MỸ NHÂN NHAM HIỂM: HẠT GIỐNG TÀ ÁC - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-04-04 13:46:19
Lượt xem: 315
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Kiếp trước, đại tỷ phát hiện tiểu cô bị tên công tử ăn chơi trác táng mê hoặc, nàng có lòng tốt nhắc nhở lão phu nhân và Phó Hoài.
Cũng nhờ vậy mà thành công ngăn chặn bi kịch của tiểu cô.
Thế nhưng, cả phủ Quốc Công không những không cảm kích đại tỷ, mà còn căm hận nàng.
Chỉ vì, đại tỷ đã chứng kiến chuyện xấu trong phủ Quốc Công.
Lần này, ta quyết không nhúng tay vào chuyện của người khác nữa.
Mỗi người đều nên bước đi trên con đường định sẵn của mình.
Kẻ ngu ngốc thì cứ việc làm chuyện ngu xuẩn, bước lên con đường không thể quay đầu.
Ta căn dặn Cùi Nương: “Bên phía tiểu cô, khi nào chuyện ầm ĩ lên, khi ấy báo cho ta.”
Công tử nhà họ Sở nổi tiếng phong lưu phóng đãng, quả thực dung mạo tuấn tú, giỏi ăn nói ngọt ngào.
Nhưng hắn đến chỉ để cưới thiếp thôi.
Nếu Chu công tử thực lòng, sao lại lén lút hẹn hò với em chồng tiểu cô nhà ta?
Hôm nay, khi ta đến viện của lão phu nhân, Thẩm Như đang bị phạt đánh roi.
Linh Lung cũng bị nàng ta quất mấy roi, lúc này mặt trắng bệch, đứng bên lão phu nhân khóc lóc thảm thiết.O Mai Dao muoi
Phó Hoài vẻ mặt đầy ưu sầu.
Ta khuyên nhủ: “Thẩm di nương trên người có bệnh cũ, không chịu nổi hình phạt, mong mẫu thân nương tay, phạt nàng ấy chép kinh thư đi ạ.”
Thẩm Như không thể cứ thế mà gục ngã được, ta còn trông cậy vào nàng ta để lật đổ Linh Lung kia mà.
Ta đích thân đỡ Thẩm Như dậy, nhưng nàng ta hất tay ta ra, giọng đầy căm hận: “Ngươi đừng có giả nhân giả nghĩa!”
Giữa tháng sáu, trời nắng chói chang, ta cố tình mặc váy cổ thấp, để lộ làn da trắng nõn trên cổ, nơi có dấu vết đỏ như hoa mai.
Ánh mắt Thẩm Như chắc chắn sẽ khó chịu vô cùng.
Ta giả bộ lảo đảo, Phó Hoài nhanh tay đỡ lấy ta, giọng đầy quan tâm: “Phu nhân.”
Dứt lời, hắn cau mày nhìn Thẩm Như với vẻ không hài lòng: “Đủ rồi! Phu nhân cũng chỉ có ý tốt, sao nàng lại không biết điều như thế?!”
Thẩm Như mặt đầy vẻ không thể tin được.
Trước đây ở biên quan, Phó Hoài chỉ có một mình nàng ta. Sau khi trở về kinh thành, hắn cũng không sủng ái Linh Lung, nàng ta thật sự tưởng rằng mình là duy nhất.
Có lẽ nàng ta không bao giờ nghĩ tới chuyện, ta mới vào cửa chưa được mấy ngày, đã có thể khiến Phó Hoài đặc biệt quan tâm.
gi.ết người không gì bằng đánh vào tâm can.
Nhưng… Mối ân oán giữa ta và Thẩm Như, còn phải từ từ tính sổ.
Ở nơi Phó Hoài không nhìn thấy, ta nhàn nhạt mỉm cười với Thẩm Như.
Con ngươi nàng ta trợn to, đã nhìn thấu bộ mặt thật của ta, đáng tiếc, nàng ta giận quá mất khôn, không kịp suy nghĩ xem nên đối phó thế nào, trực tiếp bộc phát tại chỗ, chỉ vào ta mà mắng: “Tiện nhân! Ta biết ngay là ngươi vẫn luôn giả vờ làm người tốt!”
