Mỹ Nhân Bệnh Tật Ôm Con Chạy - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-20 11:10:06
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Radio vốn là ngành dựa âm thanh để "ăn cơm", nên đối với giọng cũng đặc biệt nhạy cảm.

Mọi đều cảm nhận giọng của ba ba Mị Mị vô cùng ưu tú âm sắc sang trọng, ngữ điệu nhanh chậm. Kết hợp với đôi mắt phượng dài chọn lọc kỹ càng và nụ dịu nhẹ khi cụp mắt xuống, quả thực mang một sức quyến rũ mạnh mẽ.

Thật khó tưởng tượng đây là một ông ba ba trẻ kết hôn và sinh con sớm.

Lên đến văn phòng tầng , Mị Mị và ba ba tới, cả đám liền vội vàng chạy đến xem nhóc con đáng yêu.

kết quả là ánh mắt đầu tiên ngoại lệ đều dừng ở ba ba của Mị Mị đàn ông mang khí chất thanh lãnh và quý phái.

Mị Mị ba ba ôm lòng, dù thấy nhiều cũng tỏ sợ hãi thẹn thùng. Bé chỉ chớp đôi mắt to xoay vùi cổ ba ba, lười biếng động đậy.

Mọi tuy thích Mị Mị, nhưng cũng sợ làm bé hoảng sợ, nên lập tức mời hai ba con phòng khách nhỏ chờ, tiện thể mang nước và đồ ăn vặt đến.

Sau khi Mị Mị và Tô Yến Hồi trong, mới bắt đầu thì thầm với .

“Không ai với là ba ba của Mị Mị trai đến thế!”

“Đeo khẩu trang là để khỏi làm chúng tự ti vì nhan sắc ? Thật bộ gương mặt a!”

“Mắt Mị Mị cong như ánh trăng, thì là di truyền từ ba ba, đúng là gen quá đỉnh.”

Nam trợ lý nhấn mạnh: “Giọng ba ba Mị Mị cũng cực kỳ dễ , lát nữa tiết mục bắt đầu nhớ để ý đó.”

Nữ trợ lý gật đầu lia lịa: “Rất quyến rũ nha, kiểu giọng thể lồng tiếng cho nam chính lạnh lùng trong kịch truyền thanh .”

---

Khi tiết mục chính thức bắt đầu.

MC nữ xuất hiện với giọng vui vẻ cường điệu:

“Các thính giả chắc cũng thể thấy, chỉ cần một đôi mắt lộ thôi là ba ba Mị Mị tuấn mỹ cỡ nào, khiến phòng phát thanh bé nhỏ như tiếp thêm ánh sáng.”

Tô Yến Hồi nhớ đến đồng nghiệp Trần Gia Mẫn từng khoa trương khi mời đến đài radio:

“Mị Mị của chúng là ánh sáng mạng của An Thành! Là tiểu thiên sứ chữa lành của vũ trụ! Là tiểu hoàng t.ử đường đua trẻ thơ!”

Mị Mị ba ba ôm đùi, MC chuyện với ba ba, ôm con cừu bông chơi.

Khi MC mỉm bé, Mị Mị phát một tiếng “Ần?” đầy nghi hoặc, giọng nũng nịu mềm mại vang lên trong micro, đáng yêu chịu nổi.

MC thấy Mị Mị quá ngoan, bèn hỏi:

“Ba ba Mị Mị, thường ngày dạy dỗ bé như thế nào ? Sao Mị Mị hiểu chuyện như thể lớn đang làm gì luôn ?”

Tô Yến Hồi chuẩn từ , trả lời:

“Một phần là do bản tính Mị Mị vốn yên tĩnh. Mặt khác, cũng cố tình dạy con hiểu chuyện, mà chỉ luôn đồng hành cùng bé. Nhất là hồi mới sinh, mỗi khi bé thể hiện một nhu cầu nào đó, luôn lập tức phản hồi, để con rằng ba luôn ở bên.”

MC dịu dàng tiếp lời:

, nhiều sách tâm lý trẻ em đều , ở giai đoạn sơ sinh, điều quan trọng là khiến trẻ cảm thấy cha luôn đồng hành. Dần dần, trẻ sẽ cần to làm loạn để gây chú ý nữa.”

