, dặn Chú Cao: "Chú Cao, gọi Thương Minh Kính về ."

"Được, gọi điện cho ngay."

Về đến nhà đầy nửa giờ, Thương Minh Kính cũng đỗ xe trong sân.

Sau khi Trì Nại một rời khỏi bệnh viện, Thương Minh Kính vốn định công ty. Gần đây công ty một đợt thực tập sinh mới , cần xử lý các công việc tiếp theo. Nguyên bản những việc vặt vãnh đến lượt một Giám đốc như xử lý, nhưng vì là mới điều về, cần tìm hiểu kỹ các bộ phận và phân bổ nhân sự hợp lý. Do đó, để các dự án tiến triển thuận lợi, dù là việc nhỏ cũng chọn cách tự tay làm lấy.

Chỉ là bước chân cổng tập đoàn, điện thoại của chú Cao gọi đến, đành tức tốc chạy về nhà họ Trì.

Bác sĩ gia đình sống ở tòa nhà phụ bên cạnh, chú Cao cửa nhấn chuông gọi, nên khi Thương Minh Kính đến nơi, bác sĩ bắt đầu truyền dịch cho Trì Nại.

Còn Trì Nại thì đang bẹp sofa.

Trì Nại về phòng, cửa liền thấy nọ sofa, nhắm mắt ngủ.

Thương Minh Kính trong nhà, đầu tiên là hỏi bác sĩ: "Thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-4.html.]

"Viêm dày, việc gì, còn chút tụt huyết áp nên cho truyền đường glucose." Bác sĩ thu dọn hộp thuốc, hỏi: "Có uống rượu ?"

"Tối qua uống." Thương Minh Kính gật đầu.

Bác sĩ lặp lời dặn dò vài câu mới xách hộp t.h.u.ố.c rời .

Chú Cao bảo hầu bếp nấu chút đồ ăn dễ tiêu, Thương Minh Kính qua một cái, đó mới tiến đến bên cạnh Trì Nại.

Dường như nhận gần, Trì Nại chậm rãi mở mắt, thấy vạt áo khoác đang mặc . Đôi mắt liếc một cái nhắm , một lát , cất giọng nhõng nhẽo oán trách: "Đều tại hết."

Khi , Trì Nại nghẹt mũi nên giọng mũi rõ ràng, cộng thêm đang sinh bệnh nên giọng khàn, âm cuối kéo dài đầy vẻ nũng nịu, cứ như một chiếc móc nhỏ cào lòng ngứa ngáy.

"..."

Thương Minh Kính cũng sai ở . Rõ ràng viêm dày uống rượu, bắt về vài , vẫn cứ , bản khuyên bảo, kết quả giờ bắt đổ vỏ.

Giữ vững nguyên tắc chấp nhặt với bệnh, Thương Minh Kính gì, ngược xuống xử lý công việc.

"Tôi uống nước."

Thương Minh Kính dậy, bưng cốc nước ấm chuẩn sẵn qua.

"Tôi lạnh."

Thương Minh Kính đắp thêm chăn cho .

"Chân lạnh."

Thương Minh Kính định tìm túi chườm nóng rót nước , nhưng mới cử động, ngay đó thấy giọng kiều khí truyền đến từ phía .

"Anh ủ cho ."

"..."

Ánh mắt Thương Minh Kính tối , xuống bên cạnh chân . Trì Nại lập tức thọc chân trong áo len của , dán chặt lên cơ bụng.

Thật ấm áp.

Trì Nại thoải mái híp mắt, hai bàn chân ở bụng cọ quậy hai cái.

Cảm giác chạm chân thích, mềm mại trơn láng, trắng nõn kiều diễm, chỗ mắt cá chân một chút nếp nhăn, ngay cả ngón chân cái cũng xinh .

Thương Minh Kính tùy ý để cử động vài cái, đến khi dừng mới lấy điện thoại xử lý tin nhắn.

"Cơ bụng của thích thật đấy."

