Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:48:43
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Minh cởi áo mưa, vuốt mái tóc ướt sũng, sang Trì Nại. Nhận sắc mặt đối phương tái nhợt một cách bất thường, cứ ngỡ làm gì sai, bèn lúng túng về phía kế toán Hà.

Anh ấp úng hỏi: "Cậu ?"

Kế toán Hà lúc chẳng còn tâm trí mà lo cho Trì Nại: "Cậu thật sự thấy Minh Kính ?"

" thế!"

So với Trì Nại, Kim Minh mới chính là kiểu "ăn chơi trác táng" đúng nghĩa đen. Kim Thế Huy muộn màng mới mụn con trai nên cưng chiều hết mực. Nhà họ Kim cũng là những doanh nhân thâm niên ở Thủ đô, xuất từ sản xuất chuyển sang đầu tư, kiếm bộn tiền và nền tảng vững chắc. Kim Minh học lúc nào cũng hai bạn cùng trang lứa theo hầu quạt bồi , thế nên mới dưỡng cái tính cách như hiện tại.

Vì thế, cũng chẳng cảm xúc gì quá sâu sắc đối với vụ t.a.i n.ạ.n .

Kế toán Hà rõ ràng rối loạn: "Cậu cùng ai về?"

"Cùng thư ký ạ," Kim Minh tùy tiện ném chiếc áo mưa xuống, : "Bác sĩ trực thôn vẫn còn ở đó, thư ký bảo về ."

Kim Minh cũng rõ tại . Lúc tới hiện trường, với danh nghĩa thành viên Quỹ hội —— đó là mục đích của Kim Thế Huy, nên cứ lơ ngơ theo. Còn việc vì về giữa chừng, chắc là do thư ký sợ xảy chuyện gì.

Kế toán Hà cũng nghĩ đến tầng , chị hiểu rõ nhưng phản ứng chút trì trệ, gật đầu ngẩng lên hỏi: "Vậy lúc về các gặp Thương Minh Kính ?"

Chẳng lẽ là vẫn tới nơi?

ý nghĩ đó chỉ là một sự an ủi gượng ép, bởi vì từ lúc đến giờ quá lâu, nếu đến thì đến .

"Không gặp." Kim Minh xuống ghế, tỏ vẻ đăm chiêu một lát mới : "Lúc trời chẳng sáng sủa gì, giờ trời như sắp sập xuống , dù gặp đường thì mà thấy ?"

Nghe , Trì Nại ngơ ngác về phía Kim Minh. Ánh mắt quá mức sắc lẹm khiến lờ cũng khó. Kim Minh đến mức dựng cả tóc gáy, vẫn quên trận đòn vô cớ hôm nọ, nên đối với Trì Nại luôn một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Kim Minh hư trương thanh thế trừng mắt : "Cậu cái gì! Sự thật là thế mà! Tôi thật sự thấy Thương Minh Kính, hề nh.ụ.c m.ạ nhé!"

Trì Nại gì, chỉ mím chặt môi. Trong căn phòng lạnh lẽo, da mặt đông cứng đến căng thẳng, dày quặn thành một đoàn, dần mất cảm giác.

Cậu thông minh, đầu óc linh hoạt, lúc suy nghĩ sự việc thường kịp phản ứng nhanh, chỉ hiện tại đang khẩn trương, sợ hãi. Cậu Thương Minh Kính ở bên cạnh, Thương Minh Kính sưởi ấm tay cho .

Tại lúc Thương Minh Kính ở đây! Tại !

Trì Nại hít sâu, bàng hoàng nhận : Bởi vì hiện tại ai Thương Minh Kính đang ở cả.

Từ 3 giờ chiều đến giờ hơn 7 giờ tối, gần bốn tiếng đồng hồ trôi qua. Thương Minh Kính dù nữa thì cũng một lời hồi âm chứ.

Trì Nại thể yên nữa, bật dậy định lao ngoài.

Kế toán Hà và Kim Minh nhanh tay lẹ mắt giữ . Kim Minh nhíu mày quát: "Cậu điên ? Định chạy ngoài lúc ?"

"Trì Nại, đợi một chút, đừng nóng vội, để chị lấy t.h.u.ố.c cho ăn!"

Kế toán Hà vốn đang hoảng loạn, nhưng mắt thấy ngăn Trì Nại, chị đành ép bình tĩnh để trấn an : "Cậu cứ xuống , lát nữa sẽ cùng về thì ."

Kim Minh ở bên cạnh nhạo một tiếng đầy mỉa mai.

shgt

Kim Minh cực kỳ khiếp sợ phản ứng của Trì Nại. Người ngoài đều đang tìm cách về, định một xông ngoài, chẳng khác nào nộp mạng.

Trên đời còn gì quan trọng hơn mạng sống chứ?

