MỸ NHÂN NHAM HIỂM: HẠT GIỐNG TÀ ÁC - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-04-04 13:43:40
Lượt xem: 366

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên là khác…

 

Hai thiếp thất kia của hắn đâu có dám hạ "Hợp Hoan Tán" mạnh đến mức này?

 

Cả đêm không ngủ, đến rạng sáng, Phó Hoài chỉ yên lặng nhìn ta một lúc rồi mới rời khỏi phòng tân hôn.

 

Hắn đi rồi, ta mới chậm rãi mở mắt.

 

Nếu hắn không có hứng thú với ta, vừa rồi đã chẳng đứng đó nhìn ta thật lâu như vậy.

 

Chắc hẳn hắn đi dỗ dành Thẩm Như rồi.

 

Nam nhân chính là như thế, trong phòng hay ngoài phòng, ai họ cũng có thể yêu.

 

Ta dứt khoát chợp mắt một lúc nữa.

 

Mãi đến khi Phó Hoài đích thân đến gặp ta.

 

Hắn có vẻ lúng túng, như thể đang khó xử, bóng dáng cao lớn chặn hết ánh sáng trước mặt ta. Hắn hai tay bối rối, chỉ đành khoanh tay sau lưng, ho khẽ:

 

“Khụ khụ... Cái đó... Phu nhân, nàng và đại tiểu thư nhà họ Sở đã lên nhầm kiệu hoa. Nhưng sự đã rồi, chỉ có thể thuận theo mà tiếp tục.”

 

Ta kinh ngạc bật dậy, hai tay siết lấy chăn, vừa vặn để lộ bờ vai in đầy dấu vết đỏ thẫm, nước mắt lập tức rơi xuống.

 

“Cái... cái gì? Sao lại có chuyện hoang đường như vậy? Nhưng... hoàng thượng đã ban hôn, sao có thể nhầm kiệu hoa?”

 

“Ta... ta vẫn nên đi thôi.”

 

Nghe vậy, sắc mặt Phó Hoài cứng lại.

 

Hẳn là hắn đã nhớ đến đêm qua – mọi chuyện đều do hắn chủ động, là hắn dẫn dắt, cũng là hắn mất kiểm soát.O Mai Dao Muoi

 

Mọi dấu vết trong phòng đều đã được Cùi Nương xử lý sạch sẽ.

 

Phó Hoài chỉ có thể nghĩ rằng, tất cả đều do chính hắn vì sắc mà phạm sai lầm.

 

Hắn đứng thẳng người, loại người giả dối như hắn, đương nhiên sẽ ra vẻ chính trực mà nói:

 

“Phu nhân yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm. Một khi đại sự đã lỡ, thì chỉ có thể thuận theo mà tiếp tục. Ta sẽ vào cung diện thánh, trình bày rõ mọi chuyện.”

 

Ta vùi mặt vào chăn, thầm bật cười.

 

Nếu không phải là nữ nhân hắn thích, hắn chỉ ước sao có thể quăng người ta ra khỏi cửa.

 

Giống hệt như cách hắn đối xử với đại tỷ ta ở kiếp trước.

 

Đại tỷ quá mức rụt rè, chẳng thể nói được lời tình tứ, cũng chẳng biết nịnh nọt, làm sao có thể lừa được lòng dạ nam nhân?

 

Phó Hoài tưởng rằng ta đang khóc, hắn thậm chí còn kiên nhẫn dỗ dành vài câu, sau đó mới rời đi vào cung.

 

Còn ta thì chậm rãi xuống giường, bước đến trước gương đồng, nhìn bóng mình trong gương.

 

Phó Hoài không yêu ta là thật, nhưng hắn mất kiểm soát đêm qua cũng là thật.

 

Nhưng "tình yêu" rốt cuộc là gì?

 

Không chạm được, cũng chẳng thấy được.

 

Nhưng cảm giác tội lỗi, thì lại là một vũ khí vô cùng hữu dụng.

 

Đêm qua, chính Phó Hoài đã chủ động động phòng, khiến hôn sự này chẳng thể sửa sai nữa.

