Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-05-03 12:53:53
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Nại tức đến mức run , ngón tay cấu chặt dây an . Lòng bàn tay vốn trầy xước vì leo cây, nay chịu tác động mạnh nên rốt cuộc cũng chống đỡ nổi, rướm từng vệt m.á.u đỏ tươi.

Thế nhưng chính cũng nhận , chỉ dồn dập thở dốc, giọng mềm mại pha chút kiêu kỳ vang lên, vẻ ngang ngược:

"Anh chuyện với như thế! Tôi mới là chủ nhân!"

Chỉ ngữ khí thôi cũng đủ cảm xúc của Trì Nại đang kích động đến nhường nào. Thương Minh Kính im lặng hồi lâu, trong lòng như một vật sắc nhọn rạch qua, nhưng rõ nguyên nhân tại , chỉ gật đầu: "Được."

Cậu sai. Thương Minh Kính thật sự bất lực với Trì Nại, cũng chẳng nên dùng phận gì để đối thoại với cho . Vì thế, dùng đến hạ sách cuối cùng:

"Tôi sẽ chuyện với Trì !"

"Mách ! Anh mà mách!! Đi !" Trì Nại giận đến mất kiểm soát. "Anh thì giỏi nhất là trò mách lẻo !"

Đây là thứ mấy ? Lần thứ mấy Thương Minh Kính phân biệt trắng đen trực tiếp trách cứ ?!

Thương Minh Kính mím chặt môi, khóe miệng kéo thành một đường thẳng tắp. Anh mách thế nào ? Anh chỉ đang đe dọa thôi! Nếu Trì thực sự biện pháp với đứa con , thì chẳng dung túng cho tiêu d.a.o bên ngoài nhiều năm như . Nếu ông quản , thì chẳng thuê một cùng lứa như đến để trông chừng.

Thương Minh Kính cảm thấy khí huyết dâng trào, ép bình tĩnh , hít sâu một . Một lúc , cố gắng dùng ngữ khí bình thản nhất để giảng đạo lý:

"Cậu thấy động thủ đ.á.n.h là đúng ? Không mới bệnh viện tạ tội về ? Cái mùi vị đó còn nếm thêm mấy nữa?"

Cơn thịnh nộ của Trì Nại dịu đôi chút. Cậu vốn là "ăn mềm ăn cứng", chỉ cần Thương Minh Kính xuống giọng một chút, cũng sẽ mềm lòng theo. Cậu lẩm bẩm:

"Căn bản của ."

"Biên bản ghi rõ ràng là động thủ , lẽ nào là khác ký ?" Thương Minh Kính xoay vô lăng. Tầm đường xá vắng vẻ, lái xe nhanh nhưng vô cùng vững vàng.

"Là đ.á.n.h , nhưng là khiêu khích !"

Thương Minh Kính suy nghĩ một lát, định mở miệng tiếp thì ngay giây tiếp theo, miệng Trì Nại bịt chặt. Bàn tay mềm, mịn, áp nhẹ lên môi . Cảm giác xa gần dễ khiến nảy sinh những suy nghĩ m.ô.n.g lung.

Thương Minh Kính nghiêm túc đường, đành ngậm miệng . vẫn bỏ cuộc, định thêm gì đó, mới hé môi thì vô tình chạm lòng bàn tay của Trì Nại.

Cảm nhận môi cử động, Trì Nại định "thuyết giáo", bèn cuống quýt : "Anh ! Cấm !"

"..."

"Anh nữa!" Trì Nại nhíu mày, nghiêng đầu : "Anh chỉ những lời làm phát điên thôi!"

Cậu lặp nữa đầy nhấn mạnh: "Cấm đấy!"

"..."

Trôi qua một hồi lâu, Trì Nại cảm thấy chắc cũng hai phút , khi xác định Thương Minh Kính sẽ mở miệng nữa, mới thử thăm dò thu tay về. Cậu tức tủi, thu , co rúm ghế phụ.

Không qua bao lâu, thấy Thương Minh Kính ho khan một tiếng, đó bên tai truyền đến một giọng khàn khàn:

“Cậu... chuyện thì hẳn hoi, cần… làm nũng.”

“……”

Trì Nại căn bản phản ứng với , nhưng nhịn , cái gì cũng phản bác cho bằng : “Anh mới làm nũng !”

Tiếng dứt, chiếc Bentley dừng ở cửa biệt thự. Thương Minh Kính dẫn Trì Nại nhà, tiên ấn chuông gọi , chờ Trì Nại yên ghế sofa mới cửa. Khi , trong tay xách theo túi hạt dẻ rang đường.

Anh đưa cho Trì Nại, ngữ khí nhàn nhạt: “Còn nóng.”

Ánh mắt Trì Nại sáng bừng lên, dường như quên sạch những chuyện vui xe , túi hạt dẻ đầy mong đợi. Vừa định đưa tay thì thấy lòng bàn tay đọng máu, lúc mới cảm thấy đau. Trì Nại bĩu môi, vẻ uất ức trào dâng, nhưng thật sự ăn hạt dẻ.