Tô Yến Hồi gật đầu đồng tình, thoáng qua nhóc con với đôi mắt to tròn ngập tràn nghi hoặc. Anh kìm mà nắm lấy bàn tay mềm mại của bé, với MC:

“Thật cũng cần Mị Mị. Bé thường xuyên cho nhiều phản hồi.”

như lúc Mị Mị cảm nhận ba ba đang về , liền tranh thủ nắm lấy ngón tay ba, nhẹ nhàng lắc lắc.

—— Bé Mị Mị cái gì cũng đó nha ~

MC kinh ngạc: “Đáng tiếc là thính giả thể thấy, chứ tận mắt chứng kiến khoảnh khắc ấm áp giữa Mị Mị và ba ba .”

Sau đó, MC mời Tô Yến Hồi chia sẻ về cuộc sống hàng ngày của bé Mị Mị một ngày sẽ làm gì, tiếp xúc những kiến thức trẻ nhỏ nào, những “chiêu” đặc biệt nào v.v.

Khi tiết mục gần kết thúc, MC hỏi:

“Vậy ba ba Mị Mị, của bé ? Chuyện của hai thể chia sẻ chút cho thính giả ? Anh tuấn như , bé Mị Mị đáng yêu như thế, chắc bé cũng là đại mỹ nữ nhỉ?”

Tô Yến Hồi im lặng một giây. Trong đầu thoáng hiện lên gương mặt của Chu Kinh Niên.

Anh mỉm nhạt:

, cô ... là tuyệt sắc giai nhân.”

MC toe:

“Thảo nào! Mị Mị đúng là thừa hưởng nhan sắc từ cả hai bên.”

Mị Mị thấy nụ của ba ba, cũng ngọt ngào theo:

“Di nga ~”

MC :

“Thôi , thì kết thúc buổi trò chuyện hôm nay giữa Mị Mị và ba ba bằng tiếng nũng nịu dễ thương của bé nhé ~ Cảm ơn hai ba con đến!”

---

Buổi chiều.

Chu Kinh Niên dẫn theo trợ lý Eric và một vệ sĩ, lặng lẽ đến ga tàu cao tốc An Thành.

Nơi thực sự quá nhỏ, tài nguyên gì đặc biệt, vài chục năm nữa e là cũng đủ điều kiện xây sân bay.

An Thành trùng hợp chính là quê nhà của Trần Gia Mẫn.

Eric theo Chu bước khỏi nhà ga, một linh cảm: Có khi chuyến sẽ thu hoạch bất ngờ.

lập tức phủ định bản đời sự trùng hợp như trong phim ?

Lần Chu Kinh Niên đến là mang theo chỉ thị của cha, mặt đến thăm ông Hàn.

Đây là biểu hiện của sự tôn trọng, đồng thời cũng để đường lui nếu cần thiết thì đó mới đến lượt cha mặt.

Từ khi bắt đầu theo cha làm việc, loại chuyện Chu Kinh Niên xử lý bao nhiêu .

Tuy thích, nhưng là kế thừa tương lai của nhà họ Chu, thể làm.

Tuy nhiên, cũng vì xử lý quá nhiều, nên bao giờ chủ quan khi tới điều tra kỹ thứ thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/my-nhan-benh-tat-om-con-chay/chuong-14.html.]

Hắn ngây thơ nghĩ chỉ cần một buổi gặp là chuyện giải quyết, nhưng cũng định tay trắng trở về.

Tài xế phía Hàn gia đến đón ở ngoài ga, lái một chiếc xe trong nước cũ kỹ màu đen cực kỳ đơn giản và kín đáo.

Eric bước lên tiếp xúc với tài xế, giới thiệu:

“Đây là tổng giám đốc chúng , Chu .”

Chu Kinh Niên khẽ gật đầu.

Ha Há

Tài xế tuy từng gặp nhiều , nhưng đầu thấy khách quý khí chất như thế.

Anh vội vàng mời lên xe: “Chu , chào ngài.”

