Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-03 12:56:28
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày 15 tháng 11, Trì Nại và Thương Minh Kính rốt cuộc cũng bước lên máy bay dự buổi từ thiện.

Trì Tông Duật mấy ngày nay thế , cứ ở lỳ trong nhà suốt, khiến Trì Nại vốn chẳng tình nguyện đến công ty chủ động làm sớm theo Thương Minh Kính. Ít nhất là ở công ty thì đối mặt với Trì Tông Duật liên tục.

Trì Nại mà thật sự ngoan ngoãn thì chẳng là Trì Nại. Cậu cứ hờn dỗi suốt, rằng nhưng âm thầm gây bao nhiêu rắc rối, lặng lẽ bày ít cục diện rối rắm. Đi làm về đến nhà, gọi thưa, bảo đáp, cơm ăn, chỉ lo phá phách. Cố tình chơi trò "bịt tai trộm chuông", quậy phá ngay mí mắt mấy lập tức bỏ chạy, giả vờ như chuyện gì xảy .

Trì Tông Duật và Thương Minh Kính chỉ , lẳng lặng theo thu dọn tàn cuộc. Trì Tông Duật nghĩ gì về hành vi thì rõ, nhưng Thương Minh Kính cảm thấy Trì Nại hệt như một con mèo nghịch ngợm. Hễ chú ý là nó lập tức nhảy phắt lên bàn, gạt phăng ly nước xuống đất, nhanh chóng chuồn khỏi hiện trường khi chủ nhân phát hiện.

Cho đến khi lên máy bay một khắc, thấy điện thoại Thương Minh Kính sắp hết pin, còn cố ý đem cục sạc ném trong phòng, đem cả hộp quà Trì Tông Duật tặng bày tận cổng lớn.

Làm bộ như vứt bỏ đến nơi.

Hộp quà lớn, từ lúc đưa về nhà Trì Nại còn thèm qua, nên bảo thật sự ném thì vẫn còn tiếc.

Chuyến bay cất cánh khá muộn, Trì Nại dẫn Thương Minh Kính lên máy bay, hành lý các thứ đều giao cho Thương Minh Kính xử lý, dù cũng "dẫn đường" cho Thương Minh Kính thể thuận lợi lên máy bay .

Vừa mới xuống, Thương Minh Kính lôi cục sạc từ trong túi . Trì Nại liếc mắt qua, cả cứng đờ, thể tin nổi mà . Cậu bám lấy cánh tay Thương Minh Kính, hỏi: "Anh mới mua ?"

"Không ."

"Thế cục sạc ở chỗ ?" Trì Nại hỏi tiếp.

Thương Minh Kính đầy ẩn ý, đáp: "Tôi lấy trong phòng."

"Ồ..." Trì Nại gãi gãi mặt.

khi cắm sạc điện thoại xong, Thương Minh Kính hỏi: "Sao hỏi thế?"

Trì Nại giật , buông cánh tay Thương Minh Kính , vẫn nghĩ lời nào để chống chế.

"Cậu lấy ?"

"Tất nhiên là !" Trì Nại quyết đoán phủ nhận, đầu lắc như trống bỏi, nghiêm túc nheo mắt suy nghĩ một lát mới : "Tôi thấy bố cầm cục sạc phòng mà."

"Hửm? Trì lấy cục sạc của làm gì?"

Thương Minh Kính xoáy đỉnh đầu Trì Nại. Cậu cứ cúi gằm mặt nên thấy rõ biểu cảm, nhưng thể nhận một tia căng thẳng.

Trì Nại vật ghế, kéo chăn đắp kín , giọng rầu rĩ: "Ai mà ? Chắc là ông thích chăng."

"Ồ."

Thương Minh Kính thuận theo lời gì thêm, chỉ khẽ một tiếng, thầm nghĩ: mà Trì thích e là kẻ khác cơ.

Cùng lúc đó, chú Cao đang định cửa xem chủ của thì phát hiện hộp quà sinh nhật ở góc cửa. Chú ngẩn một chút, nhà gọi: "Trì , ông xem cái !"

shgt

Trì Tông Duật tiếng bước tới, hộp quà vùi trong bùn đất bẩn thỉu, nén nổi một tiếng thở dài, ông khom cầm lên, mang nhà.

---

Thủy Thành đổ tuyết sớm, dù mới giữa tháng 11 nhưng tuyết rơi dày như lông ngỗng kéo dài từ lâu, nhiệt độ hạ thấp xuống mức âm 15 độ.

Buổi từ thiện do Hội trưởng Thương hội Thủy Thành tổ chức, tên là Triệu Lăng Khang, địa vị cực kỳ quan trọng ở Thủy Thành, lời trọng lượng và chút giao tình với Trì Tông Duật.

Thương Minh Kính đang xem thông tin về Triệu Lăng Khang. Một là thông tin công khai thể tra dễ dàng, còn bản trong tay là do Trì đích tổng hợp và gửi qua thư điện tử, chi tiết đến tận tính cách con . Nghe Triệu Lăng Khang và Trì mối giao hảo kín tiếng, ít đến.