 

Bề ngoài thì có vẻ như tất cả đều do hắn gây ra.

 

Chỉ cần ta giả vờ hối hận, hắn sẽ càng thêm áy náy.

 

4

 

Kiếp trước, đại tỷ không chỉ bị chèn ép ngay ngày đầu vào cửa, đêm tân hôn bị bỏ mặc suốt một đêm, sáng hôm sau dâng trà cũng bị người nhà họ Phó làm khó dễ.

 

Nhưng ta thì khác.

 

Ta dứt khoát không đi dâng trà.

 

Bên lão phu nhân đã sai người đến mời mấy lần, ta chỉ nhàn nhạt đáp lại: "Hôn sự có biến, mọi chuyện cần bàn bạc lại từ đầu."

 

Lão phu nhân cùng tiểu cô hung hăng kéo đến, thì ta đang sai người hầu sắp xếp lại của hồi môn.

 

Hai mẫu tử họ vốn định giở trò với ta, nhưng thấy ta một lòng một dạ chỉ chú ý vào đống sính lễ chất đầy sân, họ lại sốt ruột.

 

Lão phu nhân lập tức dịu giọng, thậm chí không hề trách cứ chuyện ta không đi dâng trà, nói:

 

"Tân nương làm gì vậy? Có chuyện gì cứ từ từ thương lượng."

 

Hừ, bây giờ lại muốn thương lượng rồi sao?

 

Kiếp trước, sao lại đối xử với đại tỷ ta không chút nương tay như thế?

 

Phó Hoài không động phòng với đại tỷ, lão phu nhân liền đổ hết tội lỗi lên đầu nàng, trách nàng vô năng, vô đức, đến cả phu quân cũng không giữ được.

 

Ta ra vẻ u sầu, chậm rãi nói:

 

"Hôn sự sai lầm, chuyện đã thành định, ta vốn không nên gả vào phủ Quốc Công, thôi thì ta dứt khoát mang theo của hồi môn rời đi vậy."

 

Phụ mẫu ta thương yêu ta và a tỷ, mẫu thân lại là con gái nhà phú thương giàu nhất thiên hạ, của hồi môn của hai tỷ muội ta đều có một trăm tám mươi rương lớn, đặt trong giới thế gia kinh thành cũng hiếm có ai sánh bằng.

 

Lão phu nhân lập tức cười hòa hoãn, vội vàng xoa dịu:

 

"Chuyện đã đến nước này, đành phải để mọi chuyện thuận theo tự nhiên thôi. Con và A Hoài đã động phòng, sao có thể nói đi là đi? Danh tiết mới là điều quan trọng nhất của nữ tử!"

 

Vừa nói, bà ta vừa liếc mắt nhìn đám rương châu báu trong sân.

 

Bề ngoài thì hiền từ hòa ái, nhưng kiếp trước, bà ta nhìn thấu đại tỷ là người coi trọng thể diện, tuyệt đối sẽ không dễ dàng vứt bỏ danh tiết, nên mới dám chèn ép nàng đủ đường.

 

Nhưng ta thì khác, ta giỏi nhất là làm màu.

 

"Danh tiết là gì? Có ăn được không?"

 

Lúc ta còn đang ra vẻ đau lòng, Phó Hoài từ trong cung vội vã quay về phủ, chắc chắn là đã nghe gia nhân bẩm báo, bước chân nhanh như gió.O Mai d.a.o Muoi

 

Ta nắm lấy cơ hội, nhẹ giọng nói:

 

"Đêm qua, ta không nhận ra Quốc Công gia. Nếu sớm biết chàng đã có người trong lòng, ta nào dám chen chân vào? Dù ta là chính thê, nhưng nếu không được yêu, ta cũng chỉ là kẻ thừa thãi mà thôi."

 

"Nói đến cũng là lỗi của ta. Trước đây ta chỉ nghe danh công tử nhà họ Ôn là người chính trực đoan trang, bên cạnh không có thông phòng hay thiếp thất, nên đêm qua mới hiểu lầm Quốc Công gia thành Ôn công tử, mới một lòng một dạ coi người ấy là phu quân."