"Ừ."

"Lại còn ấm nữa."

"..."

Trì Nại nghiêng đầu đối diện với Thương Minh Kính, chớp chớp mắt. Vì đang bệnh nên môi khô khốc tái nhợt, trong đôi mắt tròn xoe phủ một tầng nước trong suốt.

là một gương mặt cực kỳ sức mê hoặc. Nếu Thương Minh Kính hiểu rõ suốt một tháng qua, tính tình quái đản bất kham của , thì thật sự vẻ mặt ngoan ngoãn xinh chút nguy hiểm lừa gạt .

Trì Nại chăm chú , ánh mắt sạch sẽ sáng ngời, khiến chỉ cần một cái là thấy rõ đang nghĩ gì.

"Anh tình nguyện." Cậu đột nhiên thốt một câu như .

Thương Minh Kính chần chừ một chút, nhanh chóng hiểu ý tứ trong lời của , trái lương tâm đáp: "Không ."

"Anh ."

"Cậu nghĩ nhiều ."

"... Thế ?" Trì Nại , đầu vẫn nghiêng sang một bên, ngón chân cọ cơ bụng , cảm nhận cơ bụng đang căng chặt.

"Anh làm bao giờ ?"

"?"

Lúc Thương Minh Kính thật sự hiểu, theo bản năng nhíu mày, tầm mắt rốt cuộc rời khỏi điện thoại, chuyển sang Trì Nại.

"Nói chuyện chứ." Trì Nại bĩu môi, "Anh làm bao giờ ? Với ai? Đàn ông phụ nữ? Anh nhu cầu đó ?"

Thương Minh Kính quá giới hạn chịu đựng, khựng một chút phản bác: "Không ai cũng giống tiểu thiếu gia, rảnh rỗi là luôn nơi phong nguyệt."

"Xì, giả vờ thanh cao cái gì chứ!"

Trì Nại lườm một cái, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh bãi chất lỏng màu trắng đục bẩn thỉu sofa tối qua, dày vốn đang khỏe bỗng trào lên một cơn buồn nôn. Trong lòng chợt dâng lên một luồng bực bội, vung chân đá văng Thương Minh Kính .

"Ái chà tránh tránh ! Phiền c.h.ế.t !"

Thương Minh Kính như đại xá, dậy cầm điện thoại định ngoài, Trì Nại kịp thời gọi giật .

"Đi đấy!?"

"Về công ty."

"Ai cho phép về công ty?!" Trì Nại chịu. Lúc hành hạ , ngày mai nơi khác bắt về cho xem.

Nào ngờ Thương Minh Kính xoay , thần sắc lộ vẻ mất kiên nhẫn, hai tay đút túi quần giải thích: "Hôm nay là ngày làm việc, hiện tại là giờ hành chính."

"Bây giờ mới một giờ, là giờ hành chính ?"

"Làm quản gia, nhận lương nhà thì lấy làm chủ, đó chẳng là lẽ đương nhiên ?!"

Trì Nại còn chút sức lực nào, xong gần như héo rũ, ôm chăn trừng đôi mắt mèo oán trách Thương Minh Kính.

Vừa vặn chú Cao từ trong bếp thấy , cũng nhịn đỡ cho Thương Minh Kính.

"Tiểu thiếu gia, việc ở công ty Minh Kính vẫn cần xử lý, để về , nhé?" Chú Cao bưng một bát chè đậu đỏ mới nấu xong . Người hầu nấu chè đậu đỏ khéo, hạt đậu nhừ tơi như cát, ngọt thanh mà ngấy.

Yêu cầu thành, Trì Nại nhất thời nghĩ quẩn, lòng đầy phiền muộn, cảm thấy uất ức vô cùng. Cậu chùm chăn kín đầu, ngọ nguậy vài cái.

"Ái chà chuyện với các nữa! Cũng ăn gì hết, cứ để đau c.h.ế.t cho xong!"

Thương Minh Kính: "..."

Loading...