Bỗng nhiên, một cái đầu ló mặt làm tầm mắt Thương Minh Kính tối sầm . Giây tiếp theo, đối diện với đôi mắt đen láy của Trì Nại.

"Anh đang làm gì đấy?" Trì Nại chớp mắt, "Tôi gọi mà thấy ?"

Thương Minh Kính hít một thật sâu, đặt điện thoại và máy tính xuống, ngước mắt . Cổ và tóc vẫn còn ướt, bộ đồ ngủ màu xanh trắng khiến cả trông mềm mại hẳn.

"Tắm xong ?"

"Vâng, đói quá..." Trì Nại lăn lộn bên cạnh Thương Minh Kính, bắt đầu giở trò làm nũng.

Thương Minh Kính để Trì Nại cơ hội phản kháng, bế thốc lên đặt xuống ghế. Trong lúc Trì Nại còn kịp định thần, lôi máy sấy từ trong vali .

“Tắm xong sấy tóc, cái cũng ?” Cái miệng vẫn chẳng chịu buông tha cho : “Thời tiết Thủy Thành lạnh lắm, lúc chắc cũng âm 50 độ , ngày mai đau đầu là phát sốt đây?”

Nhiệt độ ban ngày ở Thủy Thành rơi âm 10 độ, ban đêm còn lạnh gấp bội, chẳng ai thể chống chọi nổi với thời tiết khắc nghiệt . Đặc biệt là Trì Nại, thì mảnh khảnh, thể chất kém, phép xảy nửa điểm sai sót.

Thương Minh Kính chuyên nghiệp sấy tóc cho Trì Nại. Người đang bỗng chốc im lặng lạ thường những lời trách cứ . Trì Nại một khoảnh khắc ngẩn ngơ, đại não như máy, cảm nhận rõ lòng bàn tay của phía thỉnh thoảng chạm da đầu , nương theo luồng khí ấm áp của máy sấy khiến tinh thần trở nên chút trì trệ.

“Tại sấy tóc cho ?”

“?” Thương Minh Kính hiểu nổi tại hỏi một vấn đề hiển nhiên đến thế: “Chẳng đây là chức trách của ?”

“……”

Trì Nại há miệng định gì đó, thôi, chỉ trợn trắng mắt, phí công vui vẻ nãy giờ, cứ tưởng Thương Minh Kính thích chứ. Nếu thật là , nhất định tự khâm phục sức hấp dẫn của bản , ngờ thể khiến Thương Minh Kính rơi lưới tình trong thời gian ngắn thế .

Không nhận đáp án , Trì Nại dỗi, trong miệng bắt đầu lầm bầm: “Đói quá, đói quá, đói quá, đói quá, đói quá…”

Tiếng lầm bầm xuyên qua cả tiếng ù ù của máy sấy, lọt thẳng tai Thương Minh Kính. Tóc vẫn khô hẳn, đành thở dài hết lượt đến lượt khác, bắt chước giọng điệu của mà đáp : “Biết , , , , .”

Trì Nại say máy bay, nên đến khách sạn là lao phòng tắm ngay. Tắm xong mới thấy thoải mái hơn đôi chút, nhưng ngay đó là cảm giác đói bụng cồn cào ập đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-17.html.]

Sấy tóc xong, Trì Nại trở về với dáng vẻ mềm mại, bông xốp. Thương Minh Kính tận tâm tận lực lôi đống quần áo dày cộp cho . Ở đây giống như Thủ đô, thể mặc đồ ngắn , nhất thiết che chắn kín mít từ đầu đến chân.

Thế là, Trì Nại xuất hiện với chiếc mũ lông màu xanh lục nhạt, khăn quàng cổ dày màu trắng kem, khoác chiếc áo phao to sụ màu vàng ấm, chân còn xỏ thêm đôi ủng tuyết. Thương Minh Kính thì cầu kỳ thế, vẫn là chiếc áo khoác đen đổi cùng mũ len xám.

Hai "vũ trang đầy đủ" dắt cửa.

1 giờ sáng nhưng Thủy Thành vẫn nhộn nhịp. Tuyết trắng bao phủ cũng chẳng ngăn nổi dân địa phương đường, phố thỉnh thoảng thấy đang đắp tuyết. Mỗi hít thở là một làn khói trắng phả .

Quầy hàng nhỏ ở Thủy Thành nhiều, khu nào cũng giống như phố ăn vặt ở Thủ đô, Trì Nại đến hoa cả mắt, chẳng chớp lấy một cái. Thương Minh Kính mấy hứng thú với mấy thứ , nhưng vì lo lắng nên khẽ nhíu mày: “Hay là tìm nhà hàng nào đó mà ăn?”

Anh lo ngại vấn đề vệ sinh thực phẩm ở vỉa hè. Trì Nại thì vô tư, chẳng thèm để tâm, kéo tay Thương Minh Kính chạy lon ton đến một xe bán khoai lang nướng, xoay chằm chằm: “Mua cái , mua cái !”

“……”

Bất lực sự vòi vĩnh, Thương Minh Kính hít sâu một , móc điện thoại hiệu cho Trì Nại chọn một củ. Trì Nại chẳng khách sáo chút nào, chọn ngay củ to nhất, nhất trong lò.