 

Lời này có ý gì?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/my-nhan-nham-hiem-hat-giong-ta-ac/chuong-2.html.]

Có nghĩa là, ánh mắt ta đêm qua dịu dàng, nhu tình như nước, là bởi ta tưởng rằng người trước mặt là Ôn Sinh.

 

Ánh mắt Phó Hoài lập tức nhíu lại, đáy mắt hiện lên tia không cam lòng.

 

Hắn đã thèm khát ta, nhưng vẫn chưa đủ sâu.

 

Ta phải khơi dậy ham muốn chinh phục của hắn. Càng muốn chiếm lấy trái tim ta, hắn sẽ càng lầm tưởng bản thân đã yêu ta.

 

Nam nhân mà, đối với thứ khó có được, luôn muốn bỏ ra nhiều tâm sức hơn.

 

Lão phu nhân vội vàng nháy mắt ra hiệu với Phó Hoài.

 

Phó Hoài vẫn luôn giữ vẻ quân tử chính trực, không thể nào vô trách nhiệm được.

 

Nhưng thật ra, hắn là kẻ giả nhân giả nghĩa nhất.

 

Bởi vậy, hắn không thể để ta rời đi.

 

Hắn bước đến trước mặt ta, vô thức hạ giọng mềm mỏng, chính hắn cũng không nhận ra giọng điệu mình đã dịu dàng đi bao nhiêu:

 

"Phu nhân, ta đã tấu trình lên Hoàng Thượng, chuyện hôn sự không thể thay đổi, thôi thì cứ thuận theo số mệnh. Nàng không cần rời khỏi phủ Quốc Công, từ nay về sau, nàng chính là thê tử của Phó Hoài ta."

 

Ta chớp chớp mắt, tỏ vẻ bất an nhìn về phía hai vị thiếp thất đứng bên cạnh.

 

Thẩm Như là hồng nhan hắn mang về từ chiến trường, cả người toát lên vẻ anh khí, bên hông còn đeo một cây roi. Ta híp mắt, bất giác nhớ đến những vết roi chằng chịt trên t.h.i t.h.ể của đại tỷ ở kiếp trước…

 

Còn người còn lại – Linh Lung, là nghĩa nữ của lão phu nhân, cùng bà ta một lòng đối địch với chính thê.

 

Ta mím môi, nhẹ nhàng thở dài, khẽ nói:

 

"Sớm biết phu quân có hai người trong lòng, ta đã không bước chân vào cửa phủ này. Nhưng nay… ta đã là chính thê, thì đương nhiên phải có độ lượng bao dung."

 

Ta cố tình đẩy mũi nhọn về phía Thẩm Như và Lăng Lung.

 

Một người là hồng nhan tri kỷ, một người là thông phòng từ thuở thiếu niên, hai người họ mới là kẻ nên tranh giành.

 

Quả nhiên, Thẩm Như và Linh Lung vừa liếc nhìn nhau đã lập tức không vừa mắt đối phương.

 

5

 

Phó Hoài thừa nhận trước mặt ta rằng ta là thê tử của hắn.

 

Tất nhiên, ta cũng phải theo dòng sự việc mà hành động.

 

Nếu làm mọi chuyện căng thẳng, trò chơi này sẽ mất đi thú vị.

 

Tuy nhiên, ta vẫn để lộ chút nét u sầu.

 

Khi thấy ta không còn đòi rời đi nữa, bà mẫu thở phào nhẹ nhõm, không còn nhớ đến việc phải tạo áp lực với ta.

 

Tiểu cô chưa xuất giá, dù không thích ta, nhưng ả đã nghe nói gia đình ngoại của ta là gia tộc giàu có nhất thiên hạ, ả đang ngấm ngầm để ý đến sính lễ của ta.O mai Dao Muoi

 

Không sao cả, ta chỉ sợ bà mẫu và tiểu cô không tham lam thôi.

 

Có tham lam thì sẽ có điểm yếu.

 

Phó Hoài đã nếm thử cảm giác này, tối qua chúng ta ân ái mặn nồng, ta thì bên ngoài tỏ ra đoan trang, nhưng thật ra trong lòng lại rất thoải mái.