Ta co người lại, trốn vào trong lòng Phó Hoài, nhẹ giọng nói: “Thẩm di nương, ta nghĩ cho nàng vì nàng xuất thân không tốt, chưa từng khắt khe với nàng, sao nàng lại nói ra những lời ác độc như vậy? Dù gì đây cũng là kinh thành, không phải quê hương của nàng. Nàng là thiếp của phu quân, cũng nên giữ gìn thể diện cho chàng ấy.”
Phó Hoài là người sĩ diện nhất.
Dù có thích Thẩm Như đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không thật lòng yêu một nữ nhân ăn nói thô tục.
Thẩm Như nhận ra ánh mắt của Phó Hoài, nàng ta kích động, nghẹn ngào nói: “Tướng quân, chẳng lẽ chàng đã quên, ta và chàng từng cùng nhau trải qua chín ch.ết một sống, mới đi đến ngày hôm nay sao? Chàng đã từng hứa… cả đời này sẽ không bao giờ phụ ta!”
Không có nam nhân nào muốn gánh vác lời hứa, huống hồ còn bị vạch trần ngay trước mặt mọi người.O Mai d.a.o muoi
Dù Phó Hoài có chút áy náy, thì lúc này, sắc mặt hắn cũng vô cùng khó coi.
“Đủ rồi! Đừng có làm loạn nữa! Phu nhân đã cầu xin cho nàng, nàng còn không mau lui xuống!”
Thẩm Như tức giận quay người chạy ra khỏi phòng.
Bên này, Linh Lung vẫn tiếp tục khóc lóc kể lể trước mặt lão phu nhân.
Lão phu nhân chỉ có thể giận dữ mắng Phó Hoài: “Ngươi xem ngươi nuông chiều ra cái thể thống gì đây! Không biết tôn trọng chính thất, lại còn ghen tuông thành tính!”
Ta nhân cơ hội giảng hòa: “Mẫu thân đừng giận, tổn hại thân thể thì không đáng đâu ạ. Thẩm di nương xuất thân thôn dã, không thể trách nàng ấy lỗ mãng được. Hay là cứ để phu quân đi khuyên giải nàng ấy một chút. Nhà có hòa thuận thì vạn sự mới tốt đẹp được.”
Kiếp trước, lão phu nhân cực kỳ không hài lòng với đại tỷ.
Nhưng lúc này, bà lại hiền hòa với ta vô cùng, nói: “Vẫn là tân tức phụ hiểu chuyện nhất.”
10
Vì yêu cầu của lão phu nhân, Phó Hoài liên tiếp ba ngày đều nghỉ lại trong phòng Linh Lung.
Như vậy, lão phu nhân mới đồng ý tha cho Thẩm Như.
Dù Linh Lung có đốt hương kích tình trong phòng, chỉ cần lão phu nhân cố tình bao che, Phó Hoài cũng chẳng thể làm gì được.
Nhưng Thẩm Như không thể ngồi yên, nàng ta tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó.
Mà ta, chính là đang chờ cảnh chó cắn chó trong hậu viện.
Thậm chí, ta còn lo lắng năng lực của Thẩm Như có hạn, cố tình phái người ngấm ngầm dẫn dắt ả ta, khiến cho mọi chứng cứ bị phơi bày ra ánh sáng.
Cuối cùng, Thẩm Như cũng không làm ta thất vọng, ả ta đã nắm được chứng cứ Linh Lung tham ô bạc trong phủ.
Với tính cách của Thẩm Như, ả ta nhất định sẽ tự mình ra mặt, chứ không đem chuyện này đến tìm ta.
Hôm nay, Thẩm Như triệu tập tất cả người trong phủ, đem chứng cứ Linh Lung tham ô bạc ra trình bày.
Hơn nữa, chuyện này còn liên lụy đến người đại ca đang trông cổng của Linh Lung.
Trước bằng chứng không thể chối cãi, Linh Lung đành phải cúi đầu nhận tội, quỳ trước mặt lão phu nhân khóc lóc van xin:
“Mẫu thân, ca ca của con đã nghiện cờ bạc, nếu con không giúp huynh ấy, huynh ấy sẽ bị c.h.ặ.t t.a.y c.h.ặ.t c.h.â.n mất! Con chỉ có duy nhất một người ca ca này thôi mà!”