Ông chủ chuẩn sẵn thìa, thấy hai liền đưa hai chiếc, Thương Minh Kính ngăn : “Không cần , đưa cho một cái là đủ .”

“Ấy, !” Ông chủ hì hì cất bớt một chiếc , khen ngợi: “Cậu bé trông xinh xắn quá, trai cũng khôi ngô thật đấy!”

Trì Nại toét miệng , đáp nhanh: “Anh trai cháu , là bạn trai cháu đấy!”

“Chà, đôi lắm!”

Trì Nại càng đắc ý hơn, còn mặt Thương Minh Kính thì đen như nhọ nồi. Anh định giải thích, nhưng thấy việc đính chính với một lạ về chuyện cứ như kiểu " đ.á.n.h mà khai", thế là đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

“Thế nào? Hì hì!” Trì Nại đống đồ ăn đến hoa cả mắt cũng quên trêu chọc Thương Minh Kính: “Anh vui ?”

Thương Minh Kính: “……”

Anh nên vui ? Chắc chắn là !

Trì Nại xách túi khoai nướng, nhưng vì nóng quá nên đành vụng về dùng tay áo bọc lấy túi, ghé miệng lột lớp vỏ khoai lang đỏ.

, vẫn nóng đến mức xuýt xoa.

Thấy thực sự lúng túng, Thương Minh Kính kìm lòng, đưa tay đón lấy củ khoai bóc vỏ giúp . Đang định đưa trả thì vô tình thấy bàn tay lạnh đến đỏ bừng.

lúc Trì Nại vươn tay chuẩn nhận lấy, nhưng thấy Thương Minh Kính động tác gì, Trì Nại nhíu mày: “Hửm?”

Lồng n.g.ự.c Thương Minh Kính nghẹn một , nuốt trôi mà nhổ cũng chẳng , : “Để cầm, ăn .”

Dứt lời, khựng một lát tiếp: “Tay đút túi áo , đừng để lạnh.”

Trì Nại còn hiểu rõ ý định của thì thấy Thương Minh Kính cầm thìa, cẩn thận xúc một miếng ở phần lõi ngọt nhất, đưa tận đến bên miệng .

Khoai lang mật mềm dẻo, bên ngoài như phủ một tầng mật ong trong suốt. Miếng khoai thìa tỏa khói nóng hổi, lượn lờ giữa hai . Trì Nại ngẩn một chút, há mồm ăn lấy.

Rất ngọt, tan ngay trong miệng.

Trì Nại cảm nhận dư vị một chút, chằm chằm mặt Thương Minh Kính, nhưng Thương Minh Kính chú ý tới, chỉ hết sức chuyên tâm lấy phần ngọt nhất ở giữa củ khoai.

Đột nhiên, tai một thứ gì đó bao bọc lấy.

Động tác của Thương Minh Kính khựng ngay tức khắc. Anh ngước mắt , thấy Trì Nại đang ngẩng đầu, kiễng chân, đeo cái chụp tai của chính lên tai .

Cái chụp tai Trì Nại ủ ấm áp, khi chạm vành tai đang lạnh đến cứng đờ của , ấm càng trở nên nóng rực.

Thương Minh Kính như mất hồn mà cúi đầu, lặng yên chăm chú tiểu thiếu gia. Cậu khẽ hé môi, làn khói trắng mang theo vị ngọt của khoai mật tỏa từ miệng .

Đôi mắt của tiểu thiếu gia giống như giếng cổ gợn sóng quanh năm của Thương Minh Kính, mà lúc nào cũng lấp lánh những vì khiến hướng về.

Trì Nại đeo xong chụp tai cho mới ăn thêm miếng khoai thứ hai. Vẫn ngọt.

Thương Minh Kính khó mà phản ứng kịp.

Trì Nại , Thương Minh Kính khó lòng tự chủ, vội vàng đút cho thêm vài miếng nữa. Thấy cũng gần đủ, mới buộc túi , đút tay túi áo.

Tay xách phần khoai còn .

Bỗng nhiên, một bàn tay linh hoạt luồn trong túi áo . Thương Minh Kính ngẩn , theo bản năng nhíu mày Trì Nại: “Làm gì thế?!”

“Là bảo đút tay túi mà.” Trì Nại nghiêng đầu, ngước khuôn mặt nhỏ hì hì Thương Minh Kính, vẻ lém lỉnh lộ rõ mười mươi.

“... Lấy , đút túi của .” Thương Minh Kính cau mày, bất mãn thúc giục.

Trì Nại lắc đầu: “Không , !”

Nói đoạn, còn nhét bàn tay lòng bàn tay lớn của Thương Minh Kính, nhất quyết đòi mười ngón tay đan .

Ngón tay Thương Minh Kính ép yên, an phận chấp nhận sự bá đạo của Trì Nại. Anh xòe năm ngón tay, Trì Nại dắt hướng về quầy hàng tiếp theo.

Cảm giác mềm mại cùng lạnh từ đầu ngón tay như một dòng điện len lỏi mạch đập, khiến tê dại đến tận da đầu.

Đầu óc như say xe .

 

Loading...