Nỗi sợ hãi đối với Trì Nại lúc sự lỗ mãng của làm cho tan thành mây khói, Kim Minh giễu cợt: "Đi , sợ c.h.ế.t thì cứ . Tuyết tầm thể chôn sống đông cứng ở ngoài đấy. Cậu , Thương Minh Kính giờ còn chẳng đang ở xó xỉnh nào, chừng sớm ——"

Bốp! Một tiếng động nặng nề vang lên cắt ngang lời .

Kim Minh chỉ thấy một bóng đen xẹt qua, ngay đó nắm đ.ấ.m của Trì Nại giáng thẳng mặt . Kim Minh đ.á.n.h đến mức ngã nhào khỏi ghế, ăn trọn một cú đ.ấ.m "ngàn vàng".

Kế toán Hà sững sờ cảnh tượng , thể tin nổi một Trì Nại trông xinh mềm mại là thế mà tay tàn nhẫn đến .

Không khí rơi xuống điểm đóng băng. Kim Minh nhăn mặt che một bên má, đầy phẫn uất. Hắn dám làm gì Trì Nại, nhưng ăn cú đ.ấ.m đau điếng xong vẫn cam tâm, nhạo: "Đánh thì tin tức của Thương Minh Kính chắc?"

"Tôi cản cho ngoài là hại ?"

Cảm xúc của Trì Nại đang cực kỳ bất , chẳng buồn giải thích lý do thực sự tay, đầu bỏ , một xông màn đêm mịt mù và bão tuyết.

Cậu bước nhanh. Ban đầu còn thuận lợi một đoạn, nhưng chỉ vài phút , giày tất ướt sũng. Cái lạnh ẩm ướt lan từ bắp chân lên đầu gối khiến run cầm cập. Cậu nghiến chặt răng, cố lết đến đầu thôn.

Cậu định tiếp, nhưng chẳng đường. Khi lý trí trở , hiểu quá lỗ mãng, đành chôn chân ở đầu thôn quanh quất. phía chỉ là một hố đen thăm thẳm như nuốt chửng vạn vật, và màn tuyết đại hồng thủy chính là bức rèm che chắn nhất của nó.

Trì Nại cố trợn to mắt, thở gấp gáp ngưng kết thành những hạt băng nhỏ rơi xuống.

Chẳng bao lâu , phía vang lên tiếng bước chân nặng nề. Trì Nại nhạy bén phát hiện , đôi mắt sáng rực hẳn lên, , nhưng đó là kế toán Hà đang ôm áo mưa và che ô chạy tới.

Ánh sáng trong mắt vụt tắt ngấm.

Kế toán Hà hét lớn: "Trì Nại! Mau ! Các em học sinh về !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-26.html.]

Trì Nại sang, lập tức lộ vẻ vui mừng, chạy đến mặt chị Hà: "Thương Minh Kính ? Anh về ?"

"Vẫn ." Kế toán Hà đưa áo mưa cho .

Sau khi Trì Nại rời , Kim Minh với kế toán Hà rằng sức khỏe Trì Nại , cố ý kích động mà chỉ sợ nhà họ Trì trách tội nếu sinh bệnh. Tuyết lớn thế , bình thường còn chịu nổi, huống chi là Trì Nại?

"Về chờ , bên ngoài lạnh lắm, cơ thể chịu thấu !"

Gió rít gào mạnh đến mức chuyện gần như gào lên. Trì Nại kịp đáp lời thì bỗng nhiên, một giọng đầy uy lực xuyên thấu màn tuyết vang lên, cái lạnh của nó còn sắc hơn cả những mảnh băng.

"Cậu đang làm cái gì ở đây?"

Trì Nại giật b.ắ.n đầu theo tiếng gọi. Cậu chẳng thèm để tâm đến sự bất mãn và phẫn nộ trong giọng của , lao thẳng đến bên cạnh , cổ họng nghẹn ngào, chất vấn trong tiếng :

"Tại về cùng với bọn họ!"

“Tôi bảo là để cùng , mà cứ nhất quyết đòi một ! Đã thế còn liên lạc , thế nào đây?!”

Trì Nại chẳng màng đến việc đang ở trong cảnh nào, cũng chẳng nhận ngọn lửa giận đang bốc lên ngùn ngụt từ Thương Minh Kính. Cậu chỉ trút hết nỗi lo lắng và dày vò suốt bốn tiếng đồng hồ qua, ngay cả khi chính còn hiểu rõ rằng cảm giác đó gọi là "lo lắng".

Thương Minh Kính hất mạnh bàn tay đang bám lấy cánh tay . Cơn thịnh nộ khiến phớt lờ cả kế toán Hà đang bên cạnh, gầm lên: “Cậu còn ! Tôi dặn ở yên trong phòng họp cơ mà? Cậu chạy ngoài làm cái gì!?”

“Tôi ngoài tìm đấy!” Trì Nại gào , “Chẳng chúng đang yêu đương ?! Tại lời !”

“Vậy còn thì ! Trì Nại!” Lồng n.g.ự.c Thương Minh Kính phập phồng dữ dội, “Cậu lời ?!”

“Tôi bảo ở trong phòng họp, ở yên đó ?!”