Cậu về phía Thương Minh Kính: “Anh đút cho .”

“…… Được.”

Thương Minh Kính trầm mặc một lát, định vài lý do đường hoàng để từ chối, nhưng tầm mắt rơi xuống lòng bàn tay rớm m.á.u của Trì Nại, đành nuốt ngược lời định trong. Anh xuống cạnh Trì Nại, đút từng hạt dẻ lột vỏ cho .

“Ưm! Nóng thật !” Trì Nại kinh ngạc.

Mềm mềm, ngọt lịm, thấy thật vui vẻ.

Thương Minh Kính trả lời, chỉ lúc đang chuyện, chú ý tới hàng lông mi vẫn còn vương những giọt nước mắt khô, trong lòng hiện lên một cảm giác kỳ lạ.

Anh thấy vị tiểu thiếu gia thật kỳ quặc, bướng bỉnh, dễ nổi nóng, cũng dễ làm phát điên, nhưng hóa chỉ cần mấy viên hạt dẻ rang đường là thể làm nín mỉm .

“Cảm ơn .”

Không là ảo giác , nhưng Thương Minh Kính thấy lời cảm ơn từ miệng vị tiểu thiếu gia . Anh đáp, chỉ coi đó là ảo giác của .

Lúc nhận điện thoại từ đồn cảnh sát, rời khỏi con phố mà Trì Nại thường lui tới. Ngay cuộc gọi, tạt về nhà hâm nóng hạt dẻ mới hối hả chạy đến đồn cảnh sát.

Bất kể thế nào, con trai độc nhất của Trì , nghĩa vụ chăm sóc thật .

Khi bác sĩ đến nơi, cảnh tượng đập mắt là Thương Minh Kính đang cứng nhắc đút hạt dẻ cho Trì Nại. Cảnh tượng thật sự chút chói mắt và lạ lẫm.

Ông thấp thoáng chú Cao kể về quan hệ của hai , bề ngoài tuy sóng yên biển lặng nhưng thực chất bên trong như nước với lửa. Sao lúc hài hòa thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-10.html.]

Bác sĩ ngẩn một chút về phía Trì Nại: “Làm thế ?”

Vừa tiến gần, kỹ mới thấy khuôn mặt và Trì Nại đều vết thương. miệng thì vẫn nhai hạt dẻ, hai má phồng lên, đôi mắt sáng rực, đối lập với bộ dạng bầm dập , trông thật sự mâu thuẫn.

điều đó khiến cảm thấy xót xa và đáng yêu lạ thường.

“Có chuyện gì thế ?” Bác sĩ lấy t.h.u.ố.c sát trùng và dụng cụ khử trùng , “Muộn thế để thương thành nông nỗi ?”

Thương Minh Kính đút cho Trì Nại một viên hạt dẻ nhỏ, đáp: “Cậu ——”

“Anh !”

Trì Nại trừng mắt Thương Minh Kính, tràn đầy ý vị đe dọa.

Người điều mà lên tiếng nữa, nhưng cũng tiện tay gói kỹ túi hạt dẻ rang đường . Trì Nại cúi đầu bàn tay đang bác sĩ sát trùng băng bó, nhưng trong miệng còn hạt dẻ nữa.

Cậu nghi hoặc Thương Minh Kính: “Hạt dẻ...”

“Dạ dày yếu, ăn nhiều.”

“Hạt dẻ...”

Trì Nại chịu, “Có đang trả thù ?”

Bác sĩ cũng giúp một câu: “Tiểu thiếu gia, thật sự thể ăn nhiều , ăn nhiều sẽ nôn, khó chịu lắm, ngoan nào!”

“...”

Trì Nại nhấm nháp chút vị ngọt còn sót trong miệng, còn hạt dẻ, tinh thần vốn đang gồng bấy lâu nay lập tức tan biến. Khi cơ thể thả lỏng, cơn mệt mỏi và buồn ngủ lập tức ập đến.

Cậu tựa Thương Minh Kính, giọng nhỏ rí: “Tôi buồn ngủ quá, cho tựa một chút.”

shgt

“Ừ.”

Thương Minh Kính sát gần hơn một chút. Anh là gia sư của tiểu thiếu gia, chỉ cần yêu cầu vi phạm đạo đức thuần phong mỹ tục, đều thể đáp ứng.

Trì Nại cảm thấy đầu óc choáng váng, thấy lạnh, cứ thế rúc lòng bên cạnh.

Cơ thể Thương Minh Kính cứng đờ, ngửi thấy mùi hương bí ẩn đó Trì Nại. Hình như là mùi dầu gội, nhưng pha lẫn với hương thơm thanh khiết đặc trưng của riêng . Thương Minh Kính thản nhiên dời mắt , ý thức mà nín thở.