Lão phu nhân là người yêu tiền nhất, bà ta vẫn luôn cho rằng Linh Lung là kẻ trung thành nhất.
Nhưng Linh Lung lại dám tham ô bạc trong phủ, chẳng khác nào cắt thịt trên người bà ta.
Lão phu nhân nhắm mắt lại, giọng nói lạnh băng: “Linh Lung, ngươi khiến ta quá thất vọng. Từ hôm nay trở đi, giao hết sổ sách và chìa khóa ra. Tân tức phụ đã vào cửa nhiều ngày, cũng đến lúc nên để nàng quản lý gia sự rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/my-nhan-nham-hiem-hat-giong-ta-ac/chuong-4.html.]
Linh Lung bị lôi xuống, tạm thời giam lỏng.
Thẩm Như vạn lần không ngờ tới, nàng ta khổ cực một phen, cuối cùng lại làm áo cưới cho ta.
Ta khẽ cười, nhận lấy sổ sách và chìa khóa, nói: “Mẫu thân đã tín nhiệm con như vậy, con đương nhiên sẽ tận tâm lo liệu nội vụ.”
Thẩm Như chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.
Ta cũng không quên kích thích ả ta, cố tình tìm cơ hội gặp ả ta ở hoa viên, che miệng cười khẽ: “Đa tạ Thẩm di nương đã giúp ta đoạt lấy quyền quản gia.”
Mà ả ta hạ bệ Linh Lung, chẳng khác nào vả vào mặt lão phu nhân.
Lão phu nhân dù thế nào cũng sẽ không xem trọng ả ta nữa.
Nghe vậy, Thẩm Như đột nhiên tháo roi bên hông xuống, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được.
Ta tiện tay bẻ gãy một đóa mẫu đơn.
Kiếp trước, đại tỷ ta chính là bị roi này đánh đến thê thảm.
Ta nhướng mày, cười nhạt chế giễu: “Thẩm muội muộmuội định làm gì đây? Một thiếp thất như ngươi chẳng lẽ còn muốn dạy dỗ ta – vị chủ mẫu này sao?”
Thẩm Như nghiến răng nghiến lợi, giọng căm hận: “Sở Ngọc, ngươi cứ đợi đấy! Ta nhất định sẽ khiến tướng quân nhìn rõ bộ mặt thật của ngươi!”
Tốt lắm, ta chờ xem!
11
Linh Lung xem như đã hoàn toàn bị phế bỏ.
Phó Hoài vì muốn lão phu nhân nguôi giận, ba ngày liền không gặp Thẩm Như.
Dù Thẩm Như có sốt ruột thế nào đi nữa, nàng ta cũng chẳng có cách gì.
Mà lão phu nhân mất đi quân cờ Linh Lung, lại còn phải giao ra quyền quản gia, xem như mất cả chì lẫn chài. Bà ta tất nhiên hận Thẩm Như đến tận xương tủy, cố tình sai bọn bà tử cắt xén tiền bạc của ả ta.O Mai d.a.o muoi
Sau khi biết ba ngày nay Phó Hoài đều ngủ lại phòng ta, lão phu nhân liền gọi ta đến nói chuyện.
Bề ngoài bà ta tỏ ra hiền hòa, nhưng kỳ thực chẳng mong ta và Phó Hoài ân ái hòa hợp gì cho cam.
“Tân tức phụ à, con dù sao cũng là chủ mẫu, tính tình không thể quá mức mềm mỏng. Quốc công gia là phu quân của con, chứ không phải là vị tướng quân biên cương để một mình Thẩm Như độc chiếm!”
Ta rũ mắt, mỉm cười e thẹn: “Mẫu thân nói phải.”
Lão phụ nhân độc ác này, bây giờ mới nhớ đến ta sao?
Ban đầu bà ta là người muốn dằn mặt ta nhất cơ mà.
Ta biết rõ mục đích của bà ta khi gọi ta đến hôm nay, thế nên chủ động đề nghị: “Chi bằng để con nạp thêm hai thiếp thất cho phu quân đi.”
Lão phu nhân lập tức lộ vẻ hài lòng, “Không hổ là nữ nhi của thế gia đại nho, con gái nhà họ Sở quả nhiên rất biết đại cục!”