 

Phó Hoài rất thích kiểu này.

 

Đáng tiếc, lúc này, ta không nhìn hắn nữa.

 

Hành động này càng khiến hắn khó chịu.

 

Hắn không có thời gian để dỗ dành người tình đỏng đảnh, chỉ có thể ở lại cùng ta trong phòng.

 

Khi chỉ có hai ta, lông mi ta khẽ run lên, hai giọt lệ trong suốt rơi xuống, ta quay mặt sang một bên, dùng mặt nghiêng nói với Phó Hoài:

 

"Nghe nói Thẩm Như là nữ tử mà phu quân quen biết khi ở biên cương, hai người hẳn đã cùng trải qua rất nhiều chuyện nhỉ? Thật khiến ta phải ghen tị. Linh Lung lại là thanh mai trúc mã của phu quân, chắc chắn rất được phu quân yêu mến."

 

"Không như ta... Lẽ ra ta phải là thê muội của phu quân..."

 

Mối quan hệ giữa tỷ phu và thê muội luôn khiến người ta phải suy nghĩ.

 

Phó Hoài nắm lấy vai ta, ép ta đứng đối diện với hắn, lời nói của hắn nghe có vẻ rất chân thành:

 

"Phu nhân và ta là phu thê, nàng lại là người hiểu lý lẽ, nhất định sẽ quản lý hậu viện tốt. Thẩm Như và Linh Lung đúng là đến trước, nhưng xét về thân phận thì không thể so với nàng."

 

Cũng phải...

 

Một người là con gái của một người lính biên cương, một người là con của gia đình thường dân, hai người đó không thể nào sánh được với thân phận tiểu thư chính thống của nhà Chu.

 

Nhưng kiếp trước, đại tỷ đã ch.ết trong hậu viện.

 

Phó Hoài cũng không vô tội!

 

Sao bây giờ lại là ta, Phó Hoài lại thay đổi thái độ thế này?

 

Ta mỉm cười, khóe môi dần nâng lên, cười thật dịu dàng và quyến rũ, đột nhiên nắm lấy tay Phó Hoài rồi cắn lên mu bàn tay hắn.

 

Phó Hoài ban đầu đau, nhưng không đẩy ta ra, chỉ ngạc nhiên hỏi:

 

"Phu nhân, nàng làm gì vậy?"

 

Ta để lại dấu răng trên tay hắn, ngẩng đầu cười nói:

 

"Phu quân, nhìn đi, trên người phu quân có dấu vết của ta rồi, phu quân là của ta rồi."

 

Phó Hoài ngẩn người một lúc, rồi lập tức cười lên.

 

Hắn vốn tự cao tự đại, trong lòng cũng mong muốn được người khác công nhận.

 

Ta trực tiếp tuyên bố quyền sở hữu, còn hiệu quả hơn việc làm nũng hay khóc lóc với hắn.

 

Hắn quả thực là của ta... chó của ta.

 

Ánh mắt Phó Hoài tối sầm lại, nhưng hắn dễ dàng động tình, tuy nhiên, ngoài cửa lại truyền đến tiếng của người hầu:

 

"Quốc công gia, Thẩm di nương bị bệnh cũ tái phát, xin ngài qua xem giúp."

 

Nghe nói, Thẩm Như đã cứu Phó Hoài trên chiến trường, che chắn cho hắn một mũi tên.

 

Bệnh cũ của Thẩm Như nằm ở chân, mỗi khi trời mưa gió, ả lại giả vờ bệnh tái phát.

 

Kiếp trước, Thẩm Như đã lợi dụng kế "khổ nhục kế", ép buộc đại tỷ phải giao ra một đồ vật quý trong sính lễ.O Mai Dao Muoi

 

Sau đó, Thẩm Như và Phó Hoài không những không cảm kích đại tỷ ta, mà còn trách móc nàng ta vì không chịu lấy ra nhân sâm, khiến cho việc chữa trị của Thẩm Như bị trì hoãn.

 

 

Loading...