Đến khi bác sĩ xử lý xong xuôi thì Trì Nại ngủ say.

Thương Minh Kính xem xét những vết thương , bỗng cảm thấy giống như chú mèo nhỏ nuôi trong lồng kính, nhất thời hứng chí chạy khỏi nhà, kẻ bắt nạt xong liền nước mắt lưng tròng về.

“Chú ý một chút, lát nữa thể sẽ phát sốt đấy.” Bác sĩ thấp giọng dặn dò.

Thương Minh Kính nhíu mày: “Vì thương ?”

“Cũng thể là do hoảng sợ. Thể chất kém, cần chăm sóc kỹ lưỡng, việc gì cứ gọi .”

Dù Thương Minh Kính vẻ tò mò lắm, nhưng bác sĩ suy nghĩ một hồi vẫn chủ động thêm vài câu: “Tiểu thiếu gia từng tiền lệ như , xúc động mạnh dễ đổ bệnh. Xem bộ dạng chắc là một trận, chú ý sát nhé. Hôm nay sẽ ở tòa nhà chính, việc nhất định gọi ngay!”

Đâu chỉ , còn đ.á.n.h một trận xách về đấy chứ.

“... Vâng.”

Sau khi bác sĩ rời , Thương Minh Kính một sofa hồi lâu. Bên tai là tiếng thở đều đặn của Trì Nại, chừng ngủ sâu, trong lòng là cơ thể mềm mại đang tựa sát lấy .

Thật sự kỳ lạ. Cả và tiểu thiếu gia đều thật kỳ lạ.

Hơn một giờ , một Trì Nại quậy đến mức long trời lở đất, gan lớn đến mức nhảy cửa sổ tầng hai, hiện giờ đang yên trong lòng ngủ say sưa.

Có lẽ do đêm tối, thời tiết đủ sáng sủa, đầu óc đủ tỉnh táo, nên cảm thấy cảnh tượng mang đến một cảm giác mâu thuẫn cực kỳ lớn.

Người vì đ.á.n.h với kẻ khác mà ở đồn cảnh sát là Trì Nại; vì thẹn quá hóa giận mà bịt miệng cho chuyện là Trì Nại; cố ý hành hạ bắt chạy qua hai con phố mua kẹo hồ lô và hạt dẻ rang đường cũng là Trì Nại.

Đánh xong tỏ vẻ đáng thương uất ức cũng là Trì Nại; nhảy dựng lên tức giận như một quả pháo nổ cũng là Trì Nại; mà mấy viên hạt dẻ dỗ dành cho ngoan ngoãn ngủ say lúc , vẫn là Trì Nại.

Mà chính , việc nảy sinh lòng thương hại đối với vị tiểu thiếu gia càng kỳ lạ hơn.

Sau tiết Lập đông, nhiệt độ giảm xuống, đêm tối rõ ngoài cửa sổ nhưng vẫn thấy sương mù bao phủ, Thương Minh Kính chợt nhận hình như đầu óc cũng đông cứng đến hỏng . Tiểu thiếu gia vẫn là tiểu thiếu gia, hơn một tháng nay chứng kiến quá nhiều chiêu trò của , hết lớp đến lớp khác, dạy mãi sửa.

Thương Minh Kính ngả , lên trần nhà cao vút, nơi chùm đèn pha lê sang trọng đang tỏa ánh sáng dịu nhẹ.

Không bao lâu , khẽ cử động, đặt Trì Nại xuống sofa. Lúc mà đ.á.n.h thức dậy tắm là chuyện thể, Trì Nại tính gắt ngủ nặng, thêm vết thương tay băng bó nên tắm rửa tiện.

Với tính cách của Trì Nại, nếu tắm mà lên giường ngủ, ngày mai tỉnh dậy sẽ quậy phá đến mức nào, Thương Minh Kính nghĩ đến thôi thấy đau đầu.

Anh quyết định để Trì Nại ngủ luôn ở sofa, phòng lấy một chiếc chăn sạch đắp lên cho . May mà trong nhà sưởi sàn, dù gian rộng cũng quá lạnh.

An trí xong cho Trì Nại, còn đặt thêm một chiếc máy tạo độ ẩm bên cạnh, đảm bảo sáng mai tỉnh dậy tiểu thiếu gia sẽ tìm lý do gì để bắt .

Thương Minh Kính dừng tay, xuống chiếc ghế sofa đơn bên cạnh, lấy điện thoại từ trong túi , 3 giờ sáng. Anh nhắm mắt bình tĩnh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn gửi một email xin cho phụ trách dự án ở Đường Thành.

Phía bên phản hồi nhanh. Thương Minh Kính cân nhắc kỹ ý nghĩa từng chữ một, đó chậm rãi thở một dài. Anh soạn vài chữ gửi , thông báo cho Lâm Nam hủy vé máy bay, tắt máy, tựa sofa.

Dự án đầu tiên, lẽ kịp bắt đầu gác .

Loading...