Ta cười mà không nói.
Kiếp trước, là ai cố ý kinh động chiến mã của Phó Hoài, khiến con ngựa ấy đá thẳng vào tim phụ thân ta?
Phụ thân, mẫu thân, đại tỷ, ba người bọn họ đều quá mức lương thiện, xem trọng lễ nghĩa liêm sỉ hơn bất cứ điều gì.
Chỉ có ta, từ nhỏ đã tâm ngoan thủ lạt, lớn lên lại càng chìm đắm trong tâm kế.
Lão phu nhân lập tức giao việc nạp thiếp cho ta xử lý, “Tân tức phụ là con gái đại nho, nhất định có thể chọn ra người phù hợp nhất.”
Ta cười nhạt trong lòng.
Lão phu nhân không muốn đắc tội với Phó Hoài, nhưng cũng muốn khơi dậy mâu thuẫn giữa ta và Thẩm Như.
Ta ra mặt nạp thiếp cho Phó Hoài, tất nhiên sẽ khiến Thẩm Như hận ta đến tận xương.
Còn về phần Phó Hoài… Hắn có vui hay không, thì chưa biết được.
Nhưng mà, bất kể béo gầy thế nào, ta nhất định phải chọn ra vài người.
Nửa ngày sau, Phó Hoài nghe tin tìm đến, thấy ta đang cẩn thận lựa chọn tiểu thiếp cho hắn, gương mặt tuấn tú liền lạnh xuống.O mai Dao muoi
“Phu nhân… nàng thật sự muốn nạp thiếp cho ta sao?”
Ta lộ vẻ khó hiểu, “Phu quân, nam nhân tam thê tứ thiếp vốn là chuyện thường tình, chàng sao lại hỏi như vậy? Hơn nữa, phu quân đã qua tuổi cập quan từ lâu, đến nay dưới gối vẫn chưa có một mụn con nào. Ta là thê tử của chàng, tất nhiên phải thay chàng lo liệu rồi.”
Hắn vẫn còn rất có hứng thú với ta, cho nên mới không vui khi ta đề nghị nạp thiếp.
Nhưng nếu một ngày nào đó hắn chán ta rồi, chỉ sợ sẽ còn mong ta làm vậy hơn ấy chứ.
Phó Hoài nhíu mày, “Cho nên, nàng muốn để nữ nhân khác sinh con cho ta?”
Ta mím môi, “Tại sao lại không thể?”
Phó Hoài mở miệng, nhưng như thể bị một đ.ấ.m vào bông vải, nghẹn khuất đến mức chẳng nói nên lời.
“Sở Ngọc!”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên ta.
Ta làm bộ sợ hãi, “Phu… phu quân, chàng… chàng làm sao vậy?”
Phó Hoài chỉ lạnh nhạt quét mắt qua những nữ nhân đang đứng trong viện, tựa như không muốn nhìn thêm nữa, phất tay áo nói: “Tất cả cút hết cho ta!”
Nói xong, hắn lại nhìn ta, “Phu nhân, nàng thật muốn chọc ta tức ch.ết mà.”
Ném lại một câu, hắn phất tay áo rời đi.
Đợi đến khi trong viện không còn ai, ta liền cười phun thành tiếng, cười đến mức không đứng thẳng nổi.
Phó Hoài à Phó Hoài, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ta bỗng nhiên cảm thấy, trò chơi này có chút nhàm chán, không đủ khó, chơi không vui chút nào.
Cùi Nương hỏi: “Phu nhân, người đang cười gì thế?”
Ta đáp: “Cười nam nhân thiên hạ thật đáng thương. Không cho bọn họ tam thê tứ thiếp, bọn họ liền không chịu nổi. Nhưng khi chủ động nạp thiếp cho họ, họ lại không vui. Vừa muốn lại vừa không muốn, đúng là hạ tiện.”
Phó Hoài nhất định cho rằng, nữ nhân thật lòng yêu hắn, tuyệt đối sẽ không độ lượng như vậy.
Hắn muốn ta ghen tuông.
Nhưng ta cứ muốn khiến hắn cảm thấy, hắn không bao giờ có thể nhìn thấu tâm tư của ta.