Lúc ghế phụ, Eric âm thầm bái phục chiếc xe chắc chạy mấy trăm năm, thêm vài năm nữa là thể mang làm cổ vật trưng bày.

Ra khỏi nhà ga, tầm rộng mở.

Chu Kinh Niên ghế , ánh mắt dãy núi xa xa, thầm nghĩ:

“Quả nhiên là nơi thanh tĩnh, thế ngoại đào nguyên, khó trách ông Hàn chọn nơi để ẩn cư.”

Ánh mắt về phía , vặn thấy thần sắc tài xế trong gương chiếu hậu.

Tài xế chút tò mò phận của vị khách , nhưng chạm ánh mắt lạnh lẽo của đối phương liền giật , luống cuống tay chân, lỡ tay bật radio xe.

Trong xe lập tức vang lên một giọng nam ôn hòa, trong trẻo.

“Mị Mị thường ngày thật cũng giống như trong video thấy, ngoan ngoãn...”

Chu Kinh Niên cau mày khi thấy cái tên “Mị Mị”.

Hắn nhớ tới đứa bé mà bà nội yêu thích khuôn mặt tròn vo , vẫn còn in trong ký ức.

Tài xế hoảng hồn, định tắt radio thì Chu Kinh Niên ngăn :

“Đừng tắt.”

Tài xế ngạc nhiên, đành thu tay .

Eric lúc đầu còn ngơ ngác, hiểu Chu tiết mục radio.

càng càng hãi hùng đây chẳng là giọng của Tô ?

Mị Mị? Hài tử?

Khoan – ai cơ?

Eric kìm mà lén liếc :

Ơ, Chu ... trông vẻ đội mũ xanh đấy?

---

Hai giờ .

Chu Kinh Niên rời khỏi biệt viện ông Hàn, chuyển đến ở tại khách sạn view sông nhất thành phố.

Eric đuổi theo tới, đưa cho thông tin liên hệ của Tô :

“Bên radio rõ lắm về tình hình cụ thể, chỉ mời Tô đến phỏng vấn chia sẻ. Đây là điện thoại dùng để liên lạc với đài. Địa chỉ... là nhà cha Trần Gia Mẫn.”

Chu phản ứng gì đặc biệt, vẫn chăm chú màn hình điện thoại.

Eric dám lén, nhưng cảm thấy như thấy ảnh của một bé con nào đó.

Chu Kinh Niên đúng là đang xem ảnh Mị Mị một bé con mà từng thấy qua mạng xã hội.

Hắn bộ chân tướng Mị Mị là ai, nhưng phản ứng của rõ ràng là bất thường.

Sau một lúc chằm chằm khuôn mặt tròn xoe đáng yêu , Chu Kinh Niên mới mở miệng:

“Cậu ăn cơm nghỉ ngơi .”

Eric hỏi:

“Cơm trưa cần phòng ăn đưa tới ạ?”

Chu Kinh Niên ngắn gọn:

“Không cần.”

Eric nhận Chu nhiều, lập tức rút lui.

Chẳng lẽ cuối cùng Chu tìm tung tích Tô , nhưng phát hiện đối phương con, thể chấp nhận nổi?

Trên đường đến nhà ăn, Eric kìm mà não bổ đủ thứ kịch bản cẩu huyết.

---

Phòng khách sạn.

Trong video, tiếng nũng nịu của bé con vang lên, Chu Kinh Niên vuốt ve tấm card ghi địa chỉ và điện thoại, trầm mặc.

Lúc bà nội từng đùa: “Đứa nhỏ giống Tiểu Tô quá.”

Không ngờ, lời đùa hóa thành thật.

Ngoài cửa sổ sát đất, dòng sông cuồn cuộn chảy về phía tin tức ngày mai.

Chu Kinh Niên khẽ lẩm bẩm:

“Cơ quan s.i.n.h d.ụ.c phát triển thiện, thể mang thai…”

Từng từ từng chữ bật từ môi mỏng, đầy nghiền ngẫm và nghiến răng nghiến lợi:

“Kẻ lừa đảo.”

Loading...