“Tôi bảo đừng ngoài, vẫn cứ xông ?!” Thương Minh Kính dừng một chút, cao giọng quát: “Bảo là tìm , thế tìm thấy ?! Cậu tìm nổi ? Cậu định mà tìm giữa cái trời ?!”

Trì Nại mắng đến mức thốt nên lời, há miệng thở dốc, sắc mặt tái nhợt, cứ thế trợn tròn mắt Thương Minh Kính. Những lời quá nặng nề, khiến cách nào chịu đựng nổi. Dù bình thường cả hai đối đầu, nhưng bao giờ đỏ mặt tía tai đến mức . Mọi lời giải thích đều nghẹn nơi cổ họng.

“Tại hung dữ với , chỉ là...”

“Chỉ là? Đến giờ mà vẫn còn ‘chỉ là’ ?” Thương Minh Kính như một vị thẩm phán đang đếm xỉa từng tội trạng của : “Đánh với Kim Minh, tự tiện chạy ngoài, còn bắt cả kế toán Hà đuổi theo. Cậu bên ngoài nguy hiểm thế nào ?!”

“Trì Nại, rốt cuộc bao giờ mới chịu lời một chút hả?!”

Lượng thông tin quá lớn, cuộc cãi vã quá gắt gao khiến kế toán Hà tài nào chen . Chị cuống cuồng chắn giữa hai , cố gắng giúp Trì Nại vài câu: “Không thế , giám đốc Thương, là tự ý ngoài thôi, liên quan đến Trì Nại. Chúng trong , ở đây lạnh quá!”

Đến lúc chị Hà mới phản ứng kịp, khuyên can xong đành giục nhà. Bao nhiêu câu hỏi về việc Thương Minh Kính về bằng cách nào, tại lạc đường đều gạt sang một bên vì màn kịch tính .

Thương Minh Kính im, hít một thật sâu. Anh thèm Trì Nại, lạnh lùng buông một câu: “Nếu mối quan hệ yêu đương giữ nổi , nếu cũng chịu lời, thì kết thúc đoạn tình cảm .”

Dứt lời, thẳng. Kế toán Hà ngơ ngác, chị thực sự dính cuộc chia tay chớp nhoáng chút nào. Thương Minh Kính xa, còn Trì Nại vẫn sững tại chỗ như một bức tượng băng, bất động.

“Về , lát nữa chị sẽ giải thích giúp .” Kế toán Hà lo lắng Trì Nại, trông như mất hồn.

Phải mất một phút , Trì Nại mới gằn giọng: “Anh dựa cái gì mà như thế?!”

“Cái đồ đáng ghét!”

“Tôi mới là chủ nhân của cơ mà!” Trì Nại lẩm bẩm, “Anh quên mất phận ?!”

Kế toán Hà: “?”

Nói xong, Trì Nại mới lảo đảo bước , từng bước hướng về phía phòng ngủ, con đường ngược với Thương Minh Kính. Chị Hà theo , Trì Nại sực nhớ điều gì đó, chị, mím môi ảo não: “Xin , làm phiền chị quá. Chị về , về ngủ đây.”

“Cậu ở một ?” Chị lo lắng: “Dạ dày còn đau ? Để chị lấy t.h.u.ố.c cho nhé?”

Trì Nại khựng , lắc đầu thêm gì nữa. Chị Hà bóng lưng dần khuất trong màn tuyết, nghĩ bụng dù cũng gần nên để tự .

---

Thương Minh Kính khi cãi xong thì phòng họp. Kim Minh vẫn đó thẫn thờ vì mất tín hiệu điện thoại. Thấy , Kim Minh ngước mắt lên, thấy sắc mặt Thương Minh Kính còn tối sầm hơn cả lúc khi ngoài.

Anh chằm chằm Kim Minh, ánh mắt như một con trăn khổng lồ đang quấn chặt lấy đối phương, sẵn sàng tung đòn chí mạng.

“Tại lừa ?” Giọng lạnh thấu xương.

Kim Minh chút sợ, nhưng nghĩ bụng ở đây chẳng dám làm gì nên vẫn cứng miệng: “Tôi lừa cái gì? Trên đường về thật sự thấy mà! Tôi lừa cái gì chứ?”

“Là do ngu, do cuống cuồng lên thì liên quan gì đến ?”

Thương Minh Kính tiến lên một bước. Trên là tuyết, ống quần và bả vai ướt sũng, chiếc áo bông cũng sũng nước.

Định làm gì tiếp theo thì kế toán Hà đột ngột lao , nhét một túi đồ tay Thương Minh Kính, thở hổn hển: “Anh mau về ! Mang t.h.u.ố.c cho Trì Nại, lúc nãy đau dày, cứ đây đợi suốt mà vẫn kịp uống thuốc!”

Thương Minh Kính ép nhận túi thuốc. Ánh mắt lạnh lẽo quét qua Kim Minh một nữa, đó cảm ơn chị Hà vội vàng đầu chạy về phòng